Thịt lông tơ thú rất non, Diệp Triều nấu một bát canh thịt nóng hổi và xào thêm một đĩa thịt lát cay nồng thơm phức. Vì sợ Tạp Thụy Nhĩ không ăn quen vị cay, hắn không cho quá nhiều ớt, sau đó xào thêm một đĩa lá khoai đất và nướng mấy củ khoai ăn kèm.
Thịt nướng tuy rằng rất ngon nhưng sau khi ăn liên tiếp nhiều ngày, Diệp Triều bắt đầu nhớ nhung những món tinh bột ở kiếp trước. Hắn thầm nghĩ không biết ở nơi này có thể tìm được loại thực vật nào để thay thế hay không.
Sáng ngày hôm sau, dùng xong bữa sáng, hai người lại cùng nhau đi bố trí lại bẫy rập. Sau khi làm xong bẫy, họ tiếp tục chia nhau ra làm việc, một người hái thuốc và hái quả, người còn lại thì đi tìm kiếm những chủng loại thực vật mới.
Buổi chiều Diệp Triều không ra khỏi cửa mà ngồi ở cửa động để thử nghiệm những thứ hái được trong hai ngày qua, sẵn tiện phơi khô ớt và thảo dược. Tạp Thụy Nhĩ thì vẫn tiếp tục vào rừng hái thuốc.
Trong hang động ánh sáng không được tốt nên Diệp Triều đem đồ đạc dọn hết ra cửa hang. Trên mặt đất lập tức bày ra đủ loại trái cây không tên với kích thước, màu sắc và hình dáng khác nhau.
Diệp Triều cầm một quả có lớp vỏ màu nâu, kích cỡ to như quả táo xanh rồi dùng dao xương cắt ra. Chiếc dao xương này là do hắn tranh thủ mài ra vào những đêm rảnh rỗi, dù không dùng để đi săn được nhưng cắt trái cây hay rau củ thì vẫn rất sắc bén.
Bên trong quả cũng là một màu nâu nhìn không mấy hấp dẫn. Diệp Triều cầm một nửa lên liếm thử, vị của nó hơi chua và chát, chẳng rõ là đặc trưng vốn có hay do quả chưa chín hẳn. Hắn ném quả đó vào rào tre, con hừ hừ thú chỉ mất hai ba miếng là chén sạch. Diệp Triều thầm nghĩ loài này đúng là không kén ăn, lại dễ nuôi thật.
Hắn tiếp tục cầm lấy một quả có lớp vỏ màu xanh vàng, bề mặt sần sùi không bằng phẳng. Vừa cắt ra, một mùi hương ngọt thanh đã tỏa khắp không gian. Diệp Triều cắn một miếng, quả thực rất ngọt, cảm giác khi nhai hơi xốp mịn. Nhưng sau khi ăn thêm vài miếng, hắn bắt đầu thấy vị ngọt này hơi gắt. Tuy bản thân không thích lắm nhưng hắn vẫn dự định sẽ hái một ít để mang lên thương thành bán, biết đâu lại có người ưa chuộng cái vị ngọt lịm đặc biệt này.
Diệp Triều lại ném phần quả ăn thừa cho hừ hừ thú. Con thú này đúng là ai đến cũng không từ chối, loáng cái đã ăn sạch sẽ rồi còn trưng ra bộ mặt thèm thuồng nhìn hắn. Diệp Triều chẳng thèm đếm xỉa đến nó mà tiếp tục buổi thử nghiệm của mình.
Lần này là một quả rất lớn, vỏ cứng như đá. Lúc trước Tạp Thụy Nhĩ từng nói với hắn loại này gọi là phấn quả. Cái tên này không phải vì ruột nó màu hồng, cũng chẳng phải do cảm giác mịn màng mà là vì bên trong toàn chứa bột khô. Khi chưa chín, thịt quả rất khô, không có nước cũng chẳng có vị gì, đến lúc chín hẳn thì chuyển thành dạng bột khô khốc, vẫn nhạt nhẽo như cũ.
Vì loại quả này không có độc nên Tạp Thụy Nhĩ từng có ý định dùng nó làm thức ăn, nhưng khi ăn vào lại bị nghẹn cứng ở cổ, phải uống rất nhiều nước mới nuốt trôi được. Đối với loại quả này, Diệp Triều có một suy đoán táo bạo và đang nóng lòng muốn kiểm chứng.
Hắn dùng dao xương cạy lớp vỏ ngoài ra, một lớp bột màu trắng hơi ngả vàng tràn ra ngoài. Diệp Triều vê một chút bột đưa lên mũi ngửi, thấy có mùi hương cỏ cây thanh nhẹ, nếm thử thì đúng là vô vị. Hắn đổ khoảng một phần ba số bột vào một chiếc bát làm từ vỏ quả cứng, cho thêm nước sạch rồi dùng đũa khuấy đều thành dạng sệt, sau đó dùng tay nhào thành khối.
Cất phấn quả sang một bên, Diệp Triều tiếp tục kiểm tra những thứ khác với hy vọng sẽ có thêm bất ngờ. Trong tám loại quả tiếp theo, có bốn loại hương vị khá ổn, tương tự như hồng quả; một loại có vị chua gắt mà Diệp Triều nghĩ có thể dùng thay dấm; hai loại còn lại thì đắng ngắt; một loại nhai như gỗ và một loại khiến miệng tê chát.
Diệp Triều rất hài lòng với kết quả thử nghiệm hôm nay. Hắn quyết định ngày mai sẽ đi hái thêm phấn quả, dấm quả cùng năm loại quả ngọt khác, sẵn tiện tìm thêm trứng khanh khách và trứng mỏ nhọn thú.
Trời vừa sập tối thì Tạp Thụy Nhĩ cũng trở về, trông cậu hơi nhếch nhác nhưng ánh mắt lại lấp lánh niềm vui. Cậu đặt giỏ mây xuống, lấy lớp thảo dược phủ bên trên ra, bên dưới là một con hừ hừ thú nhỏ bị trói chặt, kích thước chỉ nhỉnh hơn trường nhĩ thú một chút.
Tạp Thụy Nhĩ phấn khởi kể rằng cậu phát hiện ra nó trong cái bẫy nhỏ. Lúc nhìn thấy nó vẫn còn rất khỏe mạnh, cứ nhảy qua nhảy lại trong hố nên chắc là mới rơi xuống thôi. Nếu cậu đến chậm một chút chắc nó đã trốn thoát được rồi, đúng là vận may không tệ.
Diệp Triều gật đầu mỉm cười bảo cậu mang ra bờ sông xử lý đi, buổi tối sẽ có điều bất ngờ. Tạp Thụy Nhĩ vâng lời, cõng con hừ hừ thú nhỏ ra bờ sông. Diệp Triều cũng nhanh tay dọn dẹp rồi bắt đầu nhào bột.
Bữa tối hôm đó của hai người vô cùng thịnh soạn với thịt hừ hừ thú nướng, ớt xanh xào thịt, bánh trứng cuộn thịt rừng và canh rau xanh. Cả hai đều ăn uống vô cùng thỏa mãn. Khi biết món bánh cuốn kia được làm từ phấn quả, Tạp Thụy Nhĩ quả nhiên đã trợn tròn mắt kinh ngạc đúng như dự đoán của Diệp Triều. Nhìn đôi mắt tròn xoe đáng yêu của cậu, Diệp Triều chỉ muốn đưa tay xoa đầu cậu một cái.
Hiện giờ tóc của Tạp Thụy Nhĩ không còn như lúc Diệp Triều mới gặp nữa. Khi cả hai đã thân thiết hơn, Diệp Triều đã giúp cả hai cắt tóc ngắn theo kiểu đầu đinh, giờ tóc đã dài ra một chút, sờ vào chắc chắn sẽ có cảm giác lông xù rất thích tay. Nhưng Diệp Triều cũng chỉ thầm nghĩ vậy thôi. Tạp Thụy Nhĩ tuy vẻ ngoài giống hắn nhưng thân phận lại là giống cái, nếu hắn tùy tiện chạm vào thì chẳng khác nào đang có ý đồ xấu với cậu cả.
_______
Chú thích:
Lông tơ thú: một loài thú nhỏ đặc trưng của thế giới dị thú, kích thước lớn hơn thú tai dài, sở hữu lớp lông cực kỳ mềm mại, dày dặn và mịn màng.
Phấn quả: có thể thay thế bột mỳ
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






