Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Buổi sáng hôm ấy, sương mỏng còn lảng bảng trước cửa hang. Ánh sáng xám nhạt của bầu trời xuyên qua những tầng mây dày, rơi xuống mảnh đất trước cửa như một hơi thở yếu ớt.
Không có chim hót, không có côn trùng rả rích. Mọi thứ vẫn im lìm như thường lệ.
Không phải ảo giác. Không phải trò đùa của ánh sáng.
Là sự sống thật sự.
Những cây cải củ đã bật ra lá thật. Phiến lá non mỏng, mép lá còn hơi cong, nhưng màu xanh thì trong veo, tươi mát đến mức khiến người ta không dám chớp mắt, như sợ chỉ cần lơ đãng một chút thôi, màu xanh ấy sẽ tan biến giữa vùng đất chết chóc này.
Những mầm khoai tây trồi lên mạnh mẽ hơn. Thân mập mạp, mang sắc tím sẫm, trông vừa cứng cáp vừa bướng bỉnh, như thể từ trong lòng đất đã tích tụ đủ sức mạnh, chỉ chờ thời khắc thích hợp để bứt phá.
Và ở một góc xa hơn là lúa mì.
Những lá mạ non mảnh mai đến mức tưởng chừng chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể quật ngã, vậy mà chúng vẫn đứng thẳng. Từng sợi lá xanh nhạt rung rinh trong không khí khô lạnh, lay động rất khẽ, rất nhẹ, như đang thử thách thế giới xung quanh: Các người còn có thể làm gì tôi nữa đây?
Tô Mộc đứng lặng trước khu vườn nhỏ.
Cô không tiến lên ngay. Chỉ đứng đó, hai tay buông thõng bên người, ánh mắt dán chặt vào những mầm xanh đang run rẩy trong gió.
Ngực cô phập phồng.
Một cảm giác nóng rát chậm rãi dâng lên nơi sống mũi. Cổ họng nghẹn lại, như thể có thứ gì đó đang chặn ngang, khiến cô không thể thở sâu hơn được nữa.
Nước mắt trào ra lúc nào không hay.
Không phải tiếng khóc nức nở, cũng không phải bi thương tuyệt vọng. Chỉ là những giọt nước lặng lẽ rơi xuống, nóng hổi, mang theo tất cả áp lực, sợ hãi và cô độc mà cô đã nuốt vào suốt những ngày qua.
Sự sống.
Đây là sự sống.
Là sự sống nảy mầm từ đất chết, từ tro tàn, từ một nơi vốn được xem là tuyệt lộ.
Bao nhiêu đêm mất ngủ, bao nhiêu lần tự hỏi liệu mình có đang lãng phí thời gian, liệu những hạt giống này có chỉ là sự cố chấp vô nghĩa. Tất cả đều tan biến trong khoảnh khắc ấy.
Chỉ cần chúng còn sống. Chỉ cần chúng chịu mọc lên.
Thế là đủ.
Ngân Phong đứng cách đó không xa.
Anh không nói gì. Chỉ lặng lẽ nhìn.
Ánh mắt anh dừng lại trên từng mầm cây, từng chiếc lá non còn vương hơi đất. Trong lòng anh, có thứ gì đó rung lên, mạnh mẽ, bất ngờ, và hoàn toàn không nằm trong dự liệu.
Anh từng đi qua rừng rậm bạt ngàn, nơi cây cổ thụ cao đến mức che kín bầu trời.
Từng đứng giữa đồng cỏ mênh mông, nơi gió thổi qua là sóng xanh cuồn cuộn.
Từng chứng kiến sinh sôi, hủy diệt, tái sinh, hết lần này đến lần khác.
Nhưng chưa bao giờ…
Chưa bao giờ anh thấy một nhành cây, một mầm cỏ nào đẹp đến vậy.
Bởi chúng không chỉ là cây cỏ.
Chúng là lời khẳng định.
Rằng Vùng Đất Chết không phải là ngõ cụt.
Rằng sự tuyệt vọng không phải câu trả lời duy nhất.
Rằng chỉ cần có đủ kiên nhẫn, đủ cố chấp, đủ tin tưởng và đủ nỗ lực thì ngay cả nơi này cũng có thể sinh sôi.
Trong khoảnh khắc ấy, trong đầu anh thậm chí còn thoáng qua một ý nghĩ rất buồn cười.
(Và có lẽ… Thêm một chút phân dơi.)
“Tô Mộc, cô giỏi lắm.”
Lời khen bật ra gần như vô thức.
Giọng anh trầm, thấp, không cố ý nhấn mạnh, nhưng lại mang theo một sự thừa nhận rất rõ ràng. Đó không phải lời khen xã giao, cũng không phải tán dương cho có lệ. Là sự công nhận xuất phát từ tận đáy lòng.
Tô Mộc quay đầu lại.
Đôi mắt cô còn vương nước, nhưng nụ cười thì rạng rỡ đến mức khiến ánh sáng xám xịt quanh đây cũng như được thắp lên.
“Công của anh một nửa đấy.” Cô nói, giọng mang theo chút trêu chọc rất khẽ.
“Chàng cửu vạn.”
Ngân Phong hừ nhẹ một tiếng.
Anh quay mặt đi, giả vờ chăm chú quan sát khu rừng phía xa. Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy vành tai anh đỏ lên một cách rất không hợp thời.
“Lắm lời.”
Cô bật cười.
Nhưng niềm vui ấy không kéo dài lâu.
Sau khi quan sát kỹ hơn, Tô Mộc khẽ thở ra một hơi, nụ cười trên môi chậm rãi thu lại. Ánh mắt cô trở nên trầm tĩnh, mang theo sự cảnh giác quen thuộc của người đã quen sống giữa nguy hiểm.
“Nhưng mà…”
Cô nói chậm lại, giọng nghiêm túc.
“Cây càng lớn, mùi hương càng rõ. Tôi sợ… Chúng sẽ thu hút những kẻ không mời mà đến.”
Mùi của sự sống.
Ở Vùng Đất Chết, đó không phải là món quà vô điều kiện, mà là một lời mời nguy hiểm.
Ngân Phong nheo mắt.
Trong khoảnh khắc, khí tức quanh người anh thay đổi. Sự lười nhác, thư thả biến mất, thay vào đó là sát khí quen thuộc, lạnh lẽo và sắc bén, như lưỡi dao vừa được rút khỏi vỏ.
Anh bước lên một bước, đứng chếch trước Tô Mộc, vô thức che đi một nửa tầm nhìn của cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


