Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Yên tâm.”
Giọng anh trầm xuống, mang theo sức nặng không cần phô trương.
“Có tôi ở đây.”
Ánh mắt vàng kim quét qua không gian xung quanh, như thể đã bắt đầu tính toán mọi khả năng xâm nhập.
“Kẻ nào dám bén mảng đến cướp đồ của chúng ta…”
Khóe môi anh nhếch lên một đường rất lạnh.
“… Tôi sẽ cho nó đi chầu ông bà.”
Anh nói rất chắc chắn.
Giọng nói không cao, không gầm gừ, cũng không cần phô trương. Chỉ là một câu nói bình thản, mang theo sự tự tin của kẻ đã quen đứng giữa ranh giới sống chết, quen dùng móng vuốt và nanh răng để bảo vệ thứ thuộc về mình.
Tô Mộc tin anh.
Ít nhất là ở thời khắc đó.
Cả hai đều không hề hay biết rằng, ở trong bụi rậm rậm rạp cách khu vườn nhỏ không xa, có một sự tồn tại khác, âm thầm, nặng nề và đầy đói khát đang dõi theo họ từ đầu đến cuối.
Giữa những thân cây khô cằn và đá vụn chồng chất, một đôi mắt mở ra trong bóng tối.
Đen láy.
To đến mức không giống mắt của bất kỳ sinh vật bình thường nào. Tròng mắt tròn, sâu, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của hoàng hôn như hai vũng đêm đặc quánh. Ánh nhìn ấy không mang theo cảm xúc phức tạp. Không tò mò, không kinh ngạc, chỉ có một thứ duy nhất.
Thèm khát.
Chủ nhân của đôi mắt khẽ động mũi.
Hít.
Một lần.
Rồi thêm một lần nữa.
Không khí mang theo mùi đất ẩm, mùi đá lạnh, mùi mục nát quen thuộc của Vùng Đất Chết. Nhưng lẫn trong đó, có một thứ hoàn toàn khác, một mùi hương không thuộc về nơi này.
Tươi mới.
Thanh khiết.
Sống động.
Cổ họng khổng lồ khẽ chuyển động. Một tiếng nuốt nước miếng vang lên trầm đục, nặng nề như đá lăn trong hang sâu.
“Thơm quá…”
Giọng nói trầm khàn, khô ráp, như được mài ra từ đá và cát.
“Mùi của rau sạch…”
Lại hít sâu một hơi nữa.
Bóng đen ấy từ từ bước ra khỏi bụi rậm.
Là một con gấu khổng lồ.
Cao đến gần ba mét khi đứng thẳng. Thân hình đồ sộ như một bức tường thịt và cơ bắp. Bộ lông đen tuyền dày rậm phủ kín toàn thân, hấp thụ ánh sáng đến mức gần như hòa tan vào màn đêm đang dần buông xuống.
Trước ngực nó, nổi bật một vệt lông trắng hình trăng khuyết - dấu hiệu không thể nhầm lẫn.
Hùng Sơn.
Gấu Bạo Chúa của vùng núi phía Bắc.
Kẻ thống trị một phương bằng sức mạnh thuần túy, bằng móng vuốt có thể xé toạc đá núi, bằng hàm răng đủ nghiền nát xương thú cỡ lớn chỉ trong một cú cắn.
Ba ngày.
Ba ngày không có một bữa ăn ra hồn.
Ở Vùng Đất Chết, ba ngày đói không chỉ là khó chịu mà đó là sự tra tấn. Là cơn cồn cào gặm nhấm lý trí từng chút một, là tiếng gầm gào âm ỉ trong dạ dày, là bản năng sinh tồn dần chiếm lấy vị trí của suy nghĩ.
Cái mùi hương từ khu vườn nhỏ kia…
Nó giống như một lưỡi dao chậm rãi cứa vào thần kinh.
Hùng Sơn nheo mắt.
Ánh nhìn dán chặt về phía cửa hang và mảnh đất trước đó - nơi những mầm xanh đang lặng lẽ lớn lên, nơi sự sống đang tỏa ra thứ mùi hương mà hắn đã quên từ rất lâu rồi.
“Grừ…”
Một tiếng gầm thấp vang lên trong cổ họng.
Không phải tiếng uy hiếp.
Là tiếng cảnh báo dành cho chính bản thân anh, rằng kiên nhẫn đang cạn dần.
Anh biết ở đó có ai.
Anh biết con Sói Bạc kia là ai.
Huyết Lang Vương.
Một cái tên đủ để khiến không ít sinh vật trong vùng phải tránh xa. Nhưng cơn đói là thứ không biết sợ. Nó có thể biến kẻ nhút nhát thành kẻ liều mạng, biến sự thận trọng thành trò cười.
Huống chi…
Hùng Sơn vốn dĩ chưa từng là kẻ yếu.
Anh chậm rãi hạ thấp thân hình, nấp lại sau những tảng đá và rễ cây khổng lồ. Cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp lông dày căng lên rồi thả lỏng, như một con thú săn mồi đang kiên nhẫn chờ đợi khoảnh khắc hoàn hảo.
Chưa phải bây giờ.
Chưa phải lúc này.
Mặt trời lặn dần sau những dãy núi gãy vụn. Ánh sáng cuối cùng bị nuốt chửng, để lại một màu xám tro nhanh chóng bị bóng tối đè xuống.
Màn đêm buông xuống.
Nhanh và nặng.
Vùng Đất Chết chìm vào một màu đen đặc quánh, nơi mọi âm thanh đều bị nuốt gọn, nơi mỗi chuyển động nhỏ đều có thể là điềm báo của máu và chết chóc.
Trong hang động, hơi ấm vẫn còn.
Sau một ngày lao động kiệt sức, Tô Mộc đã ngủ thiếp đi. Hơi thở đều đặn, gương mặt giãn ra trong giấc ngủ hiếm hoi không bị lo âu đè nặng.
Ngân Phong nằm không xa cô.
Anh không ngủ sâu như cô, nhưng sự mệt mỏi vẫn kéo anh vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh. Nhịp thở trầm ổn, tai hơi khẽ động theo bản năng của loài sói, luôn để lại một phần cảnh giác, dù là trong giấc ngủ.
Bên ngoài hang.
Bóng đen khổng lồ bắt đầu chuyển động.
Không còn vội vàng, không còn do dự. Từng bước chân nặng nề đặt xuống đất, chậm rãi nhưng chắc chắn, mang theo áp lực khiến mặt đất như khẽ rên rỉ.
Hùng Sơn tiến về phía hang động.
Không tiếng gầm, không phô trương.
Chỉ có đói khát.
Và cơn bão táp đang lặng lẽ tích tụ trong bóng đêm, chờ khoảnh khắc thích hợp để ập xuống. Không báo trước, không khoan nhượng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


