Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mùi hôi nồng nặc, ngai ngái, pha lẫn hơi ẩm lạnh lẽo của đá ngàn năm, ập thẳng vào khoang mũi ngay khi vừa bước qua ngưỡng hang. Ngân Phong chưa kịp phản ứng thì đã theo bản năng đưa tay bịt chặt mũi, cả khuôn mặt lập tức méo mó như thể vừa nuốt nhầm thứ gì đó cực kỳ đáng sợ.
“Cô…”
Giọng anh nghẹn lại giữa chừng, khóe miệng giật giật.
“Cô đang đùa tôi đấy à?”
Trước mắt anh, dưới ánh sáng lờ mờ phản chiếu từ mặt nước ngầm, là một đống chất đen sì, dày đặc, trải dài trên nền hang như một lớp trầm tích cổ xưa. Thứ “núi” ấy tỏa ra mùi vị khiến cả một Huyết Lang Vương từng lăn lộn giữa chiến trường cũng phải muốn quay đầu bỏ chạy.
“Cô gọi cái đống hôi thối này là vàng đen?”
Tô Mộc thì hoàn toàn trái ngược.
Cô đã xắn tay áo lên, lưng hơi cúi, động tác dứt khoát xúc từng xẻng phân dơi cho vào chiếc giỏ đan bằng dây leo. Những giọt mồ hôi lăn dọc theo thái dương, thấm vào tóc mai, nhưng ánh mắt cô lại sáng rực, tập trung và đầy hứng khởi, giống như một nhà khoa học đứng trước phát hiện vĩ đại.
“Chứ sao!”
Giọng cô vang lên trong hang động, rõ ràng và đầy tự tin.
“Đây là phân bón thượng hạng đấy. Giàu dinh dưỡng, cải tạo đất cực tốt. Không có nó, cây cối ở đây sống kiểu gì được?”
Cô dừng tay một chút, ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt mang theo vẻ “anh không hiểu đâu”.
“Anh không hiểu gì về nông nghiệp cả.”
Ngân Phong cạn lời.
Anh, Huyết Lang Vương từng khiến vô số lãnh địa run sợ, từng đứng trên đỉnh xương máu, giờ lại đang đứng trong một hang động hôi thối, nghe một cô gái loài người giảng giải về… Phân dơi.
Nếu cảnh này mà để đám thuộc hạ cũ nhìn thấy…
Khóe môi anh giật nhẹ.
Có lẽ anh sẽ tự tay đập đầu vào vách đá cho xong.
Nhưng khi ánh mắt anh vô thức lướt sang Tô Mộc, tất cả lời phản bác đều mắc kẹt nơi cổ họng.
Cô làm việc rất chăm chú.
Đôi tay không hề do dự, từng động tác đều gọn gàng, quen thuộc, như thể đây không phải là lần đầu cô phải đối mặt với hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy. Trán cô lấm tấm mồ hôi, sống mũi hơi ửng đỏ vì mùi khó chịu, nhưng ánh mắt ấy, ánh mắt luôn sáng lên khi nói về sự sống, về tương lai lại khiến người khác không nỡ quay lưng.
Ngân Phong im lặng một lúc lâu.
Rồi anh thở dài.
“Thôi được…”
Giọng anh thấp xuống, mang theo chút bất lực rất khẽ.
“Chiều cô một lần.”
Anh cúi người, nhấc chiếc giỏ đã đầy phân dơi lên vai. Trọng lượng nặng trĩu khiến cơ bắp anh căng ra theo phản xạ, nhưng thứ khiến anh khó chịu nhất vẫn là mùi hôi bám riết lấy khứu giác.
Anh lầm lũi quay người, từng bước đi ra khỏi hang động ngầm.
Phía sau, Tô Mộc nhìn theo bóng lưng cao lớn ấy, trong mắt thoáng qua một tia ấm áp rất nhẹ, như hạt mầm vừa chạm vào đất.
Công việc cải tạo đất bắt đầu từ đó.
Trước cửa hang, trên mảnh đất xám cằn vốn chỉ toàn đá vụn và tro tàn, Tô Mộc kiên nhẫn trộn từng lớp nguyên liệu. Phân dơi được trộn đều với đất vụn, tro bếp còn ấm, rồi từ từ thêm nước suối chứa linh khí.
Cô dùng tay cảm nhận độ ẩm, độ tơi xốp, điều chỉnh từng chút một. Lớp đất dần dần thay đổi, từ khô cứng, chết chóc, trở nên mềm mại, sẫm màu, mang theo mùi đất sống hiếm hoi giữa Vùng Đất Chết.
Đó là mùi của hy vọng.
Cô trải lớp đất mùn ấy lên khu vườn nhỏ, cẩn thận như thể đang phủ chăn cho một sinh linh yếu ớt. Sau đó, cô lấy ra những hạt giống quý giá.
Khoai tây, được cắt mắt từ những củ khoai ít ỏi tìm được hôm trước.
Rau cải, loài cây khiêm nhường nhưng bền bỉ.
Và cả lúa mì, những hạt giống được giữ gìn trong kho không gian như một phần ký ức về thế giới cũ.
Mỗi hạt giống được đặt xuống đều mang theo một lời cầu nguyện thầm lặng.
Để bảo vệ cây non khỏi ánh mặt trời đầy bức xạ ban trưa, Tô Mộc nhờ Ngân Phong chặt tre đen ở bìa rừng. Loại tre ấy cứng như sắt, thân đen nhánh, nhưng khi được đan lại thành phên, lại tạo ra bóng râm dịu dàng vừa đủ.
Ngân Phong làm việc không nói nhiều.
Anh chặt tre, đan phên, dựng khung. Từng động tác mạnh mẽ nhưng cẩn thận, như thể sợ làm tổn thương những mầm sống còn chưa kịp nhú lên khỏi mặt đất.
Khi đêm xuống, thế giới chìm vào tĩnh lặng.
Tô Mộc lấy ra viên Tinh Thạch hệ Thủy. Ánh sáng xanh lam dịu nhẹ lan tỏa, không chói mắt, không lạnh lẽo, mà giống như ánh trăng bị giữ lại trong lòng đá.
Cô đặt viên Tinh Thạch ở trung tâm khu vườn.
Ánh sáng ấy rơi xuống từng lá non, từng mầm đất còn ẩm, lặng lẽ cung cấp năng lượng, dẫn dắt linh khí thấm sâu vào rễ.
Ngân Phong đứng ở một bên, lặng lẽ quan sát.
Ba ngày sau.
Ba ngày, ở Vùng Đất Chết, là một khoảng thời gian đủ dài để hy vọng bị nghiền nát, nhưng cũng đủ ngắn để kỳ tích kịp nảy mầm nếu có ai đó kiên trì tin vào nó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




