Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Những ngày tiếp theo trôi qua chậm rãi, lặng lẽ, nhưng lại mang theo một nhịp sống ổn định đến kỳ lạ.
Vùng Đất Chết vẫn là Vùng Đất Chết. Bầu trời xám xịt, ánh nắng yếu ớt như bị lọc qua một lớp bụi dày vô hình, gió thổi mang theo mùi đất khô cằn và kim loại han gỉ. Thế nhưng, trong phạm vi nhỏ bé quanh hang động, cuộc sống của Tô Mộc và Ngân Phong dần dần tìm được một trật tự riêng.
Sự bận rộn lấp đầy từng ngày, nhưng không hề khiến người ta mệt mỏi. Ngược lại, nó mang đến cảm giác yên bình hiếm hoi - thứ yên bình được xây dựng từ lao động, từ kế hoạch rõ ràng, từ niềm tin rằng ngày mai sẽ không tệ hơn hôm nay.
Và trong tất cả những việc cần làm, Tô Mộc dành phần lớn thời gian và tâm trí cho một mục tiêu duy nhất.
Canh tác.
Cô đứng trước cửa hang, nhìn ra mảnh đất xám xịt phía trước, ánh mắt trầm lắng.
Cô biết rất rõ, nếu chỉ dựa vào săn bắt và hái lượm, họ có thể sống sót một thời gian, nhưng không thể sống lâu. Thú rừng trong Vùng Đất Chết ngày càng ít. Những loài cây dại có thể ăn được thì mọc thưa thớt, lại mang theo nguy cơ nhiễm độc khó lường.
Sinh tồn ngắn hạn và sinh tồn lâu dài là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Muốn sống sót thật sự, phải tự chủ được lương thực.
Phải trồng trọt.
Nhưng suy nghĩ ấy vừa xuất hiện, khó khăn cũng lập tức bày ra trước mắt.
Đất đai nơi đây gần như không còn sự sống.
Khô cằn, chai cứng, xám xịt như tro tàn.
Bên trong chứa đầy tạp chất và độc tố tích tụ qua năm tháng.
Ánh sáng mặt trời thì yếu ớt, không đủ cho cây quang hợp bình thường, lại còn lẫn bức xạ có hại - thứ có thể khiến mầm non vừa nhú lên đã héo rũ.
Trồng cây ở đây, quả thực khó chẳng khác nào chống lại cả vùng đất này.
Tô Mộc ngồi xổm xuống, đưa tay bốc một nắm đất.
Đất khô đến mức vừa bóp nhẹ đã vỡ vụn thành bột mịn, trượt qua kẽ tay cô rơi xuống đất. Không có mùi ẩm, không có cảm giác tơi xốp, chỉ là sự chết chóc lặng im.
“Muốn cây sống được.” Cô lẩm bẩm, giọng nhỏ nhưng rõ ràng, như đang tự nói với chính mình: “Trước tiên phải cải tạo đất.”
Cô nhìn nắm đất còn sót lại trong tay, ánh mắt dần trở nên tập trung hơn.
Trong đầu cô, từng kiến thức chuyên môn được lôi ra, sắp xếp lại, đối chiếu với hoàn cảnh hiện tại. Thổ nhưỡng, vi sinh vật, chu trình dinh dưỡng… Tất cả đều bị phá vỡ ở nơi này. Nếu không can thiệp, bất kỳ hạt giống nào gieo xuống cũng chỉ là lãng phí.
Và rồi, một hình ảnh bất chợt hiện lên trong đầu cô.
Hang động ngầm.
Những nhũ đá rủ xuống.
Và… Đống phân dơi tích tụ suốt hàng trăm năm.
Phân dơi.
Guano.
Tô Mộc khẽ nín thở.
Trong thế giới cũ, đó là một loại phân bón hữu cơ cực kỳ quý giá. Giàu Nitơ, Phốt pho, Kali - ba nguyên tố thiết yếu cho sự phát triển của thực vật. Không chỉ cung cấp dinh dưỡng, phân dơi còn giúp cải thiện cấu trúc đất, kích thích hệ vi sinh vật có lợi.
Một thứ “vàng đen” đúng nghĩa.
Mà ở nơi này, nó lại đang nằm sẵn trong lòng đất, không ai động đến.
Tim cô đập nhanh hơn một nhịp.
Tô Mộc bật dậy, quay đầu về phía cửa hang.
“Ngân Phong!”
Giọng cô vang lên rõ ràng, mang theo một chút hưng phấn không che giấu.
Lúc này, Ngân Phong đang nằm dài trên tảng đá lớn trước cửa hang, thân hình cao lớn chiếm trọn mặt đá phẳng. Anh nằm ngửa, hai tay dang ra thoải mái, ánh nắng yếu ớt chiếu lên bụng trần, đúng theo nghĩa đen của việc “phơi bụng”.
Đó là tư thế hiếm hoi cho thấy anh đang hoàn toàn thả lỏng.
Nghe tiếng gọi, anh lười biếng mở một mắt ra, liếc về phía cô.
“Gì nữa?”
Giọng anh trầm thấp, mang theo chút uể oải.
Tô Mộc chống tay lên hông, khóe môi cong lên thành một nụ cười rất đặc trưng. Đó là nụ cười mỗi khi cô nảy ra ý tưởng mới.
“Đi lấy “vàng đen” với tôi.”
“Vàng đen?”
Ngân Phong bật dậy khỏi tảng đá lạnh trước cửa hang, động tác nhanh đến mức lớp bụi xám phủ trên mặt đá bị hất tung lên không trung. Đôi mắt vàng kim của anh lóe sáng trong khoảnh khắc, thứ ánh sáng của bản năng săn mồi vừa được đánh thức.
“Cô tìm thấy mỏ khoáng thạch à?”
Giọng anh mang theo chút hứng khởi hiếm hoi, như thể chỉ cần nghe thấy hai chữ “vàng đen” là đã ngửi thấy mùi chiến lợi phẩm.
Tô Mộc đứng cách đó không xa, tay ôm bó dụng cụ thô sơ, khóe môi cong lên một đường cười rất khẽ. Ánh mắt cô lấp lánh, không phải ánh sáng của tham vọng, mà là niềm vui kín đáo của người đã nhìn thấy trước kết quả.
“Không.” Cô lắc đầu.
“Thứ đó… Còn quý hơn khoáng thạch nhiều.”
Ngân Phong nhíu mày. Trong đầu anh lướt qua vô số khả năng: Linh mạch mới, tinh thạch chưa khai phá, thậm chí là di cốt của sinh vật cổ đại. Nhưng nhìn vẻ mặt bình thản xen lẫn tinh nghịch của Tô Mộc, anh lại có cảm giác… Mình đang bị dắt mũi.
Nửa tiếng sau.
Không khí trong hang động ngầm đặc quánh lại như một bức tường vô hình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







