Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong lòng bàn tay anh là một viên đá nhỏ, màu xanh lam trong vắt, to bằng đầu ngón tay cái. Ánh sáng từ nó không chói lòa, mà lấp lánh dịu nhẹ, như một giọt nước cô đặc lại thành tinh thể. Linh khí tỏa ra xung quanh viên đá rõ ràng hơn hẳn so với không khí trong hang, mát lành và tinh khiết.
“Đây rồi.” Ngân Phong nói: “Tinh Thạch hệ Thủy, cấp hai.”
Anh ném nhẹ viên đá về phía Tô Mộc.
Cô giật mình đưa tay đón lấy.
Ngay khoảnh khắc viên Tinh Thạch chạm vào da, một luồng mát lạnh lan ra từ lòng bàn tay cô, giống hệt cảm giác khi vừa chạm vào nước suối linh khí nhưng tập trung và rõ rệt hơn.
Tô Mộc mở to mắt.
Ánh sáng xanh lam phản chiếu trong đồng tử cô, khiến đôi mắt vốn đã sáng nay lại càng rực rỡ.
“Cầm lấy.” Ngân Phong nói, giọng vẫn thản nhiên: “Thứ này hợp với cô hơn. Có thể dùng làm lõi năng lượng cho mấy cái máy móc kỳ quái của cô… Hoặc đơn giản là dùng để thắp sáng.”
Anh nói rất nhẹ, như thể đó chỉ là một món đồ tiện tay nhặt được, chứ không phải một tài nguyên quý giá đủ khiến người ta liều mạng tranh đoạt ngoài kia.
Nhưng với Tô Mộc, viên đá nhỏ này lại có ý nghĩa hoàn toàn khác.
Cô siết chặt Tinh Thạch trong tay.
Trong đầu cô, hàng loạt ý tưởng đã bùng lên liên tiếp, rõ ràng và sống động: Một chiếc đèn vĩnh cửu không cần nhiên liệu; một hệ thống chiếu sáng ổn định trong hang; thậm chí là một bộ lọc nước cao cấp, kết hợp linh khí và công nghệ để loại bỏ hoàn toàn độc tố…
Đây chính là thứ cô cần.
Một mảnh ghép quan trọng cho kế hoạch sinh tồn lâu dài.
Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, nụ cười không giấu nổi niềm vui.
“Cảm ơn anh.”
Hai từ ấy nói ra rất nhẹ, nhưng lại mang theo sự chân thành rõ ràng.
Ngân Phong chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm.
Sau khi xử lý xong con dơi, cả hai quay lại bên hồ nước.
Ánh sáng xanh lam vẫn dịu dàng lan tỏa, mặt nước phẳng lặng như chưa từng bị khuấy động bởi trận chiến vừa rồi. Hơi nước mỏng manh lững lờ bay lên, quấn quanh trần hang, khiến nơi này trông vừa yên bình vừa bí ẩn.
Tô Mộc đứng bên mép hồ, nhìn quanh một lượt, sắc mặt dần nghiêm lại.
“Chúng ta phải bảo vệ nơi này.” Cô nói. Giọng cô không cao, nhưng rất kiên quyết: “Nếu để kẻ khác biết được, chắc chắn sẽ gặp rắc rối lớn.”
Không chỉ là rắc rối.
Ở Vùng Đất Chết này, một nguồn nước linh khí như thế này đủ để kéo theo máu và chết chóc.
Ngân Phong nhìn theo ánh mắt cô, trầm ngâm trong giây lát, rồi gật đầu.
“Tôi biết.”
Anh nói chậm rãi: “Tôi sẽ lấp bớt lối vào. Chỉ để lại một khe hở nhỏ, đủ cho chúng ta đi qua.”
Anh đưa tay chỉ về hướng đường hầm họ vừa đi vào.
Họ bắt tay vào làm việc ngay sau đó.
Đá được kéo, đất được lấp, từng tảng đá lớn nhỏ được sắp xếp lại một cách có chủ ý. Mồ hôi thấm ướt lưng áo, nhưng không ai than vãn. Tô Mộc phụ trách lựa chọn vị trí che giấu sao cho vẫn giữ được luồng không khí lưu thông. Ngân Phong dùng sức mạnh của mình để dịch chuyển những khối đá nặng, động tác chính xác và hiệu quả.
Thỉnh thoảng, ánh mắt họ chạm nhau.
Không cần trao đổi lời nói, cả hai đều hiểu đối phương đang nghĩ gì, cần làm gì tiếp theo.
Khi mọi thứ hoàn tất, ánh sáng từ lối vào bị che khuất gần như hoàn toàn. Nếu không biết chính xác vị trí, rất khó để phát hiện ra nơi này vẫn còn một khoảng trống dẫn vào bên trong.
Trời đã ngả về trưa.
Cả hai mang theo một ít nước suối linh khí được đựng cẩn thận, cùng với xác con dơi đã được xử lý sơ qua, quay trở lại hang động chính.
Chuyến thám hiểm kết thúc.
Và là một thành công rực rỡ.
Họ không chỉ tìm được một nguồn nước sạch gần như vô tận, mà còn có thêm một viên Tinh Thạch quý giá - thứ đủ để mở ra vô số khả năng trong tương lai.
Nhưng có một thứ còn quan trọng hơn tất cả những gì có thể đếm được.
Sau trận chiến vừa rồi, sự phối hợp giữa họ đã trở nên tự nhiên hơn rất nhiều.
Một ánh mắt, một cử chỉ nhỏ, cũng đủ để hiểu ý nhau. Không cần hỏi, không cần xác nhận. Giống như hai bánh răng cuối cùng cũng tìm được nhịp ăn khớp sau hàng loạt va chạm.
Và trong lòng Ngân Phong, có một hình ảnh đã lặng lẽ khắc sâu xuống.
Khoảnh khắc cô gái nhỏ bé kia không do dự, vớ lấy bó đuốc và ném thẳng về phía con quái vật - ánh lửa bùng lên, cứu anh khỏi thế bị động - hiện lên rõ ràng đến mức không cách nào xóa nhòa.
Giữa Vùng Đất Chết lạnh lẽo này, cô là người đã đứng bên cạnh anh, đúng vào lúc nguy hiểm nhất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







