Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lỗ chân lông toàn thân anh dường như tự động mở ra, tham lam hấp thụ thứ khí tức mát lành ấy. Một cảm giác quen thuộc mà đã rất lâu rồi anh mới lại được trải nghiệm, giống như khi đứng giữa rừng sâu sau cơn mưa lớn, hay khi chạy dọc theo con suối trong vắt thuở còn tự do.
“Đây là…”
Giọng anh khẽ đi, như sợ làm vỡ không gian trước mắt.
“Suối linh khí!”
Tô Mộc gần như reo lên.
Ánh mắt cô sáng rực, tất cả mệt mỏi và cảnh giác trước đó đều bị quét sạch trong khoảnh khắc. Cô bước nhanh về phía hồ nước, quỳ xuống bên mép, không chút do dự.
Nước chạm vào da tay lạnh mát, nhưng không buốt. Cô vục một vốc nước lên, giọt nước xanh lam lấp lánh trượt qua kẽ ngón tay, rơi trở lại mặt hồ mà không tạo ra một gợn sóng lớn nào.
Cô đưa nước lên môi, nếm thử.
Ngọt.
Không phải cái ngọt gắt của đường, cũng chẳng phải thứ vị ngọt hời hợt khiến người ta nhanh chóng chán ngấy. Đó là vị ngọt lịm, lan ra chậm rãi, như từng tầng từng lớp cảm giác đang mở ra nơi đầu lưỡi. Đi kèm với nó là cái mát lạnh dịu dàng, trượt xuống cổ họng, len lỏi vào lồng ngực, rồi tỏa ra khắp tứ chi bách hài.
Tô Mộc nhắm mắt lại trong giây lát.
Cô cảm nhận rất rõ từng dòng khí mát lành đang chảy dọc theo cơ thể mình, xua tan đi lớp mệt mỏi âm ỉ tích tụ suốt chặng đường dài vừa qua.
Những căng thẳng bị đè nén trong thần kinh như được ai đó nhẹ tay gỡ xuống, từng chút một, không vội vàng, không cưỡng ép. Cả người cô trở nên nhẹ bẫng, giống như vừa được ngâm mình trong một dòng suối mùa xuân giữa rừng sâu tĩnh lặng.
Cô mở mắt ra, đáy mắt ánh lên sự kinh ngạc xen lẫn vui mừng không giấu nổi.
“Ngon thật…”
Giọng cô khẽ khàng, nhưng trong đó là niềm phấn khích chân thật.
Rồi rất nhanh, bản năng của một người quen suy nghĩ bằng lý trí và phân tích khoa học quay trở lại. Tô Mộc cúi xuống, dùng tay khuấy nhẹ mặt nước, quan sát ánh sáng xanh lam nhàn nhạt dao động theo từng gợn sóng nhỏ.
“Tuyệt quá.” Cô nói, giọng đã bình tĩnh hơn, nhưng ánh mắt vẫn sáng rực.
“Nồng độ linh khí ở đây tuy không đậm đặc bằng nước Linh Tuyền trong không gian của tôi, nhưng cũng phải gấp trăm lần nước bên ngoài.”
Cô ngẩng đầu nhìn quanh hang động một lượt, ánh nhìn như đang nhanh chóng xếp đặt lại toàn bộ kế hoạch sinh tồn trong đầu.
“Nếu dùng nước này để tưới cây và sinh hoạt.” Cô tiếp tục, từng chữ rõ ràng, chắc chắn: “Chúng ta sẽ không cần lo đến chuyện nhiễm độc nữa. Đất chết không còn là vấn đề không thể giải quyết.”
Ngân Phong đứng cạnh đó, lặng lẽ nghe cô nói.
Anh không chen lời, chỉ bước chậm xuống hồ nước.
Nước chạm đến mắt cá chân, rồi dâng dần lên bắp chân, đùi, cuối cùng dừng lại ngang eo. Dòng nước lạnh mát bao phủ lấy cơ thể anh, không hề mang cảm giác buốt giá, trái lại còn giống như một lớp tơ mỏng dịu dàng quấn lấy da thịt.
Anh nhắm mắt lại.
Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ giác quan của anh như được mở rộng. Tiếng nước rất khẽ, gần như không tồn tại. Không khí ẩm mát quanh hồ dường như đặc quánh lại, mang theo từng sợi linh khí vô hình, liên tục thấm vào cơ thể anh.
Những vết sẹo cũ chằng chịt trên người anh, dấu vết của vô số trận chiến, của những lần sống sót trong gang tấc bắt đầu âm ỉ ngứa ngáy. Không phải đau, mà là một cảm giác rất đặc trưng, giống như khi da thịt đang tái tạo, đang tự sửa chữa những tổn thương đã tồn tại quá lâu.
Sâu hơn bên trong, trong kinh mạch của anh, Ám Khí vốn luôn cuộn trào, ngang ngược và khó kiểm soát, giờ đây như bị một bàn tay vô hình ép chặt lại. Dưới tác động của dòng linh khí thuần khiết này, nó không còn khuếch tán bừa bãi nữa, mà bị buộc phải co cụm, nén lại thành một khối nhỏ, tạm thời mất đi sự hung hãn quen thuộc.
Ngân Phong khẽ thở ra một hơi.
Một hơi thở dài, trầm, mang theo cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi.
Anh mở mắt.
Ánh sáng xanh lam từ mặt nước phản chiếu vào đồng tử anh, khiến ánh nhìn vốn đã sắc bén nay càng trở nên sáng rực.
“Tốt lắm.” Anh nói, giọng thấp nhưng chắc: “Có cái hồ này, tốc độ khôi phục của tôi sẽ nhanh hơn gấp bội.”
Đó không phải là lời khoa trương, cũng không phải kỳ vọng mơ hồ. Anh nói bằng kinh nghiệm của một kẻ đã sống quá lâu cùng thương tích và tổn hao. Anh biết rất rõ, nơi này có ý nghĩa thế nào.
Không gian yên tĩnh đến mức gần như thiêng liêng.
Hơi nước vẫn lững lờ trôi, ánh sáng xanh lam nhè nhẹ lay động, tất cả tạo nên một cảm giác an toàn hiếm hoi giữa Vùng Đất Chết đầy rẫy nguy hiểm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







