Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sáng hôm sau, ánh sáng mờ nhạt từ khe đá rơi xuống nền hang như những sợi chỉ bạc mỏng manh, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu trong lòng Vùng Đất Chết. Không có chim hót, cũng chẳng có tiếng gió luồn qua tán lá mà chỉ là sự tĩnh lặng đặc quánh, thứ tĩnh lặng khiến con người buộc phải lắng nghe chính nhịp thở của mình.
Tô Mộc tỉnh dậy rất sớm.
Cô ngồi dậy trên tảng đá quen thuộc, đưa tay xoa nhẹ cổ tay đã quen với cảm giác lạnh cứng của sợi xích. Đêm qua không mấy yên giấc, nhưng không phải vì sợ hãi. Trong đầu cô, ý nghĩ về dòng khí mát lạnh kỳ lạ vẫn quanh quẩn không tan. Thứ cảm giác như có mạch nước ngầm đang âm thầm chảy dưới lòng đất, gọi cô đi tìm.
Ngân Phong đã chuẩn bị xong hành trang từ lúc nào. Anh đứng gần cửa hang, kiểm tra lại từng bó đuốc một cách cẩn thận, động tác chậm rãi nhưng dứt khoát. Ngọn lửa đuốc chưa được châm, chỉ để lộ đầu nhựa thông sẫm màu, tỏa mùi hương hăng hắc đặc trưng của rừng sâu.
Hành trang cho chuyến thám hiểm “lòng đất” thực ra chẳng có gì cầu kỳ.
Vài bó đuốc buộc gọn gàng bằng dây leo khô, một túi lương khô nhỏ đủ dùng trong nửa ngày, và con dao mổ quen thuộc của Tô Mộc, thứ luôn nằm gọn trong tay cô như một phần cơ thể. Không la bàn, không bản đồ, càng không có phương tiện bảo hộ. Tất cả những gì họ có, chỉ là trực giác, kinh nghiệm sinh tồn, và sự tin tưởng thầm lặng dành cho nhau.
Ngân Phong quay đầu lại nhìn cô.
“Chuẩn bị xong chưa?”
Giọng anh trầm, không cao không thấp, vang lên rõ ràng trong không gian hang động tĩnh mịch.
Ban đầu, lối đi vẫn quen thuộc. Những bức vách đá xám xịt lồi lõm, nền đất gồ ghề, dấu vết của nước chảy khô lại thành những đường vân ngoằn ngoèo. Nhưng càng tiến sâu, cảm giác lại càng khác.
Không khí dần trở nên ẩm ướt, mát lạnh như thấm thẳng vào da thịt. Mỗi bước chân đặt xuống đều vang lên tiếng vọng khe khẽ, như bị không gian nuốt chửng rồi trả lại một phần rất nhỏ. Ánh sáng từ cửa hang phía sau nhanh chóng bị bóng tối kéo dài và bẻ cong, cuối cùng chỉ còn là một vệt mờ xa xăm.
Lối đi hẹp dần.
Có những đoạn đá ép sát hai bên, buộc họ phải nghiêng người mới lách qua được. Những mỏm nhũ đá sắc cạnh thò ra từ vách, ánh lên màu trắng xám lạnh lẽo trong ánh đuốc vừa được châm sáng.
Ngân Phong đi trước.
Thân hình cao lớn của anh gần như chiếm trọn lối đi hẹp. Mỗi khi gặp đoạn khó, anh đều đưa tay chặn lại, hoặc nghiêng người che chắn để Tô Mộc phía sau không va phải đá nhọn. Thỉnh thoảng, anh dừng bước, cúi đầu quan sát mặt đất, rồi mới tiếp tục đi tiếp.
“Cẩn thận dưới chân.”
Anh nhắc, giọng thấp nhưng rõ.
Tô Mộc đáp khẽ một tiếng, bước chân chậm lại theo nhịp của anh. Cô nhận ra, trong bóng tối đặc quánh này, sự hiện diện của anh giống như một điểm tựa vô hình, không cần nói nhiều, nhưng luôn ở đó.
Thời gian trôi đi khó xác định. Có thể là mười phút, cũng có thể lâu hơn. Chỉ đến khi lối đi phía trước bỗng mở rộng, cả hai mới gần như cùng lúc dừng lại.
Không gian trước mắt đột ngột bừng mở.
“Oa…”
Âm thanh bật ra khỏi môi Tô Mộc gần như theo bản năng.
Trước mặt họ là một hang động ngầm khổng lồ.
Trần hang cao vút, uốn cong thành những vòm đá tự nhiên đồ sộ. Hàng trăm, hàng ngàn nhũ đá buông xuống như những cột pha lê khổng lồ, mỗi chiếc mang một hình dáng riêng, phản chiếu ánh đuốc thành vô số mảng sáng tối đan xen. Có những nhũ đá mảnh như kim, có những khối dày nặng như cột trụ chống trời, tất cả tạo thành một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Nhưng tất cả những điều đó chỉ là phông nền.
Ở chính giữa hang động, nơi ánh sáng dường như tự tìm đến, là một hồ nước nhỏ.
Hồ không lớn, chỉ rộng chừng mười mét vuông, nhưng lại chiếm trọn ánh nhìn của bất kỳ ai đặt chân vào đây. Nước trong vắt, phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, soi rõ từng đường vân đá dưới đáy. Một thứ ánh sáng xanh lam nhàn nhạt tỏa ra từ lòng nước, không chói mắt, không rực rỡ, mà dịu dàng như hơi thở.
Hơi nước mỏng manh bốc lên, lững lờ trôi trong không khí, quấn lấy nhau thành một làn sương nhẹ. Trong làn sương ấy, phảng phất một mùi hương thanh khiết khó diễn tả. Không giống hoa, không giống cỏ, mà giống như mùi của sự sống vừa mới thức tỉnh.
Ngân Phong đứng sững lại.
Anh không cần bước thêm, cũng không cần chạm vào. Chỉ đứng đó thôi, anh đã cảm nhận được luồng năng lượng dồi dào đang lan tỏa khắp không gian. Nó không ồ ạt, không dữ dội, mà âm thầm, bền bỉ, len lỏi vào từng kẽ hở của cơ thể.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







