Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô giơ tay ra hiệu, động tác nhanh và dứt khoát, rồi chỉ thẳng lên trần hang.
“Có cái gì đó…”
Cô dừng lại một nhịp, mắt không rời khỏi bóng tối phía trên.
“Đang ở trên kia.”
Không cần cô nói thêm.
Ngân Phong lập tức ngẩng đầu.
Đôi mắt anh nheo lại, ánh nhìn sắc như lưỡi dao xuyên qua khoảng tối dày đặc nơi những nhũ đá rủ xuống tầng tầng lớp lớp. Bóng tối ở đó không tĩnh lặng như ban đầu, mà dường như đang… Chuyển động.
Ngay khoảnh khắc ấy, khứu giác nhạy bén của anh bắt được một mùi lạ.
Mùi tanh tưởi nồng nặc.
Không phải mùi của nước, cũng không phải mùi của đá ẩm lâu ngày. Đó là thứ mùi sống động, gắt gỏng, mang theo hơi thở của một sinh vật ăn thịt. Nó trộn lẫn trong không khí, rất nhẹ, rất tinh vi nhưng với anh, không thể nhầm lẫn.
Cơ bắp toàn thân anh lập tức căng lên.
“Kéttt!”
Một tiếng kêu chói tai xé toạc không gian yên tĩnh, vang vọng khắp hang động như một lưỡi cưa cứa thẳng vào màng nhĩ. Âm thanh ấy không giống tiếng thú thông thường, mà mang theo sự hung lệ và điên cuồng khiến người nghe lạnh sống lưng.
Từ trên trần hang, một bóng đen khổng lồ lao xuống.
Nhanh đến mức gần như chỉ còn là một vệt tàn ảnh.
“Cẩn thận!”
Ngân Phong hét lên.
Không có thời gian suy nghĩ, không có chỗ cho do dự. Cơ thể anh phản ứng nhanh hơn cả ý thức. Anh lao tới, dùng toàn bộ lực đẩy mạnh Tô Mộc sang một bên.
Cô chỉ kịp cảm nhận một lực mạnh kéo mình đi, rồi cả người mất thăng bằng, lăn mạnh trên nền đá lạnh cứng.
“Rầm!”
Bóng đen đập thẳng xuống mặt đất, đúng vào vị trí Tô Mộc vừa đứng.
Một tiếng va chạm nặng nề vang lên, mặt đất rung chuyển, đá vụn bắn tung tóe. Những đường nứt như mạng nhện nhanh chóng lan ra từ điểm va chạm, chứng minh sức nặng và lực công kích kinh hoàng của sinh vật vừa xuất hiện.
Hồ nước linh khí phía sau khẽ dao động, mặt nước vốn phẳng lặng nay nổi lên từng gợn sóng lớn, ánh sáng xanh lam rung rinh dữ dội.
Tô Mộc chống tay ngồi dậy, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Cô ngẩng đầu lên.
Dưới ánh đuốc chập chờn, bóng tối trong hang động bị xé rách từng mảng, để lộ ra hình dạng thật sự của sinh vật vừa tập kích.
Tô Mộc nín thở.
Trước mắt cô là một con dơi khổng lồ, lớn đến mức khiến người ta có cảm giác như đang đứng trước một sinh vật bước ra từ cơn ác mộng. Sải cánh của nó dang rộng gần ba mét, màng cánh mỏng nhưng dày gân, ánh lên sắc đen nhờ nhờ như da thuộc cũ. Thân hình nó phủ kín lớp lông đen sì, xù xì, bết lại thành từng mảng, trông vừa bẩn thỉu vừa ghê rợn.
Đôi mắt nó đỏ lòm, không có chút ánh sáng nào của lý trí, chỉ là sát ý trần trụi và cơn đói điên cuồng. Khi nó há miệng, từng chiếc răng nanh nhọn hoắt lộ ra, dài và cong như móc câu, giữa kẽ răng là dòng nước dãi đặc quánh nhỏ xuống từng giọt, bốc mùi tanh tưởi.
Dơi Quỷ Hút Máu.
Cái tên bật lên trong đầu Tô Mộc như một hồi chuông cảnh báo.
Ngân Phong gầm lên, tiếng gầm trầm thấp vang dội trong lồng ngực.
“Dám đánh lén ông đây à?”
Móng vuốt trên tay anh xòe ra, sắc bén và cứng cáp, ánh lên dưới ánh lửa. Không lùi bước, anh đạp mạnh xuống nền đá, thân hình vọt lên phía trước, trực diện nghênh chiến với con quái vật đang lao tới.
Cuộc quần thảo bùng nổ trong tích tắc.
Con dơi tuy thân hình to lớn, nhưng lại nhanh nhẹn đến đáng sợ. Nó không đối đầu trực diện, mà lợi dụng ưu thế bay lượn, liên tục đảo vòng trên không. Mỗi lần sà xuống đều nhanh như tia chớp. Mỏ nhọn chực chờ khoét vào da thịt, móng vuốt sắc lạnh quét qua không khí, để lại những tiếng rít ghê người.
Ngân Phong bị ép vào thế bất lợi.
Anh không thể bay. Mỗi đòn phản công đều phải chờ khoảnh khắc con dơi hạ thấp độ cao. Anh nhảy lên, vươn người, móng vuốt xé gió nhưng con dơi lại lách mình né tránh, chỉ để lại những cơn gió lạnh quất thẳng vào mặt.
Mặt đất rung lên theo từng lần anh tiếp đất.
Hơi thở dần trở nên gấp gáp.
Tô Mộc đứng bên rìa hồ linh khí, tim đập thình thịch, ánh mắt không rời khỏi cuộc chiến trước mặt. Cô nhìn thấy rõ sự chênh lệch. Không phải về sức mạnh, mà là về địa hình và khả năng di chuyển.
“Ngân Phong!”
Cô hét lớn, giọng vang lên dứt khoát giữa tiếng gió và tiếng cánh đập.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







