Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Đến Đất Lưu Đày, Tôi Dùng Mỹ Thực Thuần Hóa Chư Vị Ác Thần Chương 7.3: Cải Tạo Hang Động Tồi Tàn

Cài Đặt

Chương 7.3: Cải Tạo Hang Động Tồi Tàn

Tiếng nồi nấu xèo xèo hòa cùng tiếng gió và tiếng móng vuốt cào nhẹ vào đá tạo thành một bản giao hưởng hoang sơ, ấm áp.

Anh hít một hơi thật sâu, ngửi mùi thức ăn, mùi hoa dại, mùi đất đá ẩm, rồi nhìn Tô Mộc với ánh mắt hiếm khi mềm mại.

“Ăn cơm thôi!”

Tiếng gọi của Tô Mộc vang lên, không lớn, không gấp gáp, nhưng đủ rõ ràng để kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ đang trôi miên man.

Giọng cô mang theo một nhịp điệu rất riêng, vừa mềm vừa dứt khoát, như thể giữa vùng đất chết chóc này, chỉ cần nghe thấy tiếng ấy thôi, mọi thứ còn lại đều có thể tạm thời lùi ra phía sau.

Ngân Phong chậm rãi ngẩng đầu.

Ánh lửa từ bếp lò hắt lên gương mặt Tô Mộc, làm dịu đi những đường nét mệt mỏi. Trán cô lấm tấm mồ hôi, hai má còn dính vài vệt tro chưa kịp lau sạch, nhưng ánh mắt thì sáng rực, mang theo thứ sinh khí hiếm hoi giữa nơi hoang tàn này.

Cô đặt xuống trước mặt anh một bát cháo còn bốc khói nghi ngút, bên cạnh là một đĩa thịt nướng vàng ruộm, bề mặt óng lên lớp mỡ mỏng, xen lẫn những mảnh lá thơm đã được giã nát, tỏa ra mùi hương vừa lạ vừa dễ chịu.

“Hôm nay vất vả rồi.” Tô Mộc nói, khóe môi cong lên thành một nụ cười rạng rỡ: “Anh ăn nhiều một chút.”

Nụ cười ấy không phải kiểu cười lấy lòng, cũng chẳng mang theo ý nghĩa gì quá sâu xa. Chỉ đơn giản là một sự quan tâm rất đời thường, rất tự nhiên. Nhưng chính sự tự nhiên đó lại khiến ánh lửa trong hang dường như bập bùng mạnh hơn một nhịp.

Ngân Phong đưa tay nhận lấy bát cháo.

Hơi ấm từ thành bát truyền vào lòng bàn tay, lan dần lên các đầu ngón tay, rồi thấm vào tận xương cốt. Một cảm giác rất lạ. Không giống nhiệt độ của linh lực, cũng không giống hơi nóng của máu khi chiến đấu. Đó là thứ ấm áp chậm rãi, không xâm lấn, nhưng bền bỉ.

“Cũng tạm được.” Anh nói, giọng trầm thấp, cố giữ cho gương mặt mình không biểu lộ quá nhiều cảm xúc.

Nhưng ngay sau đó, chiếc thìa gỗ đã được anh đưa lên rất nhanh, múc một muỗng cháo lớn, thổi qua loa rồi cho vào miệng.

Vị khoai ngọt dịu hòa với chút mằn mặn tự nhiên của nước, thêm hương rau dại thanh mát, lan ra khắp khoang miệng. Không cầu kỳ, không tinh xảo, nhưng lại khiến dạ dày vốn trống rỗng từ lâu của anh dịu xuống một cách rõ rệt.

Tô Mộc nhìn động tác ấy, khóe môi khẽ nhếch lên.

Cô không nói gì, chỉ cúi đầu ăn phần của mình, nhưng trong lòng lại âm thầm bật cười.

Cô đã quá quen với cái kiểu “miệng thì chê, tay thì không dừng” này rồi. Ngoài lạnh trong nóng, miệng cứng đầu, nhưng hành động lại luôn phản bội lời nói.

Trong hang, chỉ còn lại tiếng thìa chạm vào bát đá, tiếng củi cháy lách tách và tiếng gió đêm rít nhẹ ngoài cửa hang. Không khí yên tĩnh đến mức người ta có thể nghe rõ cả nhịp thở của nhau.

Một lát sau, khi bát cháo đã vơi đi quá nửa, Tô Mộc mới lên tiếng, giọng điệu thong thả, như đang nói về một kế hoạch đã được suy nghĩ kỹ lưỡng từ trước.

“Ngày mai.” Cô vừa ăn vừa nói: “Chúng ta đi khảo sát sâu hơn vào trong hang.”

Ngân Phong ngước mắt nhìn cô.

“Lúc nãy khi anh đào cái tủ.” Cô tiếp lời, tay khẽ chỉ về phía vách đá sâu bên trong, nơi ánh lửa không chiếu tới được hoàn toàn: “Tôi thấy chỗ đó có màu sẫm hơn, đá cũng ẩm hơn. Có thể bên trong có mạch nước ngầm.”

Anh hơi nheo mắt lại.

Thật ra, không cần cô nói, anh cũng đã cảm nhận được điều đó. Mùi nước rất nhạt, lẫn trong mùi đất đá, nhưng với khứu giác của anh, nó vẫn đủ rõ ràng để nhận ra.

“Với lại…” Cô dừng lại một nhịp, ánh mắt vô thức nhìn về phía sâu hun hút của hang động. “Tôi cảm thấy luồng khí ở bên trong rất lạ.”

“Lạ?” Ngân Phong hỏi.

“Ừ.” Cô nhíu mày, cố gắng tìm từ ngữ thích hợp.

“Nó… Tinh khiết hơn bên ngoài rất nhiều. Không giống khí hỗn loạn ở Vùng Đất Chết. Cảm giác như… Bị tách biệt ra vậy.”

Câu nói ấy khiến động tác múc cháo của anh khựng lại trong chốc lát.

Tinh khiết hơn?

Đôi mắt vàng kim của Ngân Phong lóe lên một tia sáng rất nhanh, rồi lại nhanh chóng bị anh đè xuống. Trong đầu anh, những khả năng khác nhau lướt qua như tia chớp. Mạch nước linh? Khu vực được che chắn tự nhiên? Hay thậm chí là… Tàn tích nào đó bị chôn vùi từ trước khi Vùng Đất Chết hình thành?

Dù là khả năng nào, cũng đều đáng để mạo hiểm một lần.

“Được.” Anh nói, giọng chắc nịch: “Mai chúng ta sẽ đi thám hiểm.”

Cô ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt sáng rõ hơn hẳn. Không phải vì tò mò, mà vì cảm giác được đồng thuận, được tin tưởng. Giữa vùng đất này, có một người chịu lắng nghe và cùng cô lên kế hoạch, đã là điều vô cùng quý giá.

Bữa tối kết thúc trong một bầu không khí yên hòa hiếm hoi.

Bên ngoài hang, gió đêm vẫn gào thét qua các khe núi, mang theo hơi lạnh và mùi tanh của đất chết. Nhưng bên trong, ánh lửa vẫn cháy đều, tỏa ra hơi ấm ổn định. Hai người ngồi đối diện nhau, không cần nói thêm nhiều lời, chỉ lặng lẽ ăn nốt phần thức ăn còn lại, để sự im lặng tự nhiên lấp đầy khoảng trống.

Trong cái hang đá thô sơ ấy, giữa vùng đất bị thế giới ruồng bỏ, một điều gì đó rất chậm, rất nhỏ, nhưng rất thật, đang lặng lẽ hình thành.

Không phải là phép màu.

Không phải là hy vọng lớn lao.

Mà là một tổ ấm.

Một nơi trú ẩn được xây nên không chỉ bằng đá, cát và sức lực mà còn bằng sự thỏa hiệp, quan tâm và tin tưởng giữa hai kẻ từng quen với cô độc.

Ngọn lửa cháy nhẹ, bập bùng, phản chiếu lên vách đá những bóng người đan xen.

Đêm đầu tiên trong “ngôi nhà” mới của họ, vì thế, không còn quá lạnh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc