Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Đến Đất Lưu Đày, Tôi Dùng Mỹ Thực Thuần Hóa Chư Vị Ác Thần Chương 7.2: Cải Tạo Hang Động Tồi Tàn

Cài Đặt

Chương 7.2: Cải Tạo Hang Động Tồi Tàn

Khi Tô Mộc đề cập đến việc muốn xây một khu vệ sinh riêng biệt, cách xa hang, Ngân Phong quay sang nhìn cô như thể đang quan sát một sinh vật ngoài hành tinh. Đôi mắt đỏ ngầu mở to, một chút khó hiểu, một chút châm chọc.

“Vẽ chuyện! Cứ ra bụi rậm nào đó mà giải quyết, hoặc đi hẳn ra bìa rừng ấy. Phân cũng là để đánh dấu lãnh thổ mà.” Giọng anh trầm và khẽ khàng như đang châm biếm, nhưng vẫn vang vọng giữa hang, khiến bụi bay mờ mịt.

Tô Mộc đỏ mặt tía tai, kiên quyết lắc đầu, tay siết chặt cạnh đá làm bàn bếp tạm.

“Không! Tuyệt đối không!” Giọng cô vang lên đầy quyết tâm: “Anh có biết phân chứa bao nhiêu vi khuẩn gây bệnh không? Nếu không xử lý đúng cách, chúng ta sẽ chết vì dịch bệnh trước khi chết đói đấy! Hơn nữa… Tôi là con gái, tôi cần sự kín đáo!”

Cuối cùng, sau một buổi chiều dài dằng dặc giữa nắng cháy và bụi đất, trước sự kiên quyết, cứng rắn của cô và cả những lời dọa dẫm nhẹ nhàng nhưng sắc bén về việc sẽ cắt khẩu phần ăn nếu anh không hợp tác khiến Ngân Phong đành phải nhún vai, đưa đôi tay mạnh mẽ ra hành động.

Anh vác cuốc, thực ra là đôi móng vuốt sắc nhọn của mình, hướng xuống vùng đất xa nhất, nơi khuất sau những tảng đá lớn, nơi ánh sáng mặt trời chỉ lọt qua khe hẹp, tạo ra những mảng sáng tối nhảy múa trên mặt đất.

Anh bắt đầu đào hố, từng nhát móng cào sâu vào đất, bùn và đá vụn bay lên tung tóe, mùi đất ẩm ướt đặc trưng xộc vào mũi.

Cô đứng bên cạnh, tay khoanh ngực, mắt quan sát kỹ lưỡng, ánh mắt sáng rực niềm quyết tâm.

Tô Mộc không ngừng đưa ra những yêu cầu chi tiết, từ việc hố phải đủ sâu, đủ rộng, đến việc dựng một cái chòi nhỏ che chắn xung quanh để đảm bảo sự riêng tư.

Anh lầm bầm, càu nhàu như một con sói bướng bỉnh: “Đúng là đàn bà, rắc rối thật.” Nhưng khi nhìn cái chòi nhỏ xinh xắn, dựng từ những cành cây, lá dại và những tấm ván sơ sài do anh nhặt được, ánh mắt đỏ ngầu lại lóe lên một chút thú vị khó giấu.

Anh phải thừa nhận, dù cách làm này có hơi lạ lùng, nhưng rõ ràng là văn minh hơn hẳn so với việc “lộ thiên” như đám thú nhân khác.

Trong khi anh làm việc, Tô Mộc chạy quanh, nhặt lá cây khô, sắp xếp các vật dụng, thỉnh thoảng lại nhún vai, chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ, đảm bảo mọi thứ đều hoàn hảo.

Mỗi cử chỉ của cô đều chứa đựng sự tỉ mỉ, tinh tế, khiến anh dần nhận ra: sức mạnh cơ bắp thôi chưa đủ, để xây dựng một nơi trú ẩn an toàn và thoải mái, cần trí tuệ và sự nhạy cảm.

Anh quan sát, lắng nghe, học theo từng chỉ dẫn, và nhận thấy bản thân không hề phiền lòng, trái lại, còn cảm thấy thích thú với sự mới mẻ này.

Chiều tối dần buông, ánh nắng nhạt cuối ngày chiếu xiên qua cửa hang, những hạt bụi li ti trong không khí như nhảy múa trong vệt sáng mờ ảo.

Hang động tồi tàn, hôi hám ngày nào, giờ đã hoàn toàn lột xác.

Sàn hang được dọn sạch đất đá, rải một lớp cát mịn lấy từ bờ suối về, khô ráo, mát mẻ, từng hạt cát như xoa dịu bàn chân trần sau một ngày dài.

Góc ngủ được bày biện cẩn thận: phiến đá phẳng kê cao thành giường, trải lên lớp cỏ khô thơm mùi thảo mộc; bên cạnh là hốc tường nhỏ xinh, âm tường, đủ để cất mấy bộ quần áo rách nát và những đồ dùng cá nhân ít ỏi.

Góc bếp dần thành hình, gọn gàng và hợp lý. Một bàn chế biến đá vuông vức, bên trên đặt cái “nồi sọ dừa” quen thuộc, bên cạnh là phiến đá phẳng dùng để sơ chế thức ăn.

Một đống củi khô được xếp ngay ngắn, hứng lấy ánh sáng chiều tà, phản chiếu những đường nét thô mộc nhưng chắc chắn.

Tiếng xào nấu, tiếng chảo lách cách, mùi khoai, mùi rau dại hòa lẫn vào mùi đất, mùi đá và hơi ẩm tạo thành một thứ hương vừa hoang sơ, vừa thân thuộc, len lỏi vào từng tế bào, đánh thức cảm giác sống còn và an yên cùng lúc.

Không gian tuy thô sơ, nhưng giờ đây đã mang dáng dấp của sự sống, của tổ ấm.

Ngân Phong ngồi xuống chiếc ghế đá, mắt đỏ ngầu quét qua toàn bộ “ngôi nhà” mới của mình. Cảm giác lạ lẫm trộn lẫn thích thú lan tỏa trong từng thớ thịt, từng sợi cơ.

Anh nhớ lại những ngày tháng xa xưa ở cung điện nguy nga tráng lệ tại Vương Đô: những bức tường dát vàng, sàn lót bạc, nhưng lạnh lẽo đến mức từng tiếng thở cũng vang lên trống rỗng. Mọi sự nguy nga ấy, giờ đây, lại kém phần ấm áp so với cái hang đá thô sơ nhưng đầy ánh sáng ấm cúng này.

Một luồng cảm giác kỳ lạ lan tỏa trong anh: Nơi đây không có âm mưu, không có dối trá; chỉ có sự chăm chỉ, trí tuệ, và một chút... Ấm áp của người bạn đồng hành.

Anh liếc nhìn Tô Mộc đang bận rộn dọn dẹp và sắp xếp lại những dụng cụ cuối cùng, đôi tay nhỏ bé nhưng dứt khoát, mắt sáng rực, môi mấp máy cười thầm.

Trong khoảnh khắc ấy, Ngân Phong nhận ra: Cô không chỉ là người đưa anh qua cơn đói, qua vết thương; cô còn là cầu nối đưa anh tới một cảm giác mà từ lâu anh chưa từng cảm nhận: Bình yên và an toàn, ngay giữa vùng đất chết chóc này.

Hơi thở chiều tà chậm rãi, gió từ cửa hang nhè nhẹ thổi qua, mang theo mùi cỏ dại, đất ẩm và một chút hương khoai nấu chín.

Ánh lửa bập bùng từ bếp lò, tạo nên những mảng sáng tối nhảy múa trên vách đá, vừa chiếu sáng, vừa tạo bóng đổ, khiến mọi thứ vừa sống động vừa yên tĩnh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc