Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Ầm!”
Tiếng nổ khô khốc vang dội trong lòng hang, dội ngược lại từ vách đá rồi lan ra thành từng đợt rung nhẹ dưới chân. Một tảng đá lớn vừa bị Ngân Phong đập nát, vỡ ra thành vô số mảnh vụn, bụi đá bốc lên mù mịt, tràn ngập không gian vốn đã chật hẹp.
“Khụ… Khụ! Nhẹ tay thôi! Anh định đánh sập cái nhà này à?”
Tô Mộc vội đưa tay che mặt, ho sặc sụa. Bụi mịn bám đầy tóc, len vào cổ áo, dính cả lên làn da vốn đã gầy gò của cô. Cô cố hít thở thật sâu để trấn tĩnh, nhưng tim vẫn đập thình thịch vì dư chấn còn sót lại.
Ngân Phong đứng sững một nhịp rất ngắn.
Anh phủi tay, động tác có phần gấp hơn bình thường. Ánh mắt đỏ ngầu vô thức liếc về phía cô, thấy cô ho liên hồi giữa làn bụi xám, lồng ngực anh khẽ siết lại, một cảm giác chột dạ thoáng qua rồi lập tức bị anh đè nén xuống.
“Đá ở đây giòn thôi…” Anh nói, giọng trầm thấp, cố giữ vẻ thản nhiên: “Tôi còn chưa dùng đến một phần mười sức lực.”
Tô Mộc cạn lời.
Cô hiểu, với sinh vật sở hữu sức mạnh gần như phi lý như anh, những gì vừa xảy ra chỉ là thao tác thường ngày. Nhưng với cái hang cũ kỹ, rêu phong và đầy vết nứt này, mỗi cú ra tay của anh chẳng khác nào một trận động đất thu nhỏ.
Lo lắng thì có, nhưng không hiểu vì sao, trong lòng cô lại nhen lên một chút bị cuốn theo.
Tô Mộc đứng giữa hang, vai thẳng lưng, mắt quan sát kỹ càng từng chi tiết. Cô là “kiến trúc sư trưởng”, tay cầm que gỗ để vạch lên nền đất những đường nét sơ đồ, tay chỉ thẳng về các vị trí cần cải tạo.
“Được rồi, dọn dẹp đống đá vụn này ra ngoài đi. Sau đó, anh khoét cho tôi một cái hốc vuông vức ở vách bên kia. Độ sâu khoảng một cánh tay, rộng hai sải tay. Tôi muốn làm cái tủ đựng đồ.” Giọng cô nghiêm túc nhưng ẩn ý một chút phấn khích khi nghĩ đến kết quả cuối cùng.
Ngân Phong hừ mũi, đôi mắt đỏ ngầu ánh lên chút châm chọc, nhưng chẳng nói thêm lời nào. Anh cúi xuống, móng vuốt sắc bén khẽ cào vào vách đá, tiếng gạch đá kêu lạo xạo như tiếng dao khắc vào thạch. Chỉ vài phút sau, một cái “tủ âm tường” ba ngăn hiện ra, bề mặt phẳng lì, từng cạnh từng góc hoàn hảo, khiến Tô Mộc trố mắt kinh ngạc.
“Woa! Kỹ năng điêu khắc của anh đỉnh thật đấy! Bề mặt phẳng lì luôn kìa.” Cô reo lên, mắt lấp lánh niềm hứng khởi, miệng mỉm cười đầy ngưỡng mộ.
Ngân Phong khẽ vẫy đuôi một cái, dù khuôn mặt vẫn lạnh như băng. Anh cảm nhận rõ ánh mắt cô, thấy niềm ngưỡng mộ xen lẫn sự tin tưởng trong đó, một cảm giác vừa lạ vừa dễ chịu len lỏi trong tâm can anh.
Làm mấy việc lặt vặt này, anh nhận ra, cũng thú vị ra phết. Nhất là khi nhìn thấy cô hồn nhiên, ánh mắt tràn đầy hi vọng dành cho anh.
Tiếp đến là vấn đề chỗ ngủ – một trong những ưu tiên thiết yếu mà Tô Mộc quan tâm nhất.
“Tôi không thể ngủ dưới đất mãi được. Ẩm thấp và nhiều côn trùng lắm.” Cô nói, tay vuốt nhẹ lên phiến đất lạnh, mặt hiện vẻ bực dọc.
“Anh kiếm cho tôi một phiến đá lớn, phẳng, kê cao lên làm giường được không?”
Ngân Phong lẩm bẩm, trán nhíu lại, giọng khàn khàn: “Phiền phức.” Nhưng chỉ là lời lầm bầm, sau đó anh đã quay lưng ra ngoài hang, bước đi với tốc độ và sức mạnh như gió, tìm một phiến đá phù hợp. Mỗi bước chân của anh dội lên tiếng vang mạnh, khiến bụi đá rung rinh và tạo nên những vết nứt nhỏ nơi đá nền.
Một lát sau, Ngân Phong quay lại từ bên ngoài, vai vác một phiến đá xanh khổng lồ, to như cái phản, nặng đến mức mà người bình thường nhìn thôi cũng phải há hốc mồm.
Cô chạy tới, đặt tay lên mặt đá mát lạnh, cảm nhận từng vân đá gồ ghề nhưng chắc chắn.
“Giờ chỉ cần lót thêm một lớp cỏ khô dày nữa là êm như nệm giường ấy!” Cô cười tít mắt, cảm giác tự tay kiến tạo không gian riêng tư khiến nhịp tim cô rộn ràng, trong lòng tràn đầy cảm giác làm chủ vùng đất nhỏ bé này giữa hoang tàn của Vùng Đất Chết.
Có giường, có tủ, giờ là lúc quan tâm đến khu bếp – trái tim của mọi tổ ấm.
Tô Mộc đi dạo quanh hang, đôi mắt lấp lánh sự tính toán và sáng tạo. Cô chọn một góc gần cửa hang, nơi ánh sáng ban ngày chiếu vừa đủ, đồng thời luồng gió từ ngoài có thể thổi khói ra xa mà không làm phiền khu ngủ.
Cô gọi Ngân Phong lại, giọng nghiêm túc nhưng đầy hứng khởi: “Anh xếp mấy tảng đá vuông này lại thành một cái bàn bếp, nhớ chừa khoảng trống để đặt cái “nồi sọ dừa” lên trên. Bên cạnh, kê một phiến đá phẳng để tôi sơ chế thức ăn.”
Ngân Phong, dù thản nhiên, vẫn cẩn thận nâng từng tảng đá như đang đặt một vật quý giá, ánh mắt đỏ rực nhưng giờ đã ánh lên sự chăm chú hiếm thấy.
Khi những tảng đá được xếp thành hình, tạo thành một bếp đơn sơ nhưng vững chắc, Tô Mộc nhìn mà lòng rộn ràng, cảm giác hài lòng lan tỏa từng tế bào.
Mùi đất ẩm, mùi đá mới, mùi bụi rơi – tất cả hòa quyện với hương vị của công sức và hy vọng, khiến cô bật cười thầm trong lòng: Nơi trú ẩn này, dẫu khắc nghiệt, giờ đã mang dáng dấp một mái ấm thực thụ.
Nhưng, giữa những niềm vui nho nhỏ ấy, một vấn đề nan giải vẫn hiện rõ: Nhà vệ sinh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







