Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe đá, ánh sáng yếu ớt nhưng ấm áp rọi vào cửa hang, Ngân Phong đã tỉnh giấc.
Cảm giác đầu tiên là nhẹ nhõm lạ thường. Anh vươn vai, các khớp xương kêu răng rắc, một âm thanh thô ráp nhưng khiến anh tỉnh táo hoàn toàn.
Điều khiến anh ngạc nhiên hơn cả không phải là âm thanh khớp xương mà là cơ thể bớt căng cứng, vết thương bên sườn đã khô miệng, không còn sưng tấy hay rỉ mủ vàng như những lần trước.
Cơn đau âm ỉ trong lồng ngực do Ám Khí, vốn luôn nhắc nhở anh rằng cơ thể này không hoàn hảo, cũng dịu đi đến mức anh gần như quên rằng mình từng bị thương.
Anh lắc nhẹ đầu, cảm nhận dòng máu chảy trong huyết quản, sự lưu thông nhịp nhàng hơn.
Cảm giác này khiến một kẻ từng sống giữa chiến trận, từng trải qua hàng trăm lần thương tích, phải ngạc nhiên. Anh quay đầu nhìn sang góc hang, nơi cô vẫn đang cuộn tròn trong chiếc chăn mỏng – thực ra chỉ là tấm áo khoác rách nát của cô – mà trông ấm áp và nhỏ bé đến mức khiến anh không khỏi khẽ mỉm cười.
Cô ngủ yên, nhịp thở đều đều, mái tóc lòa xòa che khuôn mặt thanh tú. Nhìn cô, một cô gái nhỏ bé, yếu ớt đến mức chỉ cần anh búng tay thôi cũng đủ làm gãy xương, Ngân Phong cảm thấy một sự mâu thuẫn lạ lùng len lỏi trong lòng: Vừa muốn bảo vệ, vừa muốn trân trọng, vừa kinh ngạc trước năng lực bí ẩn mà cô mang lại. Anh lẩm bẩm khẽ: “Bát cháo tối qua…”
“Á!” Cô giật mình, hét lên, lăn một vòng sang bên để tránh, tim đập mạnh, hơi thở rối rít.
Ngân Phong thu đầu lại, gật gù nhẹ: “Dậy rồi à?” Giọng anh điềm tĩnh, không chút bạo chúa, nhưng vẫn vương sự uy lực vốn có.
“Dậy rồi thì đi nấu bữa sáng đi. Tôi đói.”
Cô vuốt ngực, trấn tĩnh lại, hơi thở còn khẽ rối loạn. Cái tên này, vừa mới sáng ra, đã dọa cô phát hoảng. Nhưng nhìn ánh mắt anh, nghe giọng điệu trầm ổn, cô biết tâm trạng anh đang tốt. Đây là cơ hội tốt, một cơ hội hiếm hoi để cô đàm phán, đặt ra những điều kiện cần thiết cho sự “hòa bình tạm thời” giữa họ.
Cô đứng dậy, chỉnh lại tấm áo khoác rách nát, hít một hơi thật sâu, nhấc cằm lên, nhìn thẳng vào mắt anh. Ánh mắt cô kiên định, không run sợ, dù trong lòng vẫn còn một chút hồi hộp. Cô nói:
“Khoan đã. Chúng ta cần nói chuyện.”
Ngân Phong nhướng mày, ánh mắt vàng kim chạm vào ánh mắt cô, sắc bén và tò mò.
“Nói chuyện? Một con mồi thì có tư cách gì nói chuyện với thợ săn?” Giọng anh vừa trêu đùa, vừa chất vấn, vừa chứa một chút nghi ngờ, khiến không khí quanh họ vừa căng thẳng vừa dịu dàng lạ thường.
“Tôi không phải con mồi.” Cô dõng dạc tuyên bố, từng âm tiết vang lên, sắc sảo nhưng vẫn dịu dàng. Dù trong lòng có run run, nhưng cô buộc phải mạnh mẽ.
“Tôi là bác sĩ, là đầu bếp và là người duy nhất ở cái chốn này có thể giúp anh trị thương và áp chế Ám Khí. Anh thấy đấy, vết thương của anh đã đỡ nhiều rồi đúng không?”
Ngân Phong im lặng. Anh nhìn cô, nhìn vào đôi mắt sáng rực, vào nét mặt kiên định, vào dáng người nhỏ bé nhưng đầy quyết tâm. Một sự cảm nhận kỳ lạ trỗi dậy trong anh: Cô nhỏ bé, yếu ớt, nhưng lại mang trong mình sức mạnh phi thường – sức mạnh biến nguy hiểm thành cơ hội, biến những thứ bỏ đi thành cứu cánh sinh tồn. Anh trầm ngâm, rồi gật đầu.
“Không phủ nhận.” Giọng anh trầm thấp, vừa thừa nhận, vừa không nói ra hết những gì đang nghĩ. Một sự công nhận, ngầm khẳng định vị thế của cô, tầm quan trọng của sự tồn tại của cô trong thế giới khắc nghiệt này.
Cô thở phào nhẹ nhõm. Dù không nói ra, nhưng tim cô đập mạnh trong lồng ngực.
“Vậy thì…” Cô hít một hơi thật sâu, nhịp tim đập nhanh nhưng cố gắng bình tĩnh, ánh mắt hướng thẳng vào anh. Không gian quanh họ, từ những vách đá xám lạnh đến ánh sáng ban mai len lỏi qua cửa hang, bỗng dưng trở nên căng thẳng đến lạ thường.
“Tôi muốn thay đổi mối quan hệ giữa chúng ta.”
Ngân Phong nhíu mày, đôi mắt đỏ ngầu dõi theo cô, đôi môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười vừa chế nhạo vừa tò mò.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







