Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Luồng hơi ấm đó đi theo từng kinh mạch, chạy khắp cơ thể anh, nơi nào đau rát, nơi nào bị hỏa độc và Ám Khí tấn công, cảm giác nóng rát dần dịu đi, như một dòng suối mát lành tưới tắm cho mảnh đất khô cằn, nứt nẻ bên trong cơ thể.
Anh nhắm mắt lại, thở dài, cảm nhận từng nhịp ấm áp len lỏi vào xương thịt. Từng cơn đau như tan ra, nhường chỗ cho một thứ năng lượng ấm áp, nuôi dưỡng cả thể xác và tinh thần.
Cô lặng lẽ quan sát, tim cô đập dồn dập trong lồng ngực. Mỗi phản ứng của anh là một hồi hộp, mỗi hơi thở nhẹ nhàng của anh là một niềm hy vọng sống dậy trong cô.
“Thế nào rồi?” Cô khẽ hỏi, giọng run run một chút, vừa lo lắng vừa hồi hộp.
Ngân Phong không nói gì, cơ thể vẫn còn hơi run run vì vừa trải qua cơn sốt và cơn đau do hỏa độc, nhưng bàn tay anh lại nhanh nhẹn, cứng cáp hơn bao giờ hết.
Cô phì cười, ánh mắt lóe lên vẻ tinh nghịch: “Từ từ thôi, còn đầy trong nồi kìa. Không phải vừa ăn xong là hết đâu.”
Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng trong từng âm tiết, ẩn chứa cả sự quan tâm, cả sự dạy dỗ, khiến không gian u tối của hang động bỗng chốc ấm áp, thân thuộc hơn hẳn.
Cô múc cho anh thêm một bát nữa, tay thoăn thoắt, ánh lửa lập lòe hắt lên từng giọt nước, từng hạt khoai trắng ngà, khiến mọi thứ trở nên sống động, mộc mạc mà kỳ lạ.
Lần này, anh ăn chậm hơn.
Mỗi thìa, anh nhai kỹ, nhắm mắt lại, như thể đang thưởng thức từng hương vị, từng kết cấu mịn màng của cháo, để cho cơ thể hấp thu và tận hưởng từng luồng năng lượng đang lan tỏa.
Nhìn anh ăn, cô cảm nhận được từng nhịp thở, từng cử động nhỏ và niềm hạnh phúc nho nhỏ len lỏi trong lòng.
Ăn xong ba bát cháo, sắc mặt anh đã hồng hào trở lại. Anh nhắm mắt hít một hơi, cảm giác cơ thể nhẹ nhõm hơn nhiều, từng mạch máu như đang được sưởi ấm, vết thương bên sườn không còn đau nhức dữ dội như trước nữa. Anh ngồi thẳng lưng, ánh mắt vàng kim nhìn cô, ánh nhìn vừa phức tạp vừa khó gọi tên.
“Thứ đó… Cô lấy ở đâu?” Giọng anh khàn, hơi run run, vừa tò mò vừa ngạc nhiên, như thể đang nhìn một báu vật quý giá.
Cô chỉ tay ra ngoài cửa hang, nơi những đám dây leo khô khẳng khiu vẫn bám trên vách đá. “Ở ngay cửa hang, chỗ đám dây leo khô ấy. Anh cứ tưởng đó là cỏ dại, nhưng thực ra, nó là lương thực đấy. Ở đây còn rất nhiều loại cây có thể ăn được, chỉ là các anh không biết cách chế biến thôi.” Giọng cô nhẹ nhàng, điềm tĩnh, nhưng ánh mắt thì sáng rực, đầy tự hào.
Anh im lặng. Anh nhìn cô – cô gái nhỏ bé, yếu ớt, không có móng vuốt sắc nhọn, không sức mạnh dời non lấp bể, nhưng lại biết biến những thứ bỏ đi thành mỹ vị, biến nguy hiểm thành cơ hội. Một sự kiên cường, thông minh và dũng cảm mà ngay cả anh, kẻ bạo chúa từng trải qua hàng trăm trận chiến, cũng phải nể phục.
Lần đầu tiên, anh cảm thấy quyết định giữ cô lại không chỉ vì dòng máu đặc biệt, mà vì chính bản thân cô, vì sự kiên định, vì trí tuệ và vì trái tim nhỏ bé mà dũng cảm ấy.
“Tô Mộc.” Anh gọi tên cô lần đầu tiên, giọng không còn gầm gừ hay dọa nạt, mà trầm lắng, đầy ngạc nhiên và tôn trọng.
“Hả?” Cô ngẩng đầu, ánh mắt vẫn còn rực sáng, tò mò pha lẫn một chút nghi ngại.
“Ngày mai… Dạy tôi cách tìm thứ khoai đó.” Giọng anh trầm thấp, ẩn chứa sự tò mò và một niềm mong muốn giản dị: Anh muốn học hỏi từ cô, muốn tin tưởng vào sự chỉ dẫn của cô, muốn gần gũi với cô theo cách tự nhiên nhất.
Cô ngẩn người, rồi nụ cười rạng rỡ nở trên môi, ánh mắt lóe lên sự vui mừng: “Được thôi. Nhưng anh phải hứa không được dọa tôi nữa.” Giọng cô vừa nghiêm nghị, vừa ấm áp, làm không gian quanh hai người như dịu lại, tan đi mọi căng thẳng trước đó.
Anh hừ nhẹ, quay mặt đi chỗ khác, nhưng khóe miệng lại hơi nhếch lên một chút. Một nụ cười thầm kín, không ai có thể bắt gặp nếu không để ý. Sự thay đổi nhỏ ấy, ấm áp và dịu dàng, khiến cô cảm thấy an tâm và vui sướng đến lạ thường.
“Ngủ đi. Mai còn nhiều việc phải làm.” Cô nhắc nhẹ, giọng êm dịu, nhưng tràn đầy quyết tâm và sự quan tâm, nhấn mạnh rằng cô sẽ luôn ở bên, bảo vệ và chăm sóc anh.
Đêm đó, trong hang động lạnh lẽo, lần đầu tiên cả hai được ngủ một giấc ngon lành, không mộng mị, không ám ảnh bởi máu và tử thần. Bát cháo khoai giản dị trở thành cầu nối đầu tiên, không chỉ giữa hai con người, mà còn giữa hai số phận, hai giống loài hoàn toàn khác biệt, nơi vùng đất chết chóc này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







