Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Thay đổi sao?” Anh hỏi, giọng trầm, có pha chút sắc bén như lưỡi dao cắt qua không khí: “Một con mồi như cô có can đảm nói ra điều này sao?”
Cô hít sâu lần nữa, cố giữ bình tĩnh trước sức nặng của ánh mắt ấy, trước cơ thể to lớn và năng lượng bùng nổ của anh.
“Hợp tác. Chúng ta sẽ là… đối tác.” Giọng cô cứng cỏi, nhưng vẫn thoáng chút run rẩy. Mỗi từ được thốt ra đều mang theo cả quyết tâm, cả niềm tin vào lý trí và kỹ năng của bản thân.
“Đối tác?” Ngân Phong bật cười khẩy, nụ cười ấy khiến vách hang như rung nhẹ theo âm thanh sắc nhọn của hàm răng nanh lóe lên dưới ánh sáng ban mai.
“Cô có gì để mà hợp tác với Huyết Lang Vương?” Giọng anh vừa mỉa mai, vừa cảnh báo, vừa thử thách.
Cô đứng thẳng, hai tay nắm nhẹ bên hông, ánh mắt không rời anh.
“Tôi có trí tuệ, có kiến thức về y học và thực vật.” Giọng cô vang lên, tự tin hơn một chút: “Tôi có thể biến những thứ bỏ đi thành thức ăn, biến cỏ dại thành thuốc. Tôi có thể giúp anh sống tốt hơn, khỏe mạnh hơn, và thậm chí…” Cô ngập ngừng, một giây trôi qua như kéo dài vô tận, rồi cô tiếp tục: “Thậm chí có thể giúp anh khôi phục sức mạnh để quay trở lại làm Vua.”
Đôi mắt đỏ ngầu của anh co rút lại, ánh nhìn sắc bén như dao cắt qua bầu không khí. Hai từ “làm Vua” chạm đúng vào tử huyệt của anh, chạm vào từng mảng ký ức uất hận, từng nỗi đau bị phản bội, bị phế truất, bị đày đọa đến nơi mà anh từng coi là cõi chết. Lửa giận dường như vừa được thổi bùng trở lại, nhưng ánh mắt anh vẫn giữ được sự kiểm soát.
“Cô… Dám hứa sao?” Giọng anh trầm xuống, đầy nguy hiểm, nhưng không phải là giọng hét lên của một kẻ bạo chúa, mà là giọng của một kẻ đang cân nhắc, đang thử thách, đang tìm kiếm sự thật.
Cô hít vào thật sâu, đôi tay khẽ siết lại.
“Tôi không hứa chắc chắn 100%, nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức.” Giọng cô vững vàng hơn, ánh mắt thẳng vào anh, không né tránh.
“Ít nhất… Tốt hơn là anh cứ sống vất vưởng ở đây chờ chết, đúng không?”
Ngân Phong nhíu mày, ánh mắt như dò xét mọi ngóc ngách trong tâm can cô. Anh đứng im, cơ thể tỏa ra sức mạnh và uy lực, nhưng trong giây lát ấy, không khí xung quanh họ dường như mềm mại hơn, như chờ đợi một quyết định. Anh nhìn cô thật lâu, như muốn đọc được tất cả mọi suy nghĩ, mọi tính toán, mọi nỗi sợ hãi ẩn sau đôi mắt trong sáng nhưng kiên định ấy.
Cuối cùng, anh hạ mắt, thu lại sát khí vốn dĩ tràn đầy trước đó, và giọng trầm khàn nhưng đã bớt phần nguy hiểm: “Được. Nói điều kiện của cô đi.”
Cô đáp lại ngay, không chút run rẩy: “Nhưng nếu tôi chết vì mất máu, anh cũng mất luôn nguồn thuốc. Tôi sẽ cung cấp cho anh thức ăn và nước uống có dược tính để thay thế.” Ánh mắt cô sáng lên một tia tinh quái: “Chỉ khi nào cực kỳ nguy cấp, tôi mới… Hiến máu. Và phải có sự đồng ý của tôi.”
Ngân Phong suy nghĩ một lúc, đôi mắt vàng kim đảo quanh hang, dường như cân nhắc mọi khả năng, mọi rủi ro, và cuối cùng gật đầu.
“Chấp nhận.” Giọng anh trầm ổn, mang theo cả sự nghiêm túc và tôn trọng điều kiện mà cô đặt ra.
Cô mỉm cười, nhẹ nhõm như vừa bỏ đi một gánh nặng.
“Thứ hai.” Cô tiếp tục, giọng điệu trầm ấm hơn: “Anh phải nghe theo sự sắp xếp của tôi trong việc cải tạo nơi ở và tìm kiếm thức ăn. Tôi cần anh làm những việc nặng nhọc mà tôi không làm được.”
Ngân Phong gầm khẽ, cơ bắp cuộn lên, ánh mắt sắc lạnh như muốn thử thách cô.
“Cô muốn sai khiến ta làm culi?” Giọng anh vừa trêu chọc, vừa chất vấn, vẫn giữ nguyên sự uy nghiêm vốn có.
Cô cười xòa, không chút nao núng: “Không phải sai khiến, là phân công lao động. Anh có sức khỏe, tôi có kỹ thuật. Hợp lý mà?” Giọng cô trầm, tự tin, nhưng vẫn nhẹ nhàng, khiến không khí căng thẳng vừa rồi bớt phần áp lực.
“Hừ. Được rồi. Còn gì nữa?” Anh hỏi, giọng trầm mà tò mò, ánh mắt vẫn không rời cô.
“Thứ ba…” Cô khẽ ngập ngừng, giọng dịu đi một chút, hơi nhún vai, như thể đang cân nhắc sự tế nhị của đề nghị.
“Tôi muốn có không gian riêng tư. Anh không được… Nhìn trộm khi tôi tắm rửa hay thay đồ.”
Ngân Phong cất một tràng cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp hang đá, dội lại từ vách thành như muôn ngàn âm thanh ghê rợn lẫn với niềm thích thú bất ngờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







