Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô gọt vỏ ba củ khoai, tay thoăn thoắt nhưng vẫn giữ sự cẩn trọng, từng lớp vỏ nâu sần sùi rơi xuống đất, lộ ra phần thịt trắng ngà, mềm mại, còn vương chút nhựa trắng dính vào tay cô.
Cô thái khoai thành những miếng nhỏ hạt lựu, đều tăm tắp, ánh sáng lửa hắt lên từng miếng khoai như những viên ngọc bé xinh.
Phần thịt lợn rừng còn lại, cô chọn những thớ thăn mềm nhất, băm thật nhuyễn. Tay cô chuyển động đều đặn, nhịp điệu chậm rãi nhưng chắc chắn.
Mỗi lần chạm dao xuống, tiếng lách cách nhẹ vang lên trong không gian tĩnh mịch, như nhịp tim của cô hòa cùng nhịp thở của hang động.
“Xèo xèo…”
Khi khoai mềm nhừ, nước từ khoai tan ra tạo thành hỗn hợp sền sệt màu trắng ngà, sóng sánh như sữa non. Cô thả thịt băm vào, khuấy đều tay, những miếng thịt nhỏ chầm chậm lan tỏa, kết hợp với màu trắng của khoai, tạo thành bát cháo vừa giản dị, vừa ấm áp. Một chút muối tinh được cô nêm vừa đủ, tinh tế mà không làm át đi hương vị tự nhiên của khoai và thịt.
Cuối cùng, cô lấy lọ Linh Tuyền đậm đặc, nhỏ ba giọt vào nồi cháo. Chỉ ba giọt, nhưng sự thanh khiết, mát lành của Linh Tuyền hòa cùng vị ngọt của khoai và thịt, tạo nên một thứ hương vị vừa tinh tế, vừa sống động, đủ để đánh thức mọi giác quan.
“Ưm…”
Ngân Phong cựa mình, cơ thể còn nặng nề và mệt mỏi. Mũi anh khẽ động đậy, hít vào một hơi, rồi khẽ rên rỉ trong cơn mê man.
Mùi gì thế này… Mùi gì mà lạ lùng đến vậy?
Nó không hề nồng nặc như mùi thịt nướng vừa tách khỏi lò, cũng không tanh tưởi như máu tươi vẫn còn vương trên lưỡi dao chiến. Nó dịu dàng, ngọt ngào theo một cách giản đơn, len lỏi vào từng tế bào khứu giác của anh, chạm vào nơi sâu nhất của bản năng sinh tồn, đánh thức cái dạ dày đang co rút dữ dội. Một cảm giác cồn cào trỗi dậy, mạnh mẽ và khẩn cấp, khiến anh cảm thấy nhịp tim mình đập nhanh hơn, máu nóng hơn.
Anh mở mắt, ánh sáng từ lửa bập bùng chiếu vào, khiến đôi mắt vàng kim vốn đang đỏ rực trở nên mềm hơn một chút. Cơ thể anh nhấc lên, khó nhọc chống tay ngồi dậy, cử động từng chút một như thể từng mảnh xương, từng sợi cơ đều đang phản đối. Một cơn đau rát, nóng bỏng như thiêu đốt chạy dọc sườn trái, nơi vết thương hở toác để lộ xương trắng, khiến anh phải nghiến chặt răng, lẩm bẩm khẽ một tiếng.
Trước mắt anh, cô gái bé nhỏ đứng đó – nhỏ bé, nhưng đôi mắt sáng rực đầy quyết tâm. Cô cẩn thận bưng một thứ… Hình thù ghê rợn, một chiếc sọ thú, nhưng bên trong lại chứa đầy thứ chất lỏng trắng ngà, bốc khói nghi ngút, tỏa hương ấm áp dịu dàng.
Ánh lửa lập lòe chiếu trên mặt cô, làm nổi bật từng đường nét thanh tú, sự tập trung trên gương mặt và cả nụ cười lấp lánh, rạng rỡ mà ấm áp.
“Tỉnh rồi à?” Cô mỉm cười, giọng nhẹ nhàng, vừa tươi vui vừa mang theo sự quan tâm chân thành: “Anh ăn chút gì đi, cho lại sức.”
Anh cảnh giác, trừng mắt nhìn bát cháo trong tay cô.
“Cái gì đây? Cô định cho tôi ăn hồ dán à?” Giọng anh khàn đặc, mệt mỏi nhưng vẫn còn vương vẻ bạo chúa, mạnh mẽ, kiêu hãnh. Anh là Huyết Lang Vương, bạo chúa một phương, chẳng dễ gì chịu sự chăm sóc như một đứa trẻ.
“Hồ dán cái đầu anh!” Cô nhíu mày, nheo mắt lườm anh, vừa bực bội vừa đáng yêu: “Đây là cháo khoai thịt băm, cực kỳ bổ dưỡng và dễ tiêu hóa. Anh đang bị thương, ăn cái này là tốt nhất.” Giọng cô cứng cỏi, nhưng vẫn mang theo sự dịu dàng, một cảm giác vừa nghiêm túc, vừa ấm áp.
Anh vẫn lưỡng lự, nhưng mùi thơm kia khiến tất cả sự cảnh giác trong anh dần tan biến. Nó quyến rũ đến mức anh gần như bất lực, cảm giác khao khát được nếm thử trỗi dậy dữ dội, dằn vặt anh trong cơn mê man và đói khát.
Cô không chần chừ nữa. Cẩn thận múc một thìa, thổi phù phù cho nguội bớt rồi đưa tận miệng anh.
“Nào, nhanh ăn đi…” Giọng cô ngập tràn sự quan tâm, nhẹ nhàng mà kiên định.
Anh nhíu mày, trừng mắt nhìn cô. Làm sao một Huyết Lang Vương, bạo chúa một phương như anh, có thể để một giống cái đút ăn như trẻ con?
Lòng tự tôn bị chạm tới, bạo chúa trong anh nổi lên muốn phản kháng, muốn giữ thế chủ động. Nhưng mùi thơm đó… Chết tiệt, quá hấp dẫn, quá khó cưỡng. Anh hậm hực, há miệng, nuốt trọn thìa cháo.
Ngay lập tức, cơ thể anh phản ứng. Đôi mắt đỏ ngầu mở to, ánh sáng lửa nhảy múa trên khuôn mặt cứng cỏi khiến biểu cảm anh vừa mềm đi vừa kinh ngạc.
Mềm mại, mịn màng, tan ngay trong miệng, vị ngọt thanh của khoai, vị đậm đà của thịt băm và quan trọng nhất là một luồng hơi ấm kỳ lạ từ dạ dày lan tỏa khắp cơ thể.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







