Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Màn đêm buông xuống, phủ lên Vùng Đất Chết một lớp u tối dày đặc như nhung đen. Gió từ những khe đá hẹp rít lên những âm thanh ma quái, như tiếng rên rỉ của những linh hồn lạc lối.
Âm thanh ấy len lỏi vào mọi kẽ hở, khiến lòng người vốn đã mệt mỏi cũng phải thắt lại một nhịp. Nhưng bên trong hang động, nơi ánh lửa bập bùng nhảy múa trên những bức tường đá nhẵn nhụi, không khí lại ấm áp đến lạ thường.
Hơi nóng từ ngọn lửa quấn quanh mọi thứ, bao trùm lên từng mảng cỏ khô, từng tảng đá xám lạnh, mang đến cảm giác sống sót hiếm hoi giữa vùng đất hoang vu tàn khốc.
Anh nằm co quắp trên đống cỏ khô ở góc hang, cơ thể rệu rã đến mức từng nhịp thở đều nặng nề, dường như mỗi hơi hít vào đều là một cuộc chiến.
Trận chiến ban chiều với Liệt Diễm, dù anh đã may mắn xua đuổi kẻ thù, nhưng cái giá phải trả là không hề nhỏ. Vết thương bên sườn trái xé toạc da thịt, sâu hoắm đến mức lộ cả xương trắng muốt. Thế nhưng đáng sợ hơn cả là luồng hỏa độc từ Liệt Diễm vẫn len lỏi trong cơ thể anh, kích thích Ám Khí vốn tiềm tàng bùng phát dữ dội, khiến cơ thể nóng như lửa thiêu từ bên trong.
Cô ngồi bên cạnh, tay nhẹ nhàng thay băng cho anh. Mọi thứ đã dùng hết: bông băng, thuốc sát trùng, mọi thứ cô mang theo giờ chỉ còn lại nước Linh Tuyền pha loãng, vừa đủ để rửa vết thương mà hy vọng kìm hãm phần nào độc tố đang lan rộng. Cô lặng lẽ làm, mắt dõi theo từng chuyển động của anh, trái tim nặng trĩu lo lắng.
“Nóng quá…” Anh rên rỉ, giọng mệt mỏi, cơ thể nóng hừng hực đến mức ánh lửa dường như không làm gì hơn được. Cảm giác này khiến cô rùng mình; mỗi nhịp tim anh đập đều vang lên như một hồi chuông báo động trong đầu cô.
Cô đưa tay sờ trán anh, đôi mắt lo lắng nhìn thấy mồ hôi lấm tấm trên trán, lưng ướt đẫm, tóc dính vào da thịt.
Sốt quá cao… Nếu cứ thế này, anh sẽ bị thiêu đốt từ bên trong. Một cảm giác bất lực trào dâng trong cô, nhưng cô biết, cô không thể bỏ cuộc. Cô cần làm gì đó để hạ nhiệt, để bổ sung năng lượng. Thịt nướng khô cứng, khó tiêu hóa, chẳng thể giúp anh bây giờ; thứ duy nhất dễ hấp thu và nuôi dưỡng cơ thể anh chính là cháo loãng.
Cô thở dài, mắt nhìn ra cửa hang nơi ánh trăng đỏ quạch rọi xuống mặt đất hoang tàn. Bóng cô trên nền đá nhấp nhô, kéo dài theo từng nhịp thở của gió. Cảm giác tuyệt vọng như bủa vây, nhưng đôi mắt cô bỗng lóe lên tia hy vọng khi ánh nhìn vô tình chạm phải một đám dây leo khô héo bám trên vách đá gần cửa hang.
Ban sáng cô chưa để ý, nhưng đêm đến, dưới ánh trăng, hình dáng lá lại trở nên rõ ràng: Lá hình tim, dây leo tua cuốn...
“Khoan đã… Lá hình tim, dây leo tua cuốn… Đây chẳng phải là…” Cô thầm nghĩ, tim đập rộn ràng. Không thể nhầm được.
Cô vội vàng chạy lại gần, tay cầm dao nhỏ, cẩn thận bới lớp đất khô cằn dưới gốc dây leo.
Mỗi nhát dao đều nhẹ nhàng nhưng quyết liệt, như sợ làm hỏng thứ quý giá này.
Một củ, hai củ… rồi nhiều củ hơn nữa hiện ra.
Cô nhặt lên, nâng niu như nhặt viên ngọc giữa sa mạc, lòng tràn đầy kinh ngạc và hạnh phúc.
“Là khoai sọ… Không, nhìn giống khoai môn hơn!” Cô thốt lên, miệng nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt sáng lên như một đốm lửa nhỏ giữa đêm đen. Đây không chỉ là thực phẩm; với họ, giữa vùng đất chết cằn cỗi này, đây chính là “thần dược” cứu đói, là tinh bột, là nguồn năng lượng dễ hấp thụ nhất.
Nhưng ngay lập tức, cô nhận ra một vấn đề muôn thuở: Không có nồi.
Cô nhìn quanh hang, ánh mắt dò xét mọi thứ. Chợt, cô dừng lại ở một góc tối, nơi anh thường vứt xương thú sau khi ăn. Trong đống xương, ánh lửa hắt lên một vật thể lấp ló: Một hộp sọ to của loài thú nào đó, phần nắp cong vòm, hình dáng y hệt một chiếc bát tô khổng lồ.
Hơi rùng mình một chút, nhưng cô không còn cách nào khác.
“Ghê rợn một chút, nhưng còn hơn không.” Cô mím môi, thở dài, rồi nhặt cái hộp sọ lên.
Nó nặng, cứng như đá, dày và lạnh, bề mặt sần sùi như da thú khô lâu ngày. Trong ánh lửa lập lòe, nó phát ra những ánh sáng phản chiếu lạ lùng, vừa bí ẩn, vừa khiến tim cô thắt lại một nhịp.
Cô mang nó ra suối, nơi buổi chiều cô đã dám lấy nước lần đầu, giờ cảm giác dũng cảm đã tăng lên ít nhiều vì biết Liệt Diễm đã bỏ đi, ít nhất trong khoảnh khắc này. Dòng nước lạnh trôi qua kẽ tay, chảy qua mặt đá gồ ghề, reo lên tiếng xì xào, như những lời thủ thỉ của thiên nhiên, động viên cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







