Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Ngân Phong, cậu yếu đi rồi!” Liệt Diễm gào lên, cơ thể bốc cháy hừng hực, tràn đầy sức mạnh đỉnh điểm, như muốn kết liễu mọi thứ cản đường anh.
Ngân Phong thở hắt ra, ánh mắt lóe lên sự quyết tuyệt. Anh cũng đang bị Ám Khí ăn mòn, sức mạnh không còn được như xưa. Nhưng anh không thể thua. Nếu thua, cô gái kia sẽ chết, và hy vọng duy nhất của anh cũng sẽ tắt ngấm.
Ngay khi hai con quái vật chuẩn bị lao vào nhau một lần nữa, một giọng nói trong trẻo vang lên, run rẩy nhưng chứa đựng sự kiên định đến bất ngờ, cắt ngang không gian ngột ngạt, khiến cả hai khựng lại trong giây lát.
“DỪNG LẠI!”
Tô Mộc đứng thẳng người, tay run run nhưng vẫn giữ vững bình nước quý giá mà cô đã pha Linh Tuyền sáng nay để tưới mầm rau. Mồ hôi chảy dọc sống lưng, thấm ướt lưng áo, từng giọt nhỏ như đang nhắc cô về cái giá của một khoảnh khắc quyết định.
“Anh… Anh bị nóng trong người đúng không?” Cô nói, cố giữ giọng bình tĩnh, dù chân tay vẫn run lẩy bẩy: “Người anh đỏ rực, mắt đầy tơ máu, hơi thở nóng như lửa… Đó là triệu chứng sốt cao, rối loạn nội tiết tố… À không, là trúng độc hỏa.”
Liệt Diễm nheo mắt, sát khí vẫn chưa tan:
“Thì sao? Muốn chết nhanh à?”
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng không để nỗi sợ len vào giọng nói:
“Tôi… Tôi có thể giúp anh hạ nhiệt. Không cần uống máu. Cái này… Cái này tốt hơn máu.”
Ngân Phong quay lại nhìn cô, ánh mắt đỏ rực, giọng cảnh cáo sắc lẹm:
“Cô điên à? Đừng lo chuyện bao đồng!”
Nhưng Tô Mộc biết, nếu hai con quái vật tiếp tục chiến đấu, hang động này sẽ sập, cô sẽ bị chôn vùi dưới đá và bụi. Hơn nữa, nhìn bộ dạng đỏ rực, đôi mắt đầy tơ máu, cô đoán Liệt Diễm cũng chỉ là nạn nhân của chính cơ thể mình, một kẻ bị bệnh tật và độc lực hành hạ.
Cô nghiến răng, tay siết bình nước, nhấc cao và ném thẳng về phía Liệt Diễm.
Bình rơi gần chân anh, tắc tịt trong một luồng bụi nhỏ. Liệt Diễm phản xạ nhanh, chụp lấy bình. Anh nhìn nghi ngờ chất lỏng trong veo, ánh sáng hang động hắt lên từng tia lung linh.
Mùi hương thanh khiết, trong lành thoát ra từ bình, chạm vào mũi anh, khiến cơn khát cháy cổ họng trỗi dậy dữ dội.
Anh ngửa cổ, dốc cạn bình nước.
Tiếng nuốt khô khốc, xen lẫn với những tiếng sột soạt khi cổ họng co bóp khiến không khí trong hang như rung lên từng nhịp.
“Ực… Ực…”
Dòng nước mát lạnh chảy tuột xuống cổ họng, lan ra tứ chi, từng thớ cơ, từng kinh mạch. Cơn nóng rực trong lục phủ ngũ tạng như được mưa rào dịu mát, xoa dịu sự điên cuồng, giảm bớt cơn đau đớn trong đầu. Lồng ngực anh giãn ra, từng nhịp thở trở nên đều đặn hơn.
Liệt Diễm sững sờ, đôi mắt vàng kim dần bớt tơ máu, trở nên trong trẻo hơn. Lớp lửa bao quanh cơ thể anh dịu xuống, chỉ còn âm ấm từ sức nóng nội sinh.
Liệt Diễm ném bình nước trả lại cho cô, hừ một tiếng khẽ, ánh mắt vẫn còn chút dè dặt. Sau đó anh quay sang Ngân Phong, giọng trầm và nghiêm túc:
“Lần này nể mặt con cái của cậu. Nhưng tôi sẽ quay lại.”
Chỉ nói xong, anh quay người bước ra khỏi hang. Dáng vẻ vẫn ngạo nghễ, đầy tự tin, nhưng bước chân đã nhẹ nhàng hơn, không còn tạo ra những cơn chấn động dữ dội như trước. Từng cử chỉ, từng nhịp điệu của cơ thể anh vẫn toát ra sức mạnh, nhưng nay đã được điều tiết bởi một sự tỉnh táo mới.
Ngân Phong đứng đó, ánh mắt dõi theo bóng lưng Liệt Diễm, cơ bắp vẫn căng cứng, mồ hôi lấm tấm trên trán. Sau một hồi, anh quay phắt lại nhìn cô. Máu từ vết thương ở sườn vẫn nhỏ xuống nền đất thô ráp.
“Cô…” Anh định mắng cô liều lĩnh, định quát lên, nhưng khi ánh mắt chạm vào khuôn mặt tái mét, đôi mắt to tròn vẫn còn đọng nước của cô, lời mắng mỏ chợt nghẹn lại nơi cổ họng.
“Ngu ngốc…” Anh buông ra một tiếng, giọng trầm thấp, rồi ngã người xuống đất, dựa lưng vào vách đá, nhắm mắt điều tức. Không còn lời nào để trách, chỉ còn sự mệt mỏi lan tỏa khắp cơ thể.
Tô Mộc thở phào nhẹ nhõm, trượt người xuống nền đất. Lòng cô như trút được gánh nặng khủng khiếp. Cô sống rồi. Mọi thứ dường như vẫn chưa thể tin nổi. Nhưng nhìn vết thương của Ngân Phong, cô lại thấy một nỗi áy náy lan tỏa: anh đã bị thương vì bảo vệ cô. Tim cô đau nhói, vừa giận mình, vừa lo lắng.
Cô bò lại gần, rụt rè hỏi, giọng nhỏ nhưng tràn đầy quan tâm:
“Anh… Anh có đau lắm không?”
Ngân Phong mở một mắt ra, nhìn cô, đôi mắt vẫn còn đỏ ngầu từ vết thương nhưng ánh nhìn dần trở nên nhẹ nhàng hơn. Anh thở ra, giọng lẫn chút khàn khàn, khôi hài một cách bất ngờ:
“Chưa chết được. Nhưng… Tôi đói.”
Cô phì cười, một nụ cười vừa nhẹ nhõm vừa tinh nghịch, cảm giác căng thẳng bỗng tan đi một phần:
“Được rồi, tôi nướng thịt cho anh.”
Trong hang động tồi tàn, bên đống lửa nhỏ, mùi thịt nướng lại lan tỏa, đánh thức mọi giác quan. Ánh sáng từ ngọn lửa nhảy múa trên tường đá, phản chiếu vào những mảng cơ bắp còn đẫm mồ hôi, tạo ra một bức tranh vừa hỗn độn vừa ấm áp. Hai kẻ, một người một thú, vừa trải qua sinh tử, bỗng nhiên có một sự hòa hợp kỳ lạ.
Nhưng Tô Mộc biết, đây mới chỉ là bắt đầu. Liệt Diễm sẽ quay lại và cô cần phải chuẩn bị nhiều hơn nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







