Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Giống cái?” Giọng anh gầm gừ, lộ rõ sự điên cuồng pha trộn thèm khát và tức giận: “Ngân Phong… Tên khốn khiếp đó dám giấu một giống cái sạch sẽ như thế này ở đây sao?”
Cô lùi xa hơn, lưng ép vào vách đá, tay vẫn nắm chặt con dao mổ bé xíu.
Mỗi bước anh tiến vào, mặt đất rung lên như muốn nuốt chửng cô.
Cô cảm nhận được trọng lượng của từng bước chân, cảm nhận được luồng sinh lực bão táp đang ép dồn vào lồng ngực mình.
Tim cô đập mạnh, nhịp tim như muốn rời khỏi cơ thể, nhưng cô không hét lên, không sợ hãi lộ liễu; thay vào đó, cô ép mình bình tĩnh, từng hơi thở sâu cố giữ lấy lý trí.
“Đừng… Đừng qua đây!” Cô cố gắng lấy hết can đảm hét lên, giọng run run nhưng vẫn đủ để truyền đi ý chí.
Cô giơ con dao mổ nhỏ lên phía trước, tay vẫn run nhưng ánh mắt ánh lên một tia quyết tâm sống còn.
Liệt Diễm cười gằn. Nụ cười méo mó, đáng sợ, như thể cả hang động này vừa bị nhuộm đỏ bởi lửa và máu. Anh vung tay, một luồng gió nóng rực cuốn qua, đẩy cô bay ra xa, đập mạnh vào vách đá. Con dao rơi xuống đất kêu leng keng, âm thanh vang vọng, lạnh lùng.
“Ư…” Cô rên rỉ, cảm giác từng xương cốt như muốn rã ra, từng thớ thịt căng ra vì lực va đập. Mặt cô nhăn nhó, tay chân đau nhức, nhưng trong lòng, cô vẫn giữ được một phần lý trí. Nếu cô vùng vẫy, cô sẽ chết ngay tại chỗ; nếu kiên nhẫn, cơ hội sống còn vẫn có thể.
Liệt Diễm tiến tới bếp lửa. Sức mạnh của anh khiến các cây cỏ khô quanh bốc khói, tỏa mùi khét nồng nàn. Anh cúi xuống, bốc lấy miếng thịt đang nướng dở, ném thẳng vào miệng, nhai ngấu nghiến. Tiếng nhai vang lên, lạc điệu nhưng lại đầy mê lực:
“Ngon! Ngon lắm!” Giọng anh khàn đục vang lên: “Đã bao lâu rồi tôi không được ăn đồ ăn chín?”
Miếng thịt vừa được nhai xong, Liệt Diễm quay sang nhìn cô. Ánh mắt vàng kim, điên cuồng, chiếu thẳng vào cô như mũi kim nóng rực. Anh liếm môi, tiếng lưỡi lướt qua răng khô khốc vang lên khàn đục.
“Thịt ngon… Nhưng người làm ra thịt… Chắc chắn còn ngon hơn.”
Câu nói như một lưỡi dao lạnh lùng, cắt thẳng vào tim cô. Tim cô như ngừng đập, mọi mạch máu trong người dồn lên đầu, trán ướt đẫm mồ hôi.
Không gian trong hang bỗng trở nên dày đặc, nóng rực, như mọi phân tử không khí đều áp sát vào da thịt, đốt cháy sự bình tĩnh còn lại.
Liệt Diễm lao tới. Bàn tay to như quạt nan vươn ra, muốn tóm lấy cô, muốn xé tan lớp da mỏng manh, muốn biến cô thành phần thưởng nóng hổi cho bản năng điên cuồng của anh.
Cô nhắm mắt lại, tay vẫn nắm chặt con dao mổ nhỏ xíu, cảm giác tuyệt vọng tràn ngập, tim nhói lên từng nhịp: Liệu đây có phải là khoảnh khắc cuối cùng của cô?
“VÚT!”
Một bóng đen lao vào từ cửa hang, nhanh như chớp, mang theo luồng sát khí lạnh lẽo, sắc bén, cắt ngang không gian nóng rực, tách cô ra khỏi sự khống chế của Liệt Diễm.
“RẦM!”
Liệt Diễm bị húc văng ra xa, đập sầm vào vách đá đối diện. Tiếng đá vụn rào rào rơi xuống như mưa kim loại, vang vọng khắp hang, chấn động khiến cô muốn ôm đầu.
Ngân Phong xuất hiện, che chắn ngay trước mặt cô. Bộ lông sói màu bạc dựng đứng, ánh sáng yếu ớt chiếu lên cơ bắp cuồn cuộn, khiến thân hình hắn như một pho tượng sống. Đôi mắt đỏ ngầu rực lửa giận dữ, nanh nhọn lộ ra ngoài môi, tiếng gầm gừ từ sâu trong cổ họng vang như sấm nổ.
“Liệt Diễm! Cậu dám động vào đồ của tôi?” Giọng Ngân Phong lồng ghép giữa cơn giận dữ và uy lực, từng từ như đe dọa trực tiếp vào tâm trí kẻ đối diện.
Liệt Diễm lồm cồm bò dậy, phủi lớp bụi đá bám trên cơ thể. Anh không hề sợ hãi, ngược lại, tiếng cười điên loạn vang lên khắp hang, vang như một điệu nhạc địa ngục.
“Hahaha! Ngân Phong, tôi cứ tưởng cậu chết rũ xương ở xó nào rồi chứ! Hóa ra là ở nhà nuôi “thú cưng”.”
Anh liếc nhìn cô, đôi mắt vàng kim sáng rực sự tham lam, tràn đầy khát vọng thèm khát và ham muốn chiếm hữu. Cô đứng sau Ngân Phong, run rẩy nhưng ánh mắt vẫn ánh lên quyết tâm sống còn, không hề khuất phục.
“Giao con cái đó cho tôi, tôi sẽ tha cho cậu một mạng. Cơn “Hỏa Độc” của tôi sắp tái phát, tôi cần máu của nó để hạ nhiệt.”
Ngân Phong thở ra, cơ thể căng như dây cung, gầm lên một tiếng dồn nén mọi cơn giận:
“Mơ đi!”
Không lời nào thừa, hai con quái vật lao vào nhau. Hang động chật hẹp biến thành chiến trường, từng khối đá, từng trụ cột đá, từng mảnh đất rung lên theo sức mạnh va đập của họ.
Ngân Phong như một luồng gió bạc, nhanh nhẹn, sắc bén, móng vuốt quét qua không khí, tạo ra những tiếng xé gió khô khốc.
Tô Mộc ép sát người vào vách đá, bàn tay run rẩy, áp sát đầu để tránh những mảnh đá văng ra từ những cú va chạm khủng khiếp. Cô cảm nhận rõ sức mạnh của từng cú đánh, từng nhịp thở, từng chuyển động cơ bắp.
Cô thấy Ngân Phong bị Liệt Diễm đánh trúng sườn, văng vào vách đá, nhưng anh bật dậy ngay lập tức.
Móng vuốt bạc quét một đường rách trên vai Liệt Diễm, máu bắn ra, nhưng do sức nóng khủng khiếp từ cơ thể Liệt Diễm, máu bốc hơi ngay lập tức.
Từng mảng ánh sáng lửa đỏ, tia sáng bạc từ móng vuốt va vào nhau, phản chiếu lên hang động, tạo thành một cảnh tượng hỗn độn mà rực rỡ đến điên loạn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







