Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô ngoan ngoãn ngồi lại trong hang, nhưng cái bụng đói meo không chịu im lặng. Nó bắt đầu biểu tình một cách dai dẳng, âm thầm nhưng kiên quyết.
Hôm qua, chỉ ăn một ít lương khô nên hôm nay cơ thể cô cần thứ gì đó nóng sốt, đầy đủ năng lượng hơn. Một phần lý trí bảo cô phải kiên nhẫn, nhưng phần thân thể thì liên tục nhắc nhở: nếu không nạp năng lượng, cô sẽ không đủ sức đối mặt với những nguy hiểm đang rình rập ngoài kia.
Nhìn con lợn rừng Ngân Phong ném về hôm qua, cô thở dài.
Một cơ thể đầy thịt, nhưng không có dụng cụ chế biến, không có dao nấu nướng, lại càng không có nồi hay bếp hoàn chỉnh. Làm sao có thể biến thịt sống thành bữa ăn nóng sốt giữa vùng đất khắc nghiệt này?
Cô lục lọi trong không gian tùy thân, mở từng ngăn kéo ảo để tìm kiếm bất cứ vật dụng nào có thể hỗ trợ.
May mắn thay, trong bộ dụng cụ phẫu thuật, còn sót lại vài con dao mổ sắc bén.
Đúng là hơi sang chảnh so với việc chế biến thịt rừng, nhưng hoàn cảnh này không cho phép cô kén chọn.
Cô nhẹ nhàng nhấc từng con dao ra, cảm nhận sự lạnh lùng sắc bén trên tay, như thể đang chuẩn bị cho một nghi lễ sinh tồn.
Cả buổi sáng trôi qua trong tiếng dao lách cách trên da và thịt lợn rừng.
Cô hì hục xẻ từng tảng thịt đùi lớn, thái thành những lát mỏng vừa phải để tiện nướng trên đá.
Bụng đói cồn cào, nhưng nhịp tim cô vẫn đều đặn, nhịp thở hòa theo từng nhát dao, từng cử động cẩn trọng. Mỗi lát thịt rơi xuống đáy thớt, tiếng xào xạc vang lên như nhịp trống của sự sinh tồn.
Cô tìm được một phiến đá mỏng, phẳng phiu, rửa sạch bằng chút nước quý giá còn sót lại.
Xếp phiến đá lên vài hòn đá nhỏ làm bếp tạm thời. Củi khô trong hang có sẵn, nhưng vấn đề là lửa.
Hôm qua, cô đã phải xin Ngân Phong, nhưng hôm nay anh đã đi xa, để lại cô phải đối mặt với thử thách nguyên thủy nhất: Tự mình tạo ra lửa.
Cô tìm hai hòn đá cạnh sắc, ngồi xổm bên đống bùi nhùi cỏ khô, bắt đầu đánh đá.
“Cạch! Cạch! Xẹt…”
Hàng trăm lần thất bại, lửa vẫn không bén. Mồ hôi lấm tấm trên trán, bụi bám đầy tóc, tay cô rát đỏ, nhưng cô không bỏ cuộc. Bởi cô hiểu: Nếu không có lửa, không có cách nào nấu chín thịt và nếu không có thịt chín, cơ thể sẽ kiệt quệ trước khi trời tối.
Cuối cùng, sau hàng trăm nhát đá va vào nhau, một tia lửa nhỏ lóe lên, bén vào đám cỏ khô.
Cô hít một hơi dài, lòng dâng tràn hạnh phúc, thổi nhẹ để ngọn lửa bùng lên, vàng rực, nhảy múa trên đống củi khô, tỏa hơi ấm và ánh sáng yếu ớt vào hang.
Đặt phiến đá lên bếp lửa, cô kiên nhẫn chờ cho đá nóng đều. Khi nhiệt tỏa ra đủ, cô đặt những lát thịt mỏng lên.
Tiếng xèo xèo vui tai vang lên ngay lập tức, mỡ lợn chảy ra thơm phức, bốc lên hương nồng nàn, trộn lẫn với mùi đất, mùi rêu khô và không khí trong hang.
Tô Mộc rắc thêm chút muối tinh, mang theo từ túi cứu thương, để tăng hương vị và bổ sung điện giải.
Mùi thịt nướng lan tỏa khắp hang, xua đi mùi ẩm mốc, mùi hôi thối tích tụ bao lâu nay.
Cô đứng đó, mắt sáng rực, ngắm những lát thịt nâu vàng trên phiến đá nóng.
Đúng lúc cô chuẩn bị thưởng thức miếng thịt đầu tiên, một âm thanh vang dội khủng khiếp cắt ngang không gian:
“ẦM!”
Mặt đất rung chuyển dữ dội, những hòn đá nhỏ trên trần hang rơi lả tả, va vào nhau tạo thành những tiếng leng keng chát chúa.
Không khí vốn ẩm mốc, ngột ngạt trong hang bỗng chốc bị xáo trộn, gió từ ngoài thổi vào mạnh mẽ, nóng rực, khiến mỗi hít thở của cô như đốt cháy phổi, làm ẩm mồ hôi trên da mặt cô bốc hơi ngay tức khắc.
“Mùi thơm… Thơm quá…”
Tiếng nói vang lên, khàn đục, ồm ồm như tiếng đá nghiền vào nhau, khiến không gian trong hang như bị rung chuyển gấp đôi.
Ngay sau đó, từng bước chân nặng nề vang lên, mỗi nhịp dội vào đất, mặt đất như muốn tách ra, rung lắc dữ dội, tạo ra âm thanh trầm u, cộng hưởng vào tim cô như những hồi trống báo hiệu tai họa.
Cô lùi lại, cơ thể ép sát vào đá, mắt mở to, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Bóng đen khổng lồ xuất hiện ở cửa hang, khuôn mặt hiện lên giữa ánh sáng mờ mờ, toàn thân như một bức tượng sống, cơ bắp cuồn cuộn, ánh sáng phản chiếu trên từng đường nét khiến hắn mang dáng vẻ của một cơn bão giáng thế.
Không phải con người, mà là một thú nhân và là loại hung hãn nhất cô từng nghe danh: Liệt Diễm. Anh cao hơn Ngân Phong, cơ bắp nở nang cuồn cuộn như những tảng đá nóng đỏ nung trong lửa. Mái tóc đỏ rực như lửa cháy, dựng đứng lên như bờm sư tử, từng lọn tóc rối bù vương trên vai anh, rung rinh theo từng bước đi.
Những vết sẹo bỏng rát chằng chịt trên cơ thể hắn, kể câu chuyện của bao trận chiến, của đau đớn và quyền lực, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng phải rùng mình.
Và đôi mắt… Đôi mắt vàng kim ấy, rực lên ánh sáng điên cuồng, đầy tơ máu, khiến cô cảm nhận rõ ràng sự cuồng nộ, thèm khát dồn nén. Cái ánh nhìn ấy quét qua hang, từ bếp lửa nhỏ, những tảng đá, đến “khu vườn” mầm xanh – nơi cô gieo mầm sự sống – rồi dừng lại trên cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






