Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Đến Đất Lưu Đày, Tôi Dùng Mỹ Thực Thuần Hóa Chư Vị Ác Thần Chương 4.1: Cơn Thịnh Nộ Của Liệt Diễm

Cài Đặt

Chương 4.1: Cơn Thịnh Nộ Của Liệt Diễm

Sáng sớm ở Vùng Đất Chết không giống bất kỳ nơi nào khác.

Tia nắng yếu ớt, mỏng như sợi chỉ vàng, len lỏi qua những khe đá khô cằn, rọi xuống cửa hang như muốn chạm vào từng hạt bụi lơ lửng trong không khí.

Không khí vẫn còn mang mùi ẩm mốc, hôi thối của đá ẩm và những năm tháng tích tụ rác rưởi, nhưng có lẽ nhờ công sức dọn dẹp của cô, một lớp thanh khiết, nhẹ nhàng trộn lẫn trong không gian, khiến hang động bớt u tối, bớt ngột ngạt đến mức ngạt thở.

Cô mở mắt, vươn vai, cảm nhận từng khớp xương như còn rụng rời sau một đêm nghỉ ngơi.

Cơn đau nhức toàn thân, tưởng như đã ăn sâu vào cơ thể, nay đã dịu lại, nhường chỗ cho một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ.

Cô hít một hơi thật sâu, không khí mát lạnh tràn vào phổi, mang theo vị hơi đất tươi và chút hương của mùn, khiến đầu óc cô tỉnh táo đến mức từng giác quan dường như bừng tỉnh, nhạy bén hơn bao giờ hết.

Ánh mắt cô ngay lập tức hướng về phía “mảnh vườn” nhỏ bé nơi cửa hang, nơi cô đã gieo những hạt giống cải củ đặc biệt. Và khi ánh sáng rọi xuống, cảnh tượng trước mắt khiến cô bật thốt:

Trời ơi!

Tiếng thốt lên tràn đầy kinh ngạc của cô vang lên nhẹ nhàng, dội lại trong hang như một làn sóng rung động.

Chỉ sau một đêm, những hạt giống bé nhỏ mà cô cẩn thận gieo xuống đất đã nảy mầm, vươn lên mạnh mẽ.

Từng cây mầm còn nhỏ, chỉ cao bằng khoảng hai đốt ngón tay, nhưng lá mầm xanh non căng tràn nhựa sống, mềm mại, rung rinh nhẹ theo từng cơn gió len lỏi từ khe đá.

Cô cúi xuống, ngón tay run run chạm nhẹ vào một chiếc lá non.

Cảm giác mát lạnh, mềm mại truyền đến đầu ngón tay, khiến cô rùng mình, một luồng xúc cảm mạnh mẽ chạy dọc sống lưng.

Sự sống… Nó đang tồn tại ngay trước mắt cô, trong cái nơi tưởng chừng chỉ có cái chết, nơi mà ngay cả cỏ dại cũng khô héo và xám xịt. Màu xanh ngọc bích ấy chói rực và tinh khiết đến mức làm tim cô lạc nhịp.

“Đây là hiệu quả của nước Linh Tuyền sao?” Cô lẩm bẩm, giọng thốt ra vừa ngạc nhiên vừa ngây ngất, mắt không rời từng cây mầm nhỏ.

Bỗng từ phía sau, một tiếng gầm trầm ấm vang lên:

Anh đứng đó, im lặng nhưng mang một uy lực khiến không gian xung quanh như nặng thêm.

Ba năm sống ở Vùng Đất Chết, anh chưa từng thấy thứ thực vật nào có thể nảy mầm chỉ sau một đêm, chưa từng cảm nhận luồng sinh khí thuần khiết mạnh mẽ lan tỏa như thế.

Anh nghiêng đầu, ánh mắt sắc bén dò xét cô.

Cô gái nhỏ bé này rốt cuộc còn bao nhiêu bí mật chưa hé lộ?

Sự tồn tại của cô ở đây không chỉ là một phép thử đối với bản năng sinh tồn của anh, mà còn là một câu đố anh chưa tìm ra lời giải đáp. Anh đã quen với sự hoang dã, với những sinh vật biến dị hung tợn, nhưng một con người như cô – biết trồng cây, biết tận dụng Linh Tuyền, biết tạo ra sinh khí – lại là một hiện tượng khác hẳn.

“Đừng có chạm vào nó.” Giọng anh lạnh lùng vang lên, nhưng không còn chút sát khí như hôm qua.

“Nếu để lũ thú biến dị bên ngoài ngửi thấy mùi này, chúng sẽ xé xác cô ra để tranh cướp.”

Cô rụt tay lại, nhíu mày.

Lời cảnh báo vừa nghiêm khắc vừa chân thật khiến cô nhận ra sự nguy hiểm vẫn rình rập quanh “mảnh vườn” nhỏ bé này.

Ở thế giới của Vùng Đất Chết, thực vật sạch không chỉ là thức ăn; chúng còn là dược liệu quý giá để chống lại sự điên loạn do nhiễm độc.

Một chiếc lá, một hạt giống, đều có thể quyết định sự sống còn và một sơ suất nhỏ cũng đủ để mất mạng.

“Tôi… Tôi biết rồi. Tôi sẽ che chắn cẩn thận.”

Cô vội vàng lấy những tảng đá và cành cây khô quanh hang, đặt xung quanh mảnh đất, tạo thành một lớp chắn sơ khởi.

Cô cúi thấp, tay cẩn thận không làm lay động những cây mầm, miệng lẩm bẩm lời hứa với chính bản thân: Bảo vệ sự sống này, dù chỉ là những cây cải nhỏ bé, cũng là bảo vệ chính mình.

Ngân Phong hừ mũi, quay người đi ra cửa hang.

Bước chân nặng nề nhưng nhanh như một cơn gió, anh di chuyển mà vẫn giữ được sự uy nghiêm tựa một vị bạo chúa của rừng rậm.

Trước khi khuất bóng hẳn, anh dừng lại một chút, giọng vang lên từ xa, trầm, lạnh nhưng lại mang theo chút quan tâm, dặn dò như một lời cảnh báo không thể phớt lờ:

“Hôm nay Liệt Diễm đi tuần quanh khu vực này. Tốt nhất là cô nên ngoan ngoãn ở trong hang. Nếu để gã Sư Tử Điên đó bắt gặp, đến xương cô cũng chẳng còn đâu.”

Lời nói dứt khoát, lạnh lùng nhưng không hẳn là thờ ơ.

Có điều, sự nghiêm khắc ấy lại khiến cô cảm nhận được một tầng ý nghĩa khác: sự quan tâm trong một cách riêng, kỳ lạ và thầm lặng.

Chưa kịp đợi cô phản ứng, anh đã biến thành hình dạng sói khổng lồ, lao đi như mũi tên, để lại một luồng gió lạnh buốt, quét qua hang động và xua tan hết hơi ấm còn sót lại từ cơ thể cô.

Cô rùng mình, tay bấu nhẹ vào phiến đá nơi mình vừa ngồi, cảm giác da thịt như tê lại vì luồng gió khắc nghiệt vừa qua.

Sư Tử Điên?

Liệt Diễm?

Chỉ nghe cái tên thôi đã khiến tim cô loạn nhịp, máu nóng rực lan khắp cơ thể. Trong Vùng Đất Chết, mọi sinh vật biến dị đều mang theo bản năng giết chóc, nhưng một sinh vật mang danh “Sư Tử Điên” khiến bất cứ ai dù là hung hãn nhất cũng phải dè chừng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc