Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tô Mộc lấy con dao găm ra, xới xới lớp đất lên.
Bề mặt đất mịn nhưng đầy bụi đen của Vùng Đất Chết, lâu ngày tích tụ, khô cứng như bột than. Dưới lớp bụi ấy, đất vẫn còn chút độ ẩm mát lạnh, như vẫn còn chút sự sống cuối cùng giữa cõi chết chóc.
Cô khom người, tay nhặt từng hòn đá dăm, gốc rễ cây khô, loại bỏ mọi thứ có thể cản trở sự sống của những hạt giống nhỏ bé mà cô sắp gieo.
Mỗi nhát dao, mỗi cái nhấc tay, cô đều chậm rãi, cẩn trọng.
Không phải vì yếu ớt, mà vì cô hiểu rằng từng hạt mầm, từng tấc đất này sẽ quyết định sự sống còn của cô.
Mồ hôi lấm tấm trên trán, ánh sáng yếu ớt từ cửa hang chiếu lên lấp lánh trên lớp bụi mịn, tạo thành những tia sáng như đang soi rọi một nghi lễ quan trọng: nghi lễ của sự sinh tồn.
Cô nhắm mắt, kết nối với không gian xung quanh, tưởng tượng mình trong trạng thái tĩnh lặng, nơi mọi hạt giống, mọi mảnh đất, mọi giọt nước đều nghe cô gọi.
Trong kho hạt giống, cô tìm kiếm lựa chọn phù hợp nhất: Loại cây ngắn ngày, dễ sống, chịu được thiếu ánh sáng và đất nghèo dinh dưỡng.
Rau cải ngọt? Không được, cần nhiều nắng. Cà chua? Lâu quá. Khoai tây?...
Ánh mắt cô dừng lại ở một túi hạt giống nhỏ, vừa khéo là thứ cô đã chuẩn bị từ trước: Rau Mầm Siêu Tốc (Cải củ). Đây là giống mà cô từng lai tạo đặc biệt cho các trạm vũ trụ: Thời gian thu hoạch chỉ 5-7 ngày, khả năng thích nghi mạnh mẽ, chịu được bóng tối, đất nghèo, lại chứa cực nhiều vitamin, chất xơ. Cô mỉm cười, lòng tràn đầy hi vọng.
Chính là mày!
Cô nhặt nắm hạt giống, mở túi, hít nhẹ mùi đất, mùi hạt giống tươi mới.
Đối với một người sống giữa rừng rậm khắc nghiệt hay vùng đất chết chóc, những hạt giống ấy không chỉ là thức ăn; chúng là biểu tượng của sự sống, của hy vọng, của quyền năng mà cô mang đến nơi này.
Cô đào những lỗ nhỏ trên mảnh đất vừa xới xong, từng lỗ vừa đủ cho hạt giống rơi xuống, rồi nhẹ nhàng lấp đất lại.
Từng hạt một, cô nhắm mắt đặt vào lòng đất như đặt niềm tin vào một tương lai chưa chắc chắn nhưng đầy khát vọng.
Sau đó, cô chuẩn bị nước tưới. Linh Tuyền pha loãng với nước thường – nước lấy từ cái hốc đá hứng mưa ở cửa hang – được cô từ từ rót lên từng hạt giống.
Linh Tuyền có tác dụng thúc đẩy sinh trưởng, tăng sức sống, và cô tin rằng nó sẽ giúp những hạt mầm này chống lại độc tố trong đất và không khí, giúp chúng vươn lên mạnh mẽ, bất chấp khắc nghiệt.
Khi hoàn tất, cô ngồi xuống, mỏi mệt nhưng tràn đầy hạnh phúc.
Trước mắt cô là một mảnh đất nhỏ bé, chỉ rộng bằng cái chiếu cô trải, nhưng lại đầy tiềm năng.
Những hạt mầm ấy chính là sự phản kháng của sự sống trước cái chết, là minh chứng cho năng lực của con người, là một cách để cô khẳng định rằng nơi này, dù Vùng Đất Chết hay bất cứ khung cảnh nào, vẫn có thể nảy mầm sự sống.
Chiều tối, khi ánh sáng cuối cùng của ngày hắt vào hang, Ngân Phong trở về.
Anh dừng lại ngay cửa hang, cái mũi nhạy bén hít lấy từng luồng không khí.
Mùi hôi thối nồng nặc thường ngày đã biến mất, nhường chỗ cho một mùi hương mới, một mùi hương sạch sẽ, tươi mát?
Anh bước vào, ánh mắt vừa cảnh giác vừa tò mò, nhìn quanh cái hang trống trải nhưng ngăn nắp.
Đống xương cốt đã biến mất, rác rưởi được gom vào một góc, mọi thứ trở nên gọn gàng, trật tự lạ thường.
Nhưng điều khiến anh dừng chân chính là mảnh đất nhỏ ngay cửa hang. Lớp đất tơi xốp, ẩm mát, tỏa ra mùi hương thanh khiết của đất mới và… Một luồng linh khí yếu ớt nhưng rõ ràng, khiến anh bất giác nhíu mày.
Ánh mắt vàng kim nhìn sang cô.
Cô gái nhỏ đang ngồi trên đống cỏ khô đã được giũ sạch, trải ngay ngắn, mỉm cười nhìn anh.
“Lắm chuyện. Lo mà nấu cơm đi.”
Cô cười thầm, nhịp tim đập nhanh, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Bước đầu tiên trong kế hoạch “thuần hóa” ác thú đã thành công.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
