Cố Thiếu Diễm biết rõ chuyện này nên đã sắp xếp từ trước. Tuy nhiên, vì lo vợ mình ngồi thùng xe không thoải mái, lần đầu tiên trong đời anh sử dụng quyền hạn của mình để tranh thủ cho Đường Mộng một chỗ ngồi trong cabin.
Sự cố về bộ quần áo xộc xệch của anh trước đó vẫn chưa nguội đi, nay Cố Thiếu Diễm lại tự thêm dầu vào lửa...
Bởi lẽ cái tên của anh trong đội ngũ luôn đi kèm với hình ảnh nghiêm khắc đến từng chi tiết, không chỉ với người khác mà cả với chính mình, anh cũng luôn yêu cầu cực kỳ nghiêm túc. Thế mà nay, chỉ vì một chỗ ngồi nhỏ, anh lại dùng quyền hạn của mình, làm sao không khiến người ta kinh ngạc?
Cả khu gia đình quân đội xôn xao, chuyện cuối cùng cũng đến tai cấp trên. Các lãnh đạo quân khu còn gọi Cố Thiếu Diễm đến để trêu đùa một chút nhưng cũng không trách phạt, chuyện này không phạm quy gì nên cũng chỉ coi như một câu chuyện vui mà cười cho qua.
Tuy cấp trên không để tâm, nhưng có người lại rất để bụng.
Từ sau lần bị Cố Thiếu Diễm chúc mừng một câu khiến trái tim đau nhói, Mao Trúc - bị ép gả cho Văn Chính Quốc - làm loạn khắp nơi, đến nỗi hàng xóm xung quanh cũng bức xúc. Cuối cùng, chính ủy Mao phải dùng biện pháp cứng rắn mới đè nén được.
Nay nghe tin Cố Thiếu Diễm vì Đường Mộng mà phá vỡ nguyên tắc của mình, Mao Trúc lại phát điên trong nhà.
"Chị dâu, tầm hai tiếng nữa bọn em sẽ quay lại. Nếu chị muốn về thì cứ đứng ở đây đợi bọn em."
"Được, nếu không thấy tôi thì đừng đợi, cứ về nhanh nhé."
"Rõ, chị dâu."
Cậu lính vẫy tay lái xe rời đi, Đường Mộng đứng bên đường, nhìn dòng người ăn mặc giản dị trên phố, suy tính nên đi đâu trước. Cuối cùng lý trí đã chiến thắng cảm giác thèm ăn, cô quyết định kiếm vàng trước vẫn là quan trọng nhất.
Quay lại một con hẻm vắng, Đường Mộng từ trong hệ thống lấy ra bộ đồ đã chuẩn bị sẵn, bắt đầu ngụy trang. Sau đó, cô lấy một đồng vàng, mua mười cân bột mì trắng rồi vác lên lưng, thẳng tiến về chợ đen.
Nói cô biết chỗ chợ đen cũng nhờ nguyên chủ đi lang thang mà tình cờ phát hiện. Bình thường nguyên chủ gan lì, nhưng khi thấy dấu hiệu của chợ đen thì lập tức quay đầu rời đi...
Chỉ cần một ánh mắt cũng đủ. Với trí nhớ đã được cải thiện sau khi uống chất phục hồi, Đường Mộng nhanh chóng nhớ lại đường đi, men theo các con hẻm ngoằn ngoèo, cô tìm đến nơi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)