"Anh chưa về nhà à?"
"Ừ, tôi ít khi về. Lý do... chắc em cũng biết."
Cố Thiếu Diễm thuần thục gom quần áo trên sàn đặt lên bàn, xong lại xếp hết quần áo trên ghế vào phòng ngủ chính, treo túi xách lên móc trong phòng rồi mới trở ra dọn chén đũa trên bàn. Vừa dọn anh vừa bảo Đường Mộng ngồi xuống.
Đường Mộng lúc này thấy vô cùng xấu hổ. Dù rằng tình trạng bừa bộn này không phải do cô tạo ra, nhưng bây giờ cô chính là nguyên chủ mà nguyên chủ cũng chính là cô...
Cộng thêm câu nói của Cố Thiếu Diễm, cô cảm thấy có thể đào một cái hố dưới chân mình ngay bây giờ để chui xuống thì tốt biết mấy.
"Để em dọn cho."
"Không cần đâu, em vừa xuất viện, người còn yếu, cứ để anh làm."
"Thế anh phân loại quần áo đi, cái nào cần giặt thì bỏ vào nhà vệ sinh, còn sạch thì để ở phòng ngủ, em ngồi trên giường xếp, như vậy sẽ nhanh hơn."
"Ừ."
Đường Mộng nghĩ mọi thứ sẽ thuận lợi, nhưng kết quả lại chẳng mấy khả quan... vì đống quần áo đó cơ bản đều chưa giặt. Nhìn lên giường chỉ có vài ba món quần áo sạch, cô bất giác muốn khóc.
Dù là một thượng tướng trong liên minh ngân hà, bình thường chỉ cần một mệnh lệnh là có thể dọn dẹp sạch sẽ, cô vẫn luôn yêu cầu binh sĩ dùng cách thức nguyên thủy nhất để gọn gàng chỗ ở của mình, để rèn luyện khả năng tự lập và tinh thần làm việc nhóm.
"Ăn xong em về phòng nghỉ đi, tối anh sẽ lấy cơm từ nhà ăn quân đội về."
"Em có thể ra ngoài đi dạo... không?" Đường Mộng thử thăm dò. Nói thật là cô rất hứng thú với những món ăn dân dã. Trong ký ức của nguyên chủ, cô biết có món gọi là thịt kho tàu rất thơm. Mặc dù trong siêu thị hệ thống có loại cơm tự nấu thịt kho, nhưng cô cứ cảm thấy món ngoài kia sẽ thơm hơn nhiều, rất nhiều...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)