Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuân Nghiện Chương 7:

Cài Đặt

Chương 7:

“Nguyệt Nguyệt, đợi cậu mãi, rốt cuộc cậu cũng đến rồi.” Tần Trăn Trăn vừa thấy Giang Nguyệt liền mừng rỡ khôn xiết, cô ấy và Giang Nguyệt cũng đã một thời gian rồi chưa gặp nhau.

“Sinh nhật vui vẻ, Trăn Trăn, đây là quà tặng cậu.” Giang Nguyệt đưa chiếc hộp gói ghém tinh xảo cho Tần Trăn Trăn.

Tần Trăn Trăn cười nhận lấy món quà: “Cậu đến là vui rồi, nhưng dù sao cũng cảm ơn cậu nhé, Nguyệt Nguyệt.”

Bữa tiệc diễn ra vô cùng náo nhiệt, những người có mặt cơ bản đều là thanh niên nên không có sự gò bó của trưởng bối. Họ không chỉ ca hát nhảy múa mà còn bày ra các trò chơi.

Giang Nguyệt bị bầu không khí nhiệt liệt này làm cho lay động đôi chút, lại dưới sự lôi kéo của Tần Trăn Trăn mà cùng mọi người chơi vài ván game, đồng thời cũng uống vài ly rượu. Làn da trắng lạnh dưới ánh đèn ấm áp ửng lên sắc đỏ diễm lệ, khiến ai đó nhìn đến ngẩn ngơ.

Tạ Tinh Từ đầy hứng thú nhìn chằm chằm Giang Nguyệt không rời. Đối với cậu, chơi trò gì cũng chẳng thú vị bằng việc ngắm nhìn cô.

Cậu khẽ lắc ly rượu vang đỏ trong tay, một bên thong thả trò chuyện với người khác, một bên vẫn luôn chú ý tới Giang Nguyệt.

Tiệc trôi qua được một nửa, Giang Nguyệt bỗng nhiên đứng dậy rời đi. Tạ Tinh Từ lập tức sải bước đi theo nhưng lại phát hiện có người đã nhanh chân hơn mình một bước, ánh mắt cậu chợt tối sầm lại, đó là Tần Uyên.

Nhị công tử nhà họ Tần - Tần Uyên, Tạ Tinh Từ vừa nghe ngóng được vài chiến tích của anh ta từ miệng những người bạn mới quen.

Tên này nổi danh là một tay chơi đào hoa không từ một ai, danh tiếng trong giới thượng lưu vô cùng tệ hại, hơn nữa lại không có chức vụ thực quyền nào trong công ty nên chẳng ai dám gả con gái mình cho loại người này.

Cậu tăng tốc bước chân, lặng lẽ bám theo vì lo sợ Giang Nguyệt sẽ xảy ra chuyện.

*

Giang Nguyệt rời khỏi sảnh tiệc chỉ để đi vệ sinh một chuyến. Cơn say dần ngấm khiến đầu óc cô choáng váng, cô gắng gượng bước ra khỏi phòng vệ sinh nhưng vì hoa mắt chóng mặt nên không phân biệt được phương hướng, bắt đầu thầm trách mình tối nay không nên uống quá nhiều rượu như vậy.

Tửu lượng của cô không tốt, nhưng cứ hễ chạm vào rượu là lại dễ hưng phấn, bị người khác khuyên vài câu là không thể dừng lại được.

Ngay lúc cô đang đi đứng lảo đảo, đột nhiên có một bàn tay từ phía sau vươn tới bịt chặt miệng cô. Giang Nguyệt sợ hãi muốn vùng vẫy nhưng người phía sau đã trực tiếp lôi mạnh cô vào thang máy gần đó.

Tần Uyên nhìn mỹ nhân xinh đẹp mê người trong lòng với vẻ mặt đầy tà dâm, thang máy rất nhanh đã lên đến tầng dành cho phòng khách.

Giang Nguyệt vốn đã say đến mất sạch sức lực, dù có vùng vẫy thế nào cũng chỉ là vô ích. Trong đôi mắt cô tràn ngập vẻ kinh hoàng, cả người run rẩy, không dám nghĩ sâu hơn về những chuyện có thể sắp xảy ra.

Người này cô có nhớ, chính là anh trai thứ hai của Tần Trăn Trăn, nhưng giữa họ chưa từng có bất kỳ sự giao thiệp nào.

“Thân thể mềm mại thật đấy, tôi đã muốn nếm thử hương vị của em từ lâu rồi.” Sau khi đưa Giang Nguyệt ra khỏi thang máy, Tần Uyên liền đi thẳng về phía một căn phòng khách đã được đặt sẵn từ trước.

Anh ta thèm muốn Giang Nguyệt không phải ngày một ngày hai, khó khăn lắm mới đợi được lúc Thẩm Ngộ Bạch không có mặt, anh ta nhất định phải thưởng thức cho thật kỹ.

Ngay lúc anh ta chuẩn bị đóng cửa, đột nhiên cảm nhận được một luồng sát khí mãnh liệt ập đến. Giây tiếp theo, một bóng người xuất hiện trước mắt, anh ta còn chưa kịp nhìn rõ là ai đã bị đối phương dùng gậy đánh gục xuống sàn.

Tạ Tinh Từ hừng hực lửa giận nhìn chằm chằm Tần Uyên đã bị mình đánh ngất. Cậu không dám tưởng tượng nếu mình không bám theo sau, e rằng cô gái này thật sự đã bị tên khốn kia chiếm đoạt mất rồi.

Còn chưa kịp thu lại cảm xúc, trong lòng cậu bỗng nhiên xuất hiện một thân hình mềm mại. Giang Nguyệt vừa nhìn thấy Tạ Tinh Từ liền khóc nấc lên rồi nhào tới ôm chặt lấy thắt lưng cậu, cô đem nước mắt lau hết lên áo vest của cậu mà vẫn không thể ngừng lại được.

Một nơi nào đó trong lòng Tạ Tinh Từ chợt dâng lên cảm giác vừa xót xa vừa mềm yếu. Cậu đóng cửa phòng lại rồi đưa Giang Nguyệt ngồi xuống chiếc giường lớn mềm mại, nhưng Giang Nguyệt vẫn cứ ôm chặt lấy cậu không chịu buông tay, cậu đành phải vỗ vỗ vai cô và vụng về an ủi: “Không sao rồi, không sao rồi.”

Thế nhưng hôm nay Giang Nguyệt lại mặc một chiếc váy đen trễ vai, trên vai không có bất kỳ thứ gì che chắn, cảm giác da thịt mịn màng lướt qua đầu ngón tay cậu. Cậu âm thầm giấu đi dục vọng trong ánh mắt, cố gắng học theo giọng điệu dịu dàng của Thẩm Ngộ Bạch đối với Giang Nguyệt để tiếp tục an ủi.

Có lẽ những lời an ủi này cuối cùng cũng có hiệu quả, Giang Nguyệt trong lòng cậu dần ngừng thổn thức.

Cô ôm cậu chặt hơn, cảm giác an toàn trong lòng được lấp đầy, sau đó khẽ lên tiếng: “May mà anh đã đến, anh Ngộ Bạch.”

Giang Nguyệt vẫn còn say, nhưng cô biết mình đã được cứu. Trong cơn choáng váng đột ngột vừa rồi, bộ não vốn đang mụ mẫm như hồ dán của cô thấp thoáng nhìn thấy Thẩm Ngộ Bạch xông vào đánh Tần Uyên.

Tạ Tinh Từ nghe thấy cô nhận nhầm mình thành Thẩm Ngộ Bạch thì cơ thể bỗng chốc cứng đờ, nhưng cậu nhanh chóng nhận ra chắc là do Giang Nguyệt đã uống say.

Trong một nhịp thở, cậu đã tự nhiên thả lỏng lại, tách Giang Nguyệt ra khỏi lòng mình rồi dùng hai tay nâng mặt cô lên, giúp cô lau đi những vệt nước mắt, giọng nói có chút khàn đặc: “Để anh xem nào, có bị thương ở đâu không?”

Cậu không đính chính việc Giang Nguyệt say đến lú lẫn nên nhận nhầm người, mà cứ để mặc cho cô gái nhỏ tiếp tục lầm lạc.

Giang Nguyệt lắc đầu, cơn say từng đợt ập đến khiến đầu óc cô bất giác hiện về những chuyện đã xảy ra với Thẩm Ngộ Bạch lần trước. Ánh mắt cô mơ màng, lá gan bỗng chốc lớn hơn hẳn: “Anh Ngộ Bạch, em muốn sờ thêm một lần nữa, được không?”

Tạ Tinh Từ lại một lần nữa cứng người: “Sờ cái gì?”

“Chính là cái đó... ưm... Cái mà anh không cho em sờ ấy.” Giang Nguyệt diễn đạt không ra lời, đột nhiên thở dài thất vọng, “Lần trước em mới chỉ sờ được một chút thôi.”

Trước khi vẻ kinh ngạc trong mắt Tạ Tinh Từ kịp biến mất, Giang Nguyệt đã tự mình ra tay. Cô lột áo vest của Tạ Tinh Từ ra, chiếc áo sơ mi trắng bên trong cũng bị cô cởi từng chiếc cúc một.

Mà đối với tất cả những việc này, Tạ Tinh Từ không hề ngăn cản cô. Một tia cười ác liệt dần hiện lên trong mắt cậu, dục vọng thầm kín sâu trong lòng đang được mở ra từng chút một, cậu khẽ thăm dò: “Em muốn sờ cái gì, hôm nay đều tùy em.”

Giang Nguyệt nghe cậu nói vậy thì vui lắm, hưng phấn ấn mạnh bàn tay lên cơ bụng săn chắc của Tạ Tinh Từ.

Cú ấn này khiến Tạ Tinh Từ không kìm được mà phát ra một tiếng rên nhẹ, thì ra thứ cô muốn sờ chính là... Cơ bụng của cậu.

Cậu không khỏi có chút thất vọng, nhưng vẫn hỏi thêm một câu: “Sờ thích không?”

Giang Nguyệt kích động gật đầu, không nhịn được mà cảm thán: “Vâng, đây là lần đầu tiên em sờ vào chỗ này, không ngờ dáng người của anh lại tập luyện đẹp đến thế.”

Lồng ngực tinh tráng của Tạ Tinh Từ phơi bày trong không khí, bờ vai rộng eo hẹp, cơ bụng được tập luyện vừa vặn với những đường nét mượt mà, căn bản không có lấy một chút mỡ thừa.

Khác với một Giang Nguyệt bình thường hay xấu hổ, Tạ Tinh Từ phát hiện Giang Nguyệt lúc này vô cùng to gan và càn quấy, điều này rất thú vị và cậu thích nó.

“Lần đầu tiên? Không phải em nói lần trước... đã sờ rồi sao?”

Giang Nguyệt sau khi được cậu nhắc nhở mới sực nhớ ra còn chính sự chưa làm.

“Đúng vậy, lần trước không phải chỗ này.” Giang Nguyệt ngoan ngoãn trả lời cậu.

“Ồ? Thế là chỗ nào?” Tạ Tinh Từ tiếp tục dẫn dắt cô.

Giang Nguyệt vô thức nuốt nước miếng, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô di chuyển dần xuống dưới từ vùng cơ bụng đầy đàn hồi của Tạ Tinh Từ.

Cô di chuyển thêm một thốn, khát vọng trong mắt Tạ Tinh Từ lại đậm thêm một phần.

Cho đến khi…… Giang Nguyệt hoàn toàn chạm vào thứ mà cô đã nhắc tới…… nhưng cô chỉ khẽ chạm qua lớp vải một cái rồi lập tức rụt tay lại.

“Ngoan, sao không tiếp tục đi?” Tạ Tinh Từ đặt tay cô lên đó một lần nữa, giọng nói trầm xuống vài phần.

Giang Nguyệt khẽ lắc đầu: “Thế này là đủ rồi, em sợ anh sẽ không vui.”

Tối nay Thẩm Ngộ Bạch có thể dung túng cho cô như vậy đã là rất hiếm có rồi, cô tuy say nhưng lúc nào cũng nhớ rõ không được lấn tới quá mức.

Tạ Tinh Từ trong lòng thầm thắc mắc, không ngờ cô lại sợ anh trai mình không vui đến thế, điều này khiến cậu cảm thấy rất khó chịu một cách khó hiểu.

Cậu nhất quyết bắt cô phải tiếp tục.

“Xoẹt!” Là tiếng khóa kéo vang lên, Tạ Tinh Từ đưa tay cô vào trong, dẫn dắt cô nắm lấy.

“A!” Mặt Giang Nguyệt bỗng chốc đỏ bừng, đứng hình không dám cử động chút nào.

“Cảm giác thế nào?” Tạ Tinh Từ thong thả quan sát vẻ mặt hoảng loạn của cô, trên môi lộ ra nụ cười đắc ý.

Kết quả là Giang Nguyệt nghe xong lại thật sự nghiêm túc bắt đầu nghiên cứu, hết lên rồi xuống, hết trái rồi phải, chạm tới chạm lui. Việc này khiến Tạ Tinh Từ bị giày vò đến mức khó chịu vô cùng, cậu phải nỗ lực kiềm chế bản thân vì sợ sẽ làm trò hề trước mặt Giang Nguyệt.

“Mặc dù kích thước không khác lần trước là bao, nhiệt độ cũng vậy, nhưng mà...” Đầu óc Giang Nguyệt bắt đầu mụ mẫm, thứ cô mong ước bấy lâu đang nằm trong tay, nhưng đúng lúc này cô lại rất muốn ngủ thiếp đi.

Tạ Tinh Từ nén chịu sự giày vò, hỏi dồn: “Nhưng mà sao?”

Mí mắt Giang Nguyệt đã bắt đầu díp lại, cô vẫn cố gắng chống chọi để trả lời Tạ Tinh Từ: “Hình dáng không giống nhau.”

Nói xong bốn chữ này, Giang Nguyệt bị cơn say nặng nề bủa vây nên nhắm mắt lại, ngay giây tiếp theo liền ngã nhào vào lòng Tạ Tinh Từ.

Đồng thời, Tạ Tinh Từ cũng phát ra một âm thanh sảng khoái. Cậu từ từ rút tay Giang Nguyệt ra, trong lòng bàn tay trắng nõn mềm mại dính đầy chất lỏng trắng đục, trông vô cùng nhếch nhác.

Cậu chỉnh đốn lại quần áo của mình, đứng dậy đi vào phòng vệ sinh lấy một chiếc khăn lông quay lại, thong thả lau sạch tay cho Giang Nguyệt. Nhưng nhớ lại lời Giang Nguyệt vừa nói, của cậu và của anh trai cậu... hình dáng khác nhau?

Vậy Giang Nguyệt sẽ cảm thấy của ai tốt hơn?

Một sự đố kỵ không ngừng nảy sinh trong lòng cậu.

Tạ Tinh Từ ôm lấy Giang Nguyệt đang ngủ say. Cậu tự nhận mình chẳng phải người tốt lành gì, cũng chẳng phải kẻ có đạo đức, cái gì muốn thì sẽ tìm cách cướp đoạt, bất chấp cô có là vị hôn thê của ai đi chăng nữa.

Nhưng nơi này không thể nán lại lâu, cậu phải đưa cô rời khỏi đây càng sớm càng tốt.

Tạ Tinh Từ bế ngang Giang Nguyệt lên, đi về phía Tần Uyên vẫn còn nằm ở cửa rồi dùng sức đá anh ta một cái, hất anh ta sang một bên, sau đó mở cửa đưa Giang Nguyệt đi.

*

Buổi tiệc sắp kết thúc mà Tần Trăn Trăn vẫn không đợi được Giang Nguyệt quay lại. Cô ấy gọi cho Giang Nguyệt mấy cuộc điện thoại nhưng đều không có người nghe máy. Cho đến khi cuộc gọi được kết nối, người nghe lại là Tạ Tinh Từ: “Có chuyện gì không?”

“Đây là số của Nguyệt Nguyệt, sao lại là anh nghe máy?” Tần Trăn Trăn sốt ruột không thôi, lo sợ Giang Nguyệt đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng làm vậy thì chẳng có gì thú vị, thứ cậu muốn là sự chủ động của cô đối với mình như lúc nãy. Cậu muốn cô phải thích mình, cam tâm tình nguyện cùng mình chìm đắm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc