Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi xe chạy đến trước cổng biệt thự nhà họ Giang, Tạ Tinh Từ bước xuống xe rồi đi vòng ra phía sau. Cậu mở cửa xe và đánh thức Giang Nguyệt dậy.
Giang Nguyệt mơ màng tỉnh lại, cơn say đã vơi đi phần nào. Vừa nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của Tạ Tinh Từ phóng đại trước mặt, cô ngẩn người hồi lâu mới dần tỉnh táo lại rồi ngồi thẳng dậy.
"Chị thấy ổn hơn chưa?" Tạ Tinh Từ đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô, trong giọng nói ẩn chứa vài phần lo lắng.
Phản ứng của Giang Nguyệt hơi chậm chạp nên đã không kịp ngăn cản sự tiếp cận đột ngột này, thay vào đó cô nhỏ giọng hỏi: "Ổn hơn nhiều rồi."
"Tôi chỉ nhớ mình bị Tần Uyên đưa đi, còn những chuyện sau đó thì hoàn toàn không có ấn tượng gì cả. Có phải cậu đã cứu tôi không?" Tửu lượng của Giang Nguyệt rất kém, sau khi say rượu cô thường quên sạch những chuyện đã xảy ra.
Tạ Tinh Từ kinh ngạc nhìn chằm chằm vào cô. Xem ra cô không nhớ gì thật, không nhớ mình đã nhận lầm cậu thành Thẩm Ngộ Bạch, cũng không nhớ cậu đã dùng tay cô để làm chuyện... dơ bẩn... đó.
Như vậy cũng tốt, Tạ Tinh Từ khẽ cười một tiếng đầy ẩn ý: "Ừm, lúc đó tôi vừa khéo ra ngoài hóng gió thì bắt gặp cô bị hắn cưỡng ép đưa đi, thế là tôi đánh ngất hắn rồi đưa cô ra ngoài."
"Hóa ra là vậy, may mà gặp được cậu." Giang Nguyệt nghe xong liền sợ hãi hít một hơi thật sâu. Dù ký ức không còn nhiều nhưng cảm giác sợ hãi đó vẫn khắc sâu trong lòng, cô không ngờ Tần Uyên lại có thể trắng trợn đến mức ấy.
"Ừm, giờ không sao nữa rồi." Tạ Tinh Từ lưu luyến không nhịn được mà vuốt ve đôi má mềm mại của cô hết lần này đến lần khác.
Giang Nguyệt hơi rụt rè muốn né tránh, Tạ Tinh Từ nhận ra nên đã kịp thời thu tay lại. Tuy nhiên cậu không hề có ý định để cô xuống xe mà lại tự mình chen vào hàng ghế sau.
"Cậu... Cậu làm gì vậy?" Giang Nguyệt không hiểu ý định của Tạ Tinh Từ là gì khi cậu vừa cứu cô lại còn tốt bụng đưa cô về nhà.
"Đừng sợ, tôi chỉ muốn nói chuyện tử tế với cô một lát thôi." Tạ Tinh Từ nghiêng đầu nhìn sang, thấy Giang Nguyệt giống như một chú thỏ nhỏ đang sợ hãi nép vào một góc, cậu càng nhìn càng thấy thú vị.
"Nếu không, chỉ sợ một khi cô xuống xe, tôi muốn gặp riêng cô sẽ rất khó khăn."
Giang Nguyệt chột dạ lảng tránh ánh mắt: "Làm sao có chuyện đó được chứ?"
"Dạo gần đây cô luôn trốn tránh tôi." Tạ Tinh Từ nhìn Giang Nguyệt bằng ánh mắt nóng bỏng, trong giọng nói tràn đầy vẻ tủi thân.
"Không có!" Giang Nguyệt khẽ cắn môi đỏ, vẫn nhất quyết không chịu thừa nhận.
Tạ Tinh Từ từng bước ép sát: "Vậy tại sao cô không dám nhìn tôi?"
Giang Nguyệt nhất thời cứng họng: "Tôi... tôi..."
Sau một hồi lúng túng cùng sự dồn ép của Tạ Tinh Từ, Giang Nguyệt cuối cùng cũng chịu thua. Cô khẽ giải thích: "Tôi cảm thấy chúng ta tiếp xúc quá gần gũi thì không được thích hợp cho lắm."
Thực ra trước đây hai người từng hẹn nhau đi chơi hai lần, vốn tính ham chơi nên Giang Nguyệt đã đi cùng Tạ Tinh Từ. Một lần là đi đua xe, một lần là đi leo núi vượt thác. Lần đó cô đã chơi rất vui, thậm chí là niềm vui chưa từng có trước đây. Cảm giác tâm đầu ý hợp trong sở thích khiến thiện cảm của cô dành cho Tạ Tinh Từ tăng lên gấp bội, nhưng cho đến sau lần đi chơi trước về, cha mẹ đã có một buổi trò chuyện nghiêm túc với cô về chuyện của Tạ Tinh Từ.
Họ nói với cô rằng, dù sao Tạ Tinh Từ cũng là em trai ruột của Thẩm Ngộ Bạch, tương lai cô sẽ là chị dâu của cậu. Việc cô thường xuyên hẹn hò riêng một cách bất chấp như vậy trước khi kết hôn nếu bị đồn ra ngoài sẽ không tốt cho danh tiếng của hai nhà, đặc biệt là người ta sẽ nhìn nhận cô và hai anh em nhà họ Thẩm như thế nào.
Giang Nguyệt hiểu rõ nỗi lo lắng của cha mẹ, vì thế cô không còn đồng ý đi chơi với Tạ Tinh Từ nữa.
Tạ Tinh Từ nghe xong, trên mặt nở một nụ cười nhàn nhạt. Cậu cố tình nhích lại gần Giang Nguyệt thêm một chút rồi giả vờ không hiểu mà hỏi: "Không thích hợp? Không thích hợp chỗ nào?"
Giang Nguyệt cảm nhận được sự tiếp cận của cậu liền vô thức trở nên căng thẳng: "Không thích hợp chính là không thích hợp."
Tạ Tinh Từ lại nhích ra xa một chút, tự giễu nói: "Hóa ra chỉ có tôi coi cô là bạn, còn cô thì căn bản chưa bao giờ coi tôi là bạn cả."
"Thôi bỏ đi, tôi cũng không thích cưỡng cầu. Sau này có gặp nhau thì cứ coi như không quen biết vậy."
Giọng điệu của cậu đầy rẫy sự oán trách, Giang Nguyệt sao có thể không nhận ra chứ. Cô bỗng cảm thấy hơi buồn lòng, khó khăn lắm mới gặp được một người bạn hợp cạ như vậy, cô cũng không muốn mọi chuyện thành ra thế này.
Giang Nguyệt đưa tay ra khẽ kéo tay áo của Tạ Tinh Từ rồi dịu dàng nói: "Tôi thực sự coi cậu là bạn mà, chỉ là một người là vị hôn thê của anh Ngộ Bạch, còn người kia là em trai của anh ấy. Nếu chúng ta thường xuyên đi chơi với nhau như thế này sẽ bị người ta bàn tán."
Tạ Tinh Từ hỏi Giang Nguyệt: "Vậy khi đi chơi với tôi, cô có thấy vui không?"
Giang Nguyệt gật đầu không chút do dự.
Tạ Tinh Từ mỉm cười nói tiếp: "Vì chúng ta là bạn bè, chẳng lẽ chỉ vì cô sắp gả cho anh trai tôi mà chúng ta không thể làm bạn nữa sao? Phàm là chuyện gì cũng đừng nên lo nghĩ quá nhiều, bản thân thấy vui là được rồi. Hơn nữa anh trai tôi không có thời gian thường xuyên ở bên cạnh cô, với tư cách là em trai của anh ấy, tôi chăm sóc và đi chơi cùng cô cũng là lẽ đương nhiên. Dù sao sớm muộn gì chúng ta cũng là người một nhà, người nhà với nhau sao phải khách sáo làm gì?"
"Chị thấy tôi nói có lý không?" Cậu nhìn chằm chằm không rời mắt vào Giang Nguyệt, người đang ngẩn ngơ vì những lời cậu vừa nói.
"Hình như cũng có lý." Giang Nguyệt vô thức bị những lời này thuyết phục. Tuy cảm thấy có gì đó sai sai nhưng cô lại thấy nó rất có đạo lý.
Đã là bạn bè, lại là người nhà tương lai, tại sao không thể đường đường chính chính đi chơi cùng nhau?
Tạ Tinh Từ thấy cô đã dao động, một nụ cười đắc ý thoáng qua trong mắt. Cậu mở cửa xe rồi nhường đường cho Giang Nguyệt.
Lần này Giang Nguyệt cuối cùng cũng có thể thuận lợi xuống xe, cô không nhịn được mà hít một hơi thật sâu.
Khi thấy Giang Nguyệt chuẩn bị đi vào, Tạ Tinh Từ gọi tên cô một tiếng. Giang Nguyệt dừng bước và quay đầu lại nhìn, cô phát hiện bóng dáng cao ráo của Tạ Tinh Từ dưới màn đêm trông đặc biệt đẹp trai, nhất là khi cậu còn nhìn cô cười như vậy, khiến tim cô không tự chủ được mà đập loạn xạ mấy nhịp.
Giang Nguyệt sợ tới mức vỗ vỗ lồng ngực. Cơn say này sao lại ập đến nữa rồi, quả nhiên là cô không nên uống quá nhiều loại rượu này.
"Chúc cô ngủ ngon, có một giấc mơ đẹp." Giọng nói của Tạ Tinh Từ hiếm khi nghe dịu dàng đến thế, hoàn toàn khác hẳn với ngày thường. Mặt Giang Nguyệt đỏ bừng lên, cô vội vàng đáp lại một tiếng rồi đi vào trong.
Tạ Tinh Từ nhìn theo bóng lưng chạy trối chết của Giang Nguyệt mà không khỏi nhếch môi cười. Thế nhưng vào khoảnh khắc cánh cửa lớn đóng lại, nụ cười của cậu lập tức biến mất.
Tần Uyên dám có ý đồ với Giang Nguyệt, chuyện này không thể chỉ đánh ngất cậu là xong chuyện được.
*
Khi Tần Uyên tỉnh lại thì bữa tiệc đã kết thúc. Nhưng vì anh ta thường xuyên ra ngoài ăn chơi trác táng, rất nhiều lần rời tiệc giữa chừng để đi tìm người thuê phòng, nên mọi người cũng đã quá quen với sự biến mất đột ngột của anh ta, vì thế không có ai nghĩ đến việc đi tìm anh ta cả.
Đầu óc Tần Uyên vẫn còn choáng váng, anh ta loạng choạng đứng dậy, trong lòng vẫn đang nghĩ xem kẻ đã đánh mình rốt cuộc là ai. Thế nhưng vừa đi ra khỏi phòng được vài bước, tầm nhìn trước mắt anh ta bỗng chốc bị che khuất.
Đầu của anh ta bị một người bất ngờ xuất hiện từ phía sau dùng vật gì đó trùm kín lại, đồng thời có hai người áp sát giữ chặt lấy hắn từ hai bên.
"Các người là ai? Gần dám đối xử với tôi như vậy! Mau thả tôi ra!"
"Lúc nãy đánh chưa đã tay, nghĩ rằng anh không nhớ được bài học nên tôi lại đến đây." Giọng nói lạnh lùng của Tạ Tinh Từ chậm rãi lọt vào tai Tần Uyên.
"Cậu... vừa nãy là cậu! Tạ Tinh Từ, cậu bị điên à! Tôi có đụng chạm gì đến cậu đâu!" Tần Uyên phẫn nộ nói.
Tạ Tinh Từ lạnh lùng đáp: "Anh đã làm ra chuyện tốt gì mà bản thân còn không biết sao? Dám động vào Giang Nguyệt, có phải nhà họ Tần thực sự muốn đối đầu với nhà họ Thẩm chúng tôi không?"
Tần Uyên định thần lại mới hiểu được ý của Tạ Tinh Từ, nhưng anh ta là một kẻ khốn kiếp không sợ chết: "Hóa ra là sợ tôi ngủ với chị dâu của cậu, không có cách nào ăn nói với anh trai cậu chứ gì!"
Vừa nghe thấy từ "ngủ", ánh mắt Tạ Tinh Từ lập tức hằn lên tia máu, cậu trực tiếp đá một cú vào bụng anh ta: "Đánh, đánh gãy chân hắn cho tôi!"
Ngay sau đó, tiếng la hét thảm thiết của Tần Uyên vang vọng khắp hành lang, tiếng sau còn bi thảm hơn tiếng trước, nhưng đêm nay chắc chắn sẽ không có ai đến cứu anh ta.
*
Giang Nguyệt khó khăn lắm mới đợi được Thẩm Ngộ Bạch đi công tác về. Anh vừa về đã hẹn cô đi xem triển lãm tranh, và tác giả của buổi triển lãm chính là thần tượng mà cô luôn yêu thích – Steven.
Thế nhưng trong lúc cô đang ở nhà đợi Thẩm Ngộ Bạch đến đón thì lại nhận được điện thoại của Tần Trăn Trăn trước.
"Nguyệt Nguyệt, tớ xin lỗi, tớ xin lỗi, xin lỗi cậu..." Giang Nguyệt vừa bắt máy đã nghe thấy ba chữ này lặp đi lặp lại, nhưng cô nhanh chóng hiểu ra tại sao cô ấy lại như vậy.
Cô không lên tiếng cho đến khi Tần Trăn Trăn thăm dò hỏi: "Nguyệt Nguyệt, cậu... sao không trả lời tớ?"
Giọng Giang Nguyệt bình thản nói: "Chuyện đã qua rồi, chuyện này không liên quan gì đến cậu, cậu cũng không cần phải xin lỗi tớ."
Lúc đó cô đã say, tuy ký ức không nhiều nhưng cô vẫn nhớ việc Tần Uyên đã đưa mình đi. Nếu không có Tạ Tinh Từ kịp thời đến cứu, e rằng mọi chuyện đã không còn kịp nữa rồi.
"Nhưng xảy ra chuyện như vậy, tại sao hôm đó cậu không nói cho tớ biết sớm hơn? Anh hai mình đúng là một kẻ khốn khiếp, nhưng may là cậu cũng không sao mà. Tại sao cậu lại đi kể với Thẩm Ngộ Bạch làm gì? Hại nhà họ Tần tụi tớ mất đi quan hệ hợp tác với nhà họ Thẩm, Thẩm Ngộ Bạch một khi đã lên tiếng thì những người khác cũng sẽ gió chiều nào theo chiều nấy, không còn ai muốn qua lại với nhà họ Tần nữa. Anh hai tớ bị Tạ Tinh Từ đánh gãy một chân bộ còn chưa đủ sao? Bây giờ ba tớ tức giận còn đánh gãy luôn cái chân còn lại của anh ấy nữa rồi." Tần Trăn Trăn trút hết những lời oán trách đó qua điện thoại.
Giang Nguyệt sững sờ nghe xong rồi cười lạnh một tiếng. Cô không thể tin được người bạn thân bao nhiêu năm lại có thái độ như vậy đối với chuyện đã xảy ra với mình.
Vì sợ đối phương khó xử nên cô đã không hề hé răng nửa lời, vậy mà giờ đây đối phương lại chẳng phân biệt đúng sai mà quay sang trách móc cô.
"Trăn Trăn, tớ suýt chút nữa đã bị anh hai cậu xâm hại, đó là sự thật, sao có thể gọi là không sao được?" Cơ thể Giang Nguyệt run rẩy nhẹ.
"Vốn dĩ là vậy mà, hiện tại cậu vẫn bình an vô sự, còn người có chuyện là anh hai tớ và nhà họ Tần cơ." Tần Trăn Trăn né tránh vấn đề chính mà chuyển chủ đề: "Cậu có thể giúp tớ xin Thẩm Ngộ Bạch nương tay, bảo anh ấy tha cho nhà họ Tần được không? Anh ấy có thể không hợp tác với nhà họ Tần nữa nhưng đừng khiến các công ty khác cũng làm như vậy, nếu không nhà họ Tần tớ thực sự khó mà trụ vững được."
Cô ấy nói: "Thì làm được gì nữa? Chuyện đã xảy ra thì cũng xảy ra rồi, đó dù sao cũng là anh hai tớ, cùng lắm thì tớ xin lỗi cậu thôi, chứ cậu đâu thể bắt tớ vì cậu mà đưa anh hai tớ vào tù được."
Giang Nguyệt cắn chặt môi vì sợ mình sẽ không kìm được mà bật khóc. Cho đến khi Tần Trăn Trăn giục cô nhớ xin giúp cho nhà họ Tần, cô mới hít một hơi thật sâu: "Xin lỗi, tớ sẽ không giúp cậu chuyện này."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


