Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Có lẽ vì hôm nay đi chơi cùng Tạ Tinh Từ rất vui nên lúc này Giang Nguyệt đã bớt cảnh giác với cậu đi phân nửa, thế là cô không kìm được mà kể tiếp: "Anh Ngộ Bạch bận rộn lắm, chẳng có mấy thời gian đưa tôi đến những nơi thế này chơi đâu. Chúng tôi gặp nhau nếu không phải ở nhà thì cũng là tại các địa điểm riêng tư."
Nghĩ lại thì hình như họ thực sự chưa bao giờ đi chơi thường xuyên như các cặp đôi bình thường, nhưng Giang Nguyệt vốn đã quen rồi. Cô hiểu rằng giữa cả hai có khoảng cách rất lớn, dù là về tuổi tác hay vốn sống.
Thẩm Ngộ Bạch lớn hơn cô tám tuổi, lại còn là chủ tịch của một công ty nên làm sao anh có thể dành thời gian đi chơi khắp nơi cùng cô được chứ.
"Vậy cô chưa từng nghĩ tới việc anh trai tôi có lẽ chẳng hề để tâm đến cô sao?" Tạ Tinh Từ nửa đùa nửa thật hỏi.
Giang Nguyệt không khỏi cảm thấy khó chịu, cô cao giọng phản bác: "Không đời nào! Anh Ngộ Bạch đối xử với tôi rất tốt. Anh ấy luôn nhớ sinh nhật tôi, dù bận đến mấy thì ngày đó cũng sẽ dành thời gian đón sinh nhật cùng tôi. Lần nào đi ăn cùng nhau anh ấy cũng nhớ khẩu vị của tôi, quà tặng cũng toàn là những thứ tôi thích."
"Chỉ có thế thôi sao?" Tạ Tinh Từ mỉm cười nhàn nhạt.
"Còn nữa... Còn nữa..." Giang Nguyệt định lên tiếng phản bác thêm vài câu nhưng cô lại nhận ra mình dường như không thể nói tiếp được nữa rồi.
Trong ánh mắt cô dần hiện lên một tia thất vọng nhưng lại nhanh chóng che giấu đi, thế nhưng khoảnh khắc ấy vẫn bị Tạ Tinh Từ nhạy bén bắt trọn.
Qua một ngày tiếp xúc, Tạ Tinh Từ nhận thấy Giang Nguyệt là một cô gái rất đơn thuần, hơn nữa dường như cô thật sự khá thích anh trai mình.
Cậu từng hỏi anh trai tại sao bỗng dưng lại đi thực hiện một hôn ước bằng miệng từ đời thuở nào, rõ ràng là có thể không tính đến, nhưng lúc đó anh trai cậu chẳng hề trả lời rõ ràng.
Trước đây bên cạnh Thẩm Ngộ Bạch chưa từng xuất hiện bất kỳ người phụ nữ nào, anh luôn giữ mình rất trong sạch. Tạ Tinh Từ thậm chí từng nghi ngờ anh trai mình có lẽ không có hứng thú với phụ nữ, việc đột ngột tìm đến nhà họ Giang để liên hôn và thực hiện cái gọi là hôn ước bằng miệng kia có lẽ là để tìm một người vợ phù hợp để kết hôn rồi sinh ra người thừa kế hợp pháp, như vậy có thể tiết kiệm được quá trình chọn lựa đối tượng.
Điều này xem ra rất phù hợp với phong cách làm việc của anh trai cậu.
Thế nhưng nếu sự thật đúng là như vậy thì đối với một cô gái đơn thuần mang trong mình ảo tưởng tốt đẹp về tình yêu này mà nói, chuyện đó thật sự quá đỗi tàn nhẫn.
Tạ Tinh Từ bất giác nảy sinh một tia thương cảm đối với Giang Nguyệt, thế là cậu chủ động chuyển chủ đề để kể cho cô nghe những chuyện thú vị, nhanh chóng khiến cô gái nhỏ nở nụ cười trở lại.
Giang Nguyệt dần trút bỏ sự đề phòng đối với Tạ Tinh Từ và vô thức trò chuyện cùng cậu suốt quãng đường đi.
Tạ Tinh Từ lại vô cùng khéo ăn khéo nói, cậu kể cho cô nghe rất nhiều chuyện khi mình còn ở nước ngoài cùng những chuyện xấu hổ hồi nhỏ, khiến Giang Nguyệt cười đến nghiêng ngả. Cô dần trở nên thoải mái hơn khi ở trước mặt cậu.
Trời đã về khuya, sau khi đưa Giang Nguyệt đi ăn tối xong thì Tạ Tinh Từ mới lái xe đưa cô về nhà.
Vừa tới cửa biệt thự nhà họ Giang, Giang Nguyệt chào tạm biệt cậu rồi xuống xe, kết quả lại đụng mặt Thẩm Ngộ Bạch đang tới tìm mình.
Thẩm Ngộ Bạch vẫn mặc bộ vest may đo cao cấp như thường lệ, dáng vẻ vẫn quý phái đầy áp lực như cũ, nhưng hiếm thấy thay khi giữa lông mày anh lại hiện lên một tia u ám, sắc mặt đen sầm thấy rõ.
"Em đi đâu vậy? Sao giờ này mới về, tin nhắn không trả lời, gọi điện cho em thì lại tắt máy."
Những lời chất vấn dồn dập của anh khiến Giang Nguyệt hơi hoảng sợ, cô không còn niềm vui khi vừa nhìn thấy anh nữa. Lòng bàn tay cô vô thức đổ mồ hôi vì căng thẳng nhưng cô vẫn nhỏ nhẹ giải thích: "Em đi công viên giải trí chơi, điện thoại bị hết pin ạ."
Chuyện điện thoại hết pin thì mãi đến trước khi chuẩn bị xuống xe Giang Nguyệt mới phát hiện ra. Có lẽ vì dọc đường nói chuyện với Tạ Tinh Từ quá vui vẻ nên cô mới không hề ngó ngàng gì tới điện thoại.
Thế nhưng đây là lần đầu tiên Giang Nguyệt thấy một Thẩm Ngộ Bạch đáng sợ như thế này, cô vô thức cắn môi, muốn dỗ dành anh đang tức giận nhưng lại chẳng biết phải nói gì.
"Anh, anh đừng giận, chúng em chỉ là chơi hơi muộn một chút thôi, em đã đưa cô ấy về nhà an toàn rồi." Tạ Tinh Từ đã xuống xe đi tới, cậu sải đôi chân dài rồi bước đến đứng cạnh Giang Nguyệt một cách đầy tự nhiên.
Cậu cười như không cười nhìn Thẩm Ngộ Bạch đang hiếm khi sầm mặt, cảm thấy bản thân như vừa được chứng kiến một chuyện gì đó rất thú vị.
"Hai người đi cùng nhau sao?" Thẩm Ngộ Bạch đã khôi phục lại vẻ mặt bình thường nhưng giọng nói ôn hòa lại mang theo một tia lạnh lẽo.
Tạ Tinh Từ nhướng mày cười một tiếng: "Cũng không phải hẹn trước đâu, chúng em tình cờ gặp nhau ở công viên giải trí nên mới đi chơi cùng nhau thôi."
Giang Nguyệt cũng vội vàng gật đầu phụ họa: "Đúng vậy đó anh Ngộ Bạch, chỉ là tình cờ gặp thôi."
Nói xong cô suy nghĩ một chút rồi lại lí nhí mở lời: "Lần sau em sẽ chú ý hơn, không để điện thoại hết pin nữa đâu ạ."
Khi nhìn thấy hai người cùng lúc xuất hiện, nỗi bực bội trong lòng Thẩm Ngộ Bạch cứ mãi không tan đi được. Nhận ra thái độ của mình đã làm Giang Nguyệt sợ hãi, anh bèn dịu giọng nói: "Sau này muốn đi chơi thì cứ tới tìm anh, anh sẽ đi cùng em."
Giang Nguyệt nghe thấy câu này thì lập tức mở cờ trong bụng và ngoan ngoãn gật đầu.
Đợi đến khi nhìn thấy Giang Nguyệt đã vào trong, ánh mắt của hai anh em đang đứng tại chỗ ngay lập tức giao nhau, khiến không khí bùng lên một tia thuốc súng mơ hồ.
Thẩm Ngộ Bạch cũng tùy ý nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Nguyệt Nguyệt tính tình đơn thuần, cô ấy sẽ không nói dối, cho nên kết quả hiển nhiên rồi đấy..."
Anh không nói tiếp nữa nhưng Tạ Tinh Từ hiểu ý của anh là không tin lời cậu nói.
Giây tiếp theo, Thẩm Ngộ Bạch chậm rãi tiến về phía trước cho đến khi chỉ còn cách Tạ Tinh Từ một bước chân thì dừng lại. Anh nhìn người em trai có vài phần giống mình này rồi lạnh lùng cảnh cáo: "Việc liên hôn với nhà họ Giang là ý định của cá nhân anh, hơn nữa bây giờ nhà họ Thẩm là do anh làm chủ, anh có quyền cưới ai làm vợ của mình. Tốt nhất là cậu đừng có làm trò gì với cô ấy."
Trong những lời lẽ sắc bén lạnh lùng kia tràn đầy ý tứ cảnh cáo, Tạ Tinh Từ làm sao mà không nghe ra cho được. Trước đây cậu từng tìm cách ngăn cản Thẩm Ngộ Bạch cưới con gái nhà họ Giang nên chắc hẳn anh trai đã nghĩ rằng cậu sẽ làm gì đó tổn thương Giang Nguyệt.
"Yên tâm đi anh, em vẫn chưa đến mức phải ra tay với một người phụ nữ đâu." Giọng điệu Tạ Tinh Từ hờ hững, cậu nhìn thẳng vào Thẩm Ngộ Bạch với ánh mắt mang theo ý cười.
Thẩm Ngộ Bạch nhìn chằm chằm cậu một lúc lâu, nhận ra cậu dường như thật sự không còn chấp nhất khuyên nhủ anh đừng cưới Giang Nguyệt như trước nữa.
"Thôi được rồi, không có việc gì nữa thì em về đây, anh." Sau khi nói xong, Tạ Tinh Từ liền quay trở lại xe của mình. Qua cửa kính xe, cậu thấy Thẩm Ngộ Bạch cũng đã lên xe, nụ cười nơi đáy mắt cậu liền hoàn toàn biến mất.
Cậu đầy ẩn ý ngước mắt nhìn về phía biệt thự nhà họ Giang, sau đó cúi đầu lấy điện thoại ra để gửi cho Giang Nguyệt một tin nhắn.
Giang Nguyệt vừa mới về phòng chuẩn bị nghỉ ngơi thì nhận được tin nhắn WeChat của Tạ Tinh Từ: [Bây giờ chúng ta là bạn bè rồi chứ?]
Giang Nguyệt ngẫm nghĩ lại một chút về quá trình tiếp xúc với cậu ngày hôm nay, cảm thấy Tạ Tinh Từ người này cũng khá tốt, hơn nữa cậu cũng đã xin lỗi rồi nên cô nhanh chóng trả lời: [Đúng vậy.]
Sau khi nhận được câu trả lời, khóe môi Tạ Tinh Từ không kìm được mà khẽ nhếch lên, một nụ cười kỳ quái hiện rõ trên khuôn mặt. Một người vừa đúng gu của cậu lại còn đơn thuần như vậy, phải làm sao đây? Cậu thật sự có chút thích cô mất rồi.
*
Kể từ khi Giang Nguyệt thật sự coi Tạ Tinh Từ là bạn, cậu liền liên tục chủ động hẹn cô ra ngoài chơi. Ban đầu Giang Nguyệt có đi hẹn hai lần, nhưng sau đó cô bị bố mẹ mắng cho một trận nên đã từ chối cậu vài lần, mãi cho đến tận lúc cô phải đi tham dự tiệc sinh nhật của Tần Trăn Trăn.
Nhà họ Tần chuyên kinh doanh bất động sản nên trong giới thượng lưu cũng có sức ảnh hưởng nhất định. Con gái nhà họ Tần tổ chức tiệc sinh nhật đương nhiên là mời không ít người, mà Giang Nguyệt và Tần Trăn Trăn vốn dĩ có quan hệ khá tốt nên cô được chính Tần Trăn Trăn đích thân mời tới.
Vào ngày diễn ra buổi tiệc, Giang Nguyệt ăn mặc khá giản dị vì không muốn lấn át hào quang của Tần Trăn Trăn, thế nhưng dáng người cô cực chuẩn với đường cong thướt tha. Một chiếc váy đen trễ vai đơn giản cũng được cô mặc ra được nét quyến rũ riêng, cộng thêm khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng và làn da trắng sứ, cô vừa xuất hiện đã vô cùng nổi bật trong bữa tiệc, thu hút không ít ánh nhìn kinh ngạc từ mọi người.
Giang Nguyệt đang định đi tìm Tần Trăn Trăn thì tình cờ đụng mặt Tạ Tinh Từ sau nửa tháng không gặp.
Tạ Tinh Từ mặc một bộ vest màu xanh đậm chậm rãi tiến về phía cô, thân hình cao ráo cùng khí chất tao nhã khiến tim Giang Nguyệt không khỏi lỡ mất một nhịp. Khác với vẻ phong lưu bất cần thường ngày, Tạ Tinh Từ đêm nay mang lại cho cô cảm giác của một người đàn ông trưởng thành.
Tạ Tinh Từ đến sớm hơn Giang Nguyệt một chút, tính cách cậu cởi mở nên vừa tới đã làm quen được với không ít người. Mọi người lại đều biết cậu là em trai ruột của Thẩm Ngộ Bạch nên đương nhiên đều có ý muốn kết giao.
Mặc dù bị một đám người vây quanh nhưng Tạ Tinh Từ vẫn nhanh mắt nhìn thấy Giang Nguyệt vừa bước vào.
Cô quá đỗi xinh đẹp, ánh mắt lại trong veo như thế, khí chất sạch sẽ thuần khiết vô cùng cuốn hút. Không chỉ Tạ Tinh Từ mà rất nhiều đàn ông khác cũng bị Giang Nguyệt thu hút ánh nhìn, nhưng vì e ngại cô là vị hôn thê của Thẩm Ngộ Bạch nên không ai dám tiến tới bắt chuyện.
Thế nhưng Tạ Tinh Từ thì khác, cậu là em trai của Thẩm Ngộ Bạch nên có thể đường đường chính chính tiến lên nói chuyện với cô. Cậu đi đến trước mặt Giang Nguyệt, ý tứ tán thưởng trong mắt không hề che giấu, cất lời khen ngợi: "Tối nay cô đẹp lắm."
Giang Nguyệt ngay lập tức bị cậu khen đến mức hơi ngại ngùng, hai má khẽ ửng hồng: "Cảm ơn cậu."
Sau khi gửi lời cảm ơn, Giang Nguyệt thắc mắc hỏi cậu: "Sao tối nay cậu cũng ở đây thế?"
Tạ Tinh Từ mỉm cười đáp: "Nhà họ Tần cũng mời nhà họ Thẩm, anh trai tôi đi công tác nước ngoài rồi nên không có thời gian tới, vì thế anh ấy để tôi đi thay, sẵn tiện tôi cũng có thể nhân cơ hội này làm quen thêm vài người bạn."
"Ồ." Giang Nguyệt biết gần đây Thẩm Ngộ Bạch đang bận rộn với một dự án rất quan trọng và phải bay ra nước ngoài để đích thân đàm phán hợp tác. Anh đi chuyến bay sáng sớm nay, trước khi lên máy bay còn gọi video cho cô và nói rằng lúc về sẽ mua quà cho cô.
Thật ra Giang Nguyệt cũng chẳng ham quà cáp gì cho lắm, cô mong anh có thể ở bên cạnh mình nhiều hơn, nhưng cô biết mình phải làm một vị hôn thê hiểu chuyện nên không thể làm lỡ dở việc chính của Thẩm Ngộ Bạch được.
Tâm trạng bỗng chốc có chút hụt hẫng, Giang Nguyệt đang cố gắng điều chỉnh lại trạng thái thì đột nhiên cảm thấy gò má bên phải có chút lành lạnh. Cô ngước mắt nhìn lên, hóa ra là Tạ Tinh Từ đang cầm một ly sâm panh ướp lạnh chạm nhẹ vào mặt cô, thủ phạm còn đang nhìn cô với ánh mắt đầy ý cười.
Cô đang định vờ giận dỗi một chút thì nghe thấy Tần Trăn Trăn đang gọi mình, thế là cô nói với Tạ Tinh Từ hai câu rồi rời đi.
Tạ Tinh Từ dõi theo bóng lưng cô rời đi, ánh mắt nóng bỏng vẫn quấn quýt trên người cô. Cậu còn giơ tay lên mân mê vành ly rượu vừa mới chạm vào gò má cô, dường như trên đó vẫn còn vương lại hơi ấm của cô vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


