"Đêm qua hai người có phải đến khách sạn thuê phòng tình cảm mãnh liệt triền miên hay không?" Luôn có người thích đem vấn đề hỏi trắng ra như vậy.
Đứng bên cạnh Lục Thần có chút không vui nhíu mày, nhìn lại người vừa hỏi, vừa muốn mở miệng người bên cạnh nhanh hơn anh một bước đã mở miệng nói: "Bình thường giữa bạn trai bạn gái gặp gỡ cùng nhau đến khách sạn qua đêm cũng không có gì kỳ quái chứ? Tôi nghĩ tất cả mọi người cũng đã từng có đi, phải không?"
Một đám người bị lời của cô đùa giỡn, chỉ có điều cũng không định đến đây buông tha bọn họ, tiếp tục hỏi: "Vậy Tiểu thư Ôn trước đây cùng đạo diễn Trương kia thật chỉ là quan hệ hợp tác đơn giản sao?"
"Đương nhiên chỉ là quan hệ hợp tác, mọi người cũng chớ nói lung tung, bạn trai tôi hiểu lầm sẽ không tốt." Nói xong quay đầu nhìn vào mắt Lục Thần bên cạnh, cong chân mày hướng anh cười, vẻ mặt kia nhìn thật là gương mặt hạnh phúc.
Lục Thần nhìn cô cười cong chân mày, nhất thời có chút cảm giác tựa như bị thôi miên.
Sau khi hai người Ôn Hoàn bị chặn ở cửa tra hỏi mấy đề Linda mới tới che chắn Ôn Hoàn mang hai người đi, mặt khác điện thoại di động của Ôn Hoàn tối qua rơi trong phòng khách sạn đã được giám đốc của khách sạn ngay tại thời điểm trước khi bọn họ rời đi giao trả lại cho Ôn Hoàn.
Sau khi lên xe chị Linda liếc nhìn Lục Thần, hỏi Ôn Hoàn: "Tối hôm qua em đã cùng người đàn ông này ở đó cả đêm?"
Ôn Hoàn chỉ gật đầu thay câu trả lời, cầm điện thoại mở ra mới nhìn thấy mấy cuộc gọi từ bên kia trại an dưỡng gọi tới. Lo lắng mẹ ở đó xảy ra chuyện gì, không kịp nghĩ nhiều liền gọi thẳng qua đó.
Linda nhìn Lục Thần nghĩ thầm việc đã đến nước này, chị cũng không thể để cho người đàn ông này ỷ lại vào Ôn Hoàn, định nếu như có thể dùng tiền tống cổ được cậu ta đi vậy thì giảm bớt phiền phức sau này rồi.
Nghĩ vậy liền mở miệng nói với Lục Thần: "Này, ra giá đi, đem chuyện tối qua quên hết làm cho cái gì cũng chưa từng xảy ra."
Nghe vậy, Lục Thần nhíu nhíu mày, ngước mắt nhìn Linda hỏi: "Cô có ý gì?"
Thấy cậu ta không phối hợp, sắc mặt của Linda thoáng cái thì trầm xuống, nhìn cậu ta nói: "Sao vậy, cậu còn muốn mượn chuyện này dựa vào Ôn Hoàn phải không?" Biểu cảm kia là gương mặt hèn mọn và khinh thường.
Lục Thần rốt cuộc nghe rõ, cười lạnh nói: "Cô suy nghĩ quá nhiều." Thực sự là khôi hài, đây là lần đầu tiên anh nghe được có người nói anh muốn dựa vào ai đó.
"Vậy thì tốt." Nghe cậu ta nói như vậy lúc này Linda mới yên tâm lại, nhưng vẫn cẩn thận nói: "Để giảm bớt phiền phức về sau, cậu vẫn nên đưa ra cái giá, cam đoan sau này không đi nói lung tung." Nói rồi với tay lấy túi xách đặt ở bên cạnh, lấy ra tờ chi phiếu và bút dự định bất cứ khi nào cậu ta vừa hét giá là cô điền chữ số lên: "Nói đi, cho một con số, tôi rất dễ nói chuyện chỉ cần cậu đừng quá đáng, tôi..."
Lục Thần không đợi chị ta nói xong, trực tiếp ngắt lời của chị ta: "Không cần, tôi không cần."
Linda nhướng mày nhìn vào mắt cậu ta nói: "Vẫn nên ra giá đi, cậu yên tâm tôi cũng yên tâm."
Lục Thần chán ghét chau mày, quay đầu liếc nhìn Ôn Hoàn đang gọi điện thoại nói: "Ôn Hoàn đã đồng ý làm bạn gái tôi."
"Kít......"
Xe bị khẩn cấp phanh lại, Linda theo quán tính ngã về phía đằng trước, đầu nặng nề đụng phải lưng ghế trước mặt. Lục Thần nhanh nhạy đưa tay tóm vào tay vịn phía trước, một tay khác theo quán tính với sang ôm Ôn Hoàn vào trong lòng.
"A.!" Linda bị đụng đau đớn kêu thành tiếng, vừa giơ tay vỗ về cái trán vừa mắng: "Tiểu Trương, cậu lái xe thế nào vậy!"
Tài xế Tiểu Trương nhìn xuyên qua kính chiếu hậu tới Linda phía sau nói: "Chị... chị Linda, anh... anh ta vừa nói Ôn Hoàn đồng ý làm bạn gái anh ta?" Giọng nói kia vốn là đang chất vấn về độ tin cậy những lời vừa rồi của Lục Thần.
Linda cũng không để ý mắng chửi Tiểu Trương mà xoay đầu vội vàng hỏi Ôn Hoàn: "Ôn Hoàn, cậu ta nói có thật không?" Một đêm này có phần quá nhanh đi!
Ôn Hoàn cũng không nghe chị hỏi cái gì, chỉ phát ra một tiếng trả lời: "Thật sự." Sau đó đẩy Linda ra vội vàng tới trước mặt Tiểu Trương nói: "Tiểu Trương, mau lái xe đến viện điều dưỡng, nhanh lên!" Cô vừa rồi điện thoại cho phía viện điều dưỡng mới biết được, sáng sớm hôm nay lúc y tá vào phòng bệnh, mẹ đã không có ở trong phòng, trên giường vẫn để một tờ báo buổi sáng ngày hôm nay. Viện điều dưỡng phát động tất cả mọi người đi tìm nhưng đến bây giờ vẫn không tìm thấy người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)