Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xin Chào Ngài Trung Tá! Chương 7: Tôi Nói Để Cho Cô Làm Bạn Gái Thật Của Tôi

Cài Đặt

Chương 7: Tôi Nói Để Cho Cô Làm Bạn Gái Thật Của Tôi

Vớ được một tấm hình có thể đem đen nói thành trắng, có thể đem chết nói thành sống, thế nhưng có mấy người đã từng tìm tòi nghiên cứu chân tướng và chua xót phía sau tấm hình kia.

"Mẹ kiếp khỉ thật!" Lục Thần cáu kỉnh chửi một tiếng, cào tóc rồi ngẩng đầu nhíu mày nhìn Ôn Hoàn nói: "Tôi không có thói quen lừa gạt, giả vờ gì gì đó tôi không biết."

Ôn Hoàn không hiểu ý của anh hỏi: "Cho nên?"

"Đừng giả vờ, cô trực tiếp làm bạn gái của tôi, chờ chút cùng tôi về nhà một chuyến." Anh đã nghĩ qua, thay vì để cho ông bà trong nhà mỗi lần quay về đều thúc giục anh đi gặp mặt, còn không bằng trực tiếp tìm một người vừa mắt, giảm bớt phiền phức.

"Anh nói cái gì?" Ôn Hoàn thật nghi ngờ cô có phải nghe lầm hay không!

Tuy Lục Thần không hề cảm thấy cô nghễnh ngãng đến mức nghe không hiểu ý anh nói, song anh vẫn hào phóng nói lại một lần nữa: "Tôi nói để cho cô làm bạn gái thật của tôi, chờ chút nữa sau khi rời khỏi đây liền đi với tôi đến nhà gặp ba mẹ tôi."

"Anh bây giờ là đang nói đùa tôi sao?" Ôn Hoàn nghi ngờ hỏi anh.

"Cô cảm thấy tôi giống như đang nói đùa?" Gương mặt Lục Thần nghiêm túc, cương nghị lộ ra vẻ quang minh chính đại.

"Tôi..." Ôn Hoàn cảm thấy có loại cảm giác nghĩ muốn điên, anh nói căn bản chính là chuyện cười, nhưng vấn đề là vẻ mặt nghiêm túc của anh kia giống như đang làm báo cáo luận án, nhìn không có một chút dấu vết đùa giỡn nào.

"Cô thế nào?"

"Tôi mới không thèm làm bạn gái anh." Ôn Hoàn có chút thẹn quá hóa giận quay đầu đi.

Lục Thần cau mày có vẻ không vui hỏi: "Vì sao?"

Ôn Hoàn xoay người, có chút kích động nói: "Tôi hoàn toàn không biết anh!" Thực sự là chẳng biết tại sao, anh làm như đang quay TV sao, lần đầu tiên gặp mặt đã làm bạn gái anh!

Nghe vậy, Lục Thần nói" Tôi là Lục Thần, cô tên là Ôn Hoàn."

"Anh!" Ôn Hoàn nghẹn lời, thật là bị anh làm cho tức giận, tức giận đến mức một câu cũng không nói được.

Khóe miệng Lục Thần cong cong, cảm thấy nhìn bộ dạng cô thẹn quá hóa giận như vậy rất có thú vị.

"Biết tên coi như là biết sao, tôi cũng không biết anh làm cái gì, người ở đâu, bao nhiêu tuổi!"

"Lục Thần, 31 tuổi, người Giang Thành, nghề nghiệp quân nhân."

"Quân nhân, giải phóng

quân không phải nên thay dân chúng giải quyết vấn đề sao?" Ôn Hoàn chất vấn.

"Giải phóng quân cũng phải tìm bạn gái."

Ôn Hoàn thật là bị đánh bại, tức giận tay cầm áo choàng tắm đều run lẩy bẩy, cô đem mắt to trừng anh hồi lâu, cuối cùng chỉ có thể xoay người nhặt quần áo rơi trên mặt đất đi vào phòng tắm, không vui nói: "Lười phải nói với anh."

Rầm!.

Lục Thần nhìn cánh cửa phóng tắm nặng nề đóng sầm lại, khóe miệng không nhịn được cười lớn hơn chút. Cuối cùng Ôn Hoàn vẫn là thỏa hiệp, bởi vì cô không có nhiều thời gian cùng anh hao tổn ở chỗ này, cô muốn nhanh chóng đi thăm mẹ.

Đương nhiên nói đồng ý làm bạn gái anh cũng chỉ là tạm thời, để cho anh trước phối hợp với cô đi ra ngoài rồi hãy nói tới màn có nhận hay không đó chính là chuyện đến lúc đó.

Lục Thần theo bản năng vươn tay đem cô che chở vào trong ngực, mà bảo vệ khách sạn cũng ở phía sau chạy tới, cố gắng hết trách nhiệm đem đám người ngăn cản giữ vững khoảng cách nhất định với Ôn Hoàn, mà Ôn Hoàn đang bị Lục Thần che chở vào trong ngực e thẹn hệt như một cô gái bé nhỏ hạnh phúc.

"Tiểu thư Ôn, người đàn ông bên cạnh cô đây có quan hệ thế nào với cô?" Đám phóng viên truyền thông săn tin nắm chắc thời điểm hỏi, đây có thể liên quan đến trang đầu ngày mai của bọn họ.

Một người đặt câu hỏi, một người khác lập tức theo kịp: "Đúng vậy, nói một chút đi, hai người quan hệ thế nào?"

Ôn Hoàn vẫn duy trì mỉm cười như cũ, từ trong lòng Lục Thần rời khỏi, giơ tay lên ý bảo bọn họ yên lặng, sau đó một lần nữa nắm tay Lục Thần nói: "Anh ấy là bạn trai tôi, chúng tôi là quan hệ bạn trai bạn gái."

"Hai người gặp gỡ bao lâu rồi, vị tiên sinh này là người trong giới sao?" Trong đám người có người đặt câu hỏi.

Ôn Hoàn cười cười, nhìn lại người đặt câu hỏi nói: "Chúng tôi gặp gỡ được một thời gian rồi, tình cảm ổn định, bạn trai tôi không phải người trong giới cho nên xin mọi người buôn tha cho anh ấy, cũng đừng viết loạn lên."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc