Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xin Chào Ngài Trung Tá! Chương 9: Sao Có Thể Như Vậy?

Cài Đặt

Chương 9: Sao Có Thể Như Vậy?

"Sao có thể như vậy." Linda cũng sốt ruột, chị biết rất rõ tình hình của mẹ Ôn, bởi vì trước đây đến viện điều dưỡng giúp mẹ Ôn lo liệu thủ tục nằm viện và thương lượng cùng bác sĩ tất cả mọi việc đều là do chị sắp xếp.

"Người bên viện điều dưỡng nói trên giường của mẹ có đặt tờ báo của ngày hôm nay." Ôn Hoàn không biết mình nên vui vẻ hay nên khổ sở, nếu như mẹ thật sự là bởi vì nhìn tờ báo có hình cô mà tự mình đứng lên rời khỏi, vậy chứng minh bà có khả năng nhớ lại cô. Nhưng bây giờ không tìm được người cô lo lắng nếu như xảy ra chuyện gì vậy phải làm sao!

Linda vỗ vỗ tay của cô, chỉ có thể dỗ dành nói: "Đừng lo lắng, không có việc gì." Nói rồi quay đầu giục Tiểu Trương: "Lái nhanh lên một chút."

Lục Thần ngồi ở bên cạnh nhìn Ôn Hoàn, chân mày sít sao khóa chặt. Thời điểm mọi người đến viện điều dưỡng bọn họ vẫn chưa tìm được mẹ Ôn, tất cả lại chỉ có thể chia nhau ra đi tìm.

Ôn Hoàn tìm dọc theo vườn hoa bệnh viện, mỗi một bụi hoa một hòn non bộ đều không buông tha, chỉ là tìm quá gấp mà không chú ý đến dưới chân bị một khối nhô ra trên sân cỏ móc phải, cả người mất thăng bằng hướng phía trước mặt ngã xuống, may là vẫn theo phía sau cô Lục Thần nhanh nhẹn di chuyển tới chìa tay kéo cô lại, lúc này mới làm cho cô không bị khối đất nhỏ kia làm trượt chân.

Cau mày hỏi: "Không sao chứ?"

Ôn Hoàn chỉ lắc đầu, đẩy anh ra tiếp tục tìm kiếm.

"Tiểu Hoàn..." Mẹ Ôn thầm thì nhắc lại ở trong miệng: "Tiểu Hoàn... Tiểu Hoàn..."

Ôn Hoàn nhìn mẹ, đưa tay vuốt ngay ngắn sợi tóc bị gió thổi loạn của mẹ, cô không trông chờ mẹ có thể nhớ ra cô là con gái của bà nữa, cô chỉ cần mẹ thật tốt là được rồi.

"Tiểu Hoàn!" Mẹ Ôn đột nhiên như là nghĩ đến cái gì, giọng nói thoáng cái cao lên: "Con là Tiểu Hoàn!"

Ôn Hoàn sửng sốt, cho là bà thực sự nhớ ra gì đó, nhớ ra mình, vội vàng nói: "Vâng, con là Tiểu Hoàn, mẹ, mẹ nhớ ra con rồi sao? Mẹ nhớ ra..."

"Bốp!.."

Không đợi Ôn Hoàn nói xong, mẹ Ôn đột nhiên giơ tay lên hung hăng tát một cái vào trên mặt của Ôn Hoàn!

Ôn Hoàn che mặt sững sờ nhìn mẹ, có phần không phản ứng kịp. Mà cũng giống như Ôn Hoàn không phản ứng kịp còn có Lục Thần đứng ở bên cạnh, hoàn toàn không biết bây giờ đang là tình huống gì.

"Con theo người ta chạy đi mướn phòng?" Mẹ Ôn chỉ vào Ôn Hoàn có phần kích động nói.

"Mẹ, con..." Ôn Hoàn há mồm đang muốn giải thích lại bị mẹ Ôn cắt đứt.

"Con làm như vậy không thấy có lỗi với A Việt à?" Mẹ Ôn trừng mắt nhìn cô, biểu cảm kia chứng minh lúc này bà có bao nhiêu phẫn nộ.

"Mẹ." Ôn Hoàn tiến lên cầm tay mẹ Ôn, nhìn bà nói: "Mẹ, mẹ không nhớ sao? Con và Thành Việt đã chia tay."

"Chia tay?" Nghe vậy mẹ Ôn nghi ngờ cau mày hỏi: "Vì sao?"

Nhìn mẹ, Ôn Hoàn hơi khó chịu nhưng vẫn kiên nhẫn nói: "Mẹ, chúng ta đã không ở thành phố A, mẹ còn nhớ không?"

"Không ở thành phố A?" mẹ Ôn nhỏ giọng nói thầm, tâm trạng so với lúc trước đã hồi phục ổn định rất nhiều, nhìn xung quanh hỏi: "Vậy đây là nơi nào?"

Khóe miệng Ôn Hoàn giật giật, cố gắng để cho mặt mình hiện ra nụ cười, kéo bờ vai của mẹ cùng cô ngồi xuống ghế đá, nói: "Nơi này là Giang Thành, mẹ ngã bệnh, bây giờ chúng ta đang ở bệnh viện."

Nghe vậy mẹ Ôn càng nghi ngờ nhìn Ôn Hoàn hỏi: "Mẹ ngã bệnh?"

Ôn Hoàn gật đầu: "Vâng." Viền mắt khẽ đỏ, trên mặt vẫn như cũ mang theo nụ cười quật cường không để cho nước mắt trong hốc mắt rơi xuống.

"Sao mẹ lại không biết..." Mẹ Ôn khẽ nỉ non.

Ôn Hoàn giơ tay vén những sợi tóc rơi trên trán mẹ, nói: "Không sao, chắc chắn từ từ sẽ khá hơn."

Mẹ Ôn trầm mặc một lát, đột nhiên như là nghĩ đến cái gì, ngước mắt nhìn Ôn Hoàn hỏi: "Tiểu Hoàn, ba con đâu?" Nói rồi xoay đầu tìm kiếm khắp nơi.

Ôn Hoàn khó chịu không biết trả lời như thế nào, liếc sang chỗ khác không dám nhìn bà.

Mẹ Ôn không tìm được ba Ôn, trái lại thấy được Lục Thần từ lúc bắt đầu vẫn đứng ở đó, bình tĩnh nhìn cậu ta cau mày hỏi: "Cậu là ai?"

Lúc này Ôn Hoàn mới nhớ tới Lục Thần cùng theo tới đây, vừa định mở miệng giải thích lại không nghĩ bị Lục Thần đoạt trước.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc