Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xin Chào Ngài Trung Tá! Chương 6: Nếu Như Tôi Tìm Được Điện Thoại Của Cô, Tôi Cũng Không Phải Ở Lại Với Cô Một Đêm!

Cài Đặt

Chương 6: Nếu Như Tôi Tìm Được Điện Thoại Của Cô, Tôi Cũng Không Phải Ở Lại Với Cô Một Đêm!

"Nếu như tôi tìm được điện thoại của cô, tôi cũng không phải ở lại với cô một đêm." Nói tới điện thoại, Lục Thần sờ sờ túi áo, giờ mới phát hiện điện thoại của mình lại không ở trên người. Chăm chú suy nghĩ một lúc mới nhớ tới tối qua thời điểm gặp mặt điện thoại để trên bàn, lúc đi ra cũng không cầm theo. Nhắc tới tối hôm qua, vì chuyện này mà buổi gặp mặt của anh mới diễn ra được một nửa, ông bà nhà anh sắp xếp anh cùng cô giáo dạy tiểu học gặp mặt nhét vào trong phòng! Phiền não gãi đầu, trở về thế này thể nào cũng bị mấy ông bà nhà anh nói tới hỏng đầu.

Ôn Hoàn dùng điện thoại trong phòng gọi cho Linda, điện thoại mới kết nối đầu dây bên kia Linda gần như là sư tử Hà Đông lớn tiếng rống hỏi: "Rốt cuộc em đang ở đâu? Sao không nhận điện thoại của chị, em có biết chị gọi cho em bao nhiêu cuộc không? Còn nữa, sáng sớm hôm nay báo chí viết tất cả đều là chuyện tối qua em cùng một người đàn ông vào khách sạn thuê phòng, rốt cuộc em đang làm cái gì? Tổng giám đốc công ty muốn chị cho bọn họ một câu trả lời, em bảo chị nói như thế nào?"

Ôn Hoàn đưa tay ấn xuống huyệt thái dương, đầu đau lợi hại, chỉ nói: "Em còn đang ở khách sạn, tối qua em bị tên Vương Đại Phú kia bỏ thuốc."

"Cái gì! Tên khốn kiếp kia!" !" Linda ở đầu dây bên kia mắng: "Bây giờ cửa khách sạn gần như tất cả đều là phóng viên chờ em đi ra, đoán chừng em vừa ra đó bọn họ mỗi người một câu phỏng chừng nước bọt có thể làm cho em chết đuối."

Linda tiếp tục nói: "Chờ các em đi ra, chị sẽ nhắm chuẩn thời cơ đi tới, đừng lo lắng, không có việc gì."

Ôn Hoàn gật đầu nhẹ giọng đồng ý, bây giờ đoán chừng cũng chỉ có thể như vậy.

Thấy cô cúp điện thoại, Lục Thần đứng dậy nói: "Cô không có chuyện gì vậy tôi đi trước đây." Anh còn phải suy nghĩ thật kỹ làm sao giải thích với ông bà nhà anh.

"Bên ngoài bây giờ rất nhiều phóng viên, chuyện bên ngoài đã đăng lên báo, bây giờ anh đi ra chắc chắn có một đám người vây quanh anh, anh muốn đi cũng không được." Ôn Hoàn khách quan nói.

Lục Thần dừng lại, nhìn cô hỏi: "Rốt cuộc cô là ai?"

"Anh không biết tôi?" Ôn Hoàn nhìn anh, thật là có chút bất ngờ anh vậy mà không biết mình.

Lục Thần nhìn cô hỏi: "Tôi cần phải biết cô sao?"

Ôn Hoàn sửng sốt một chút, lắc đầu, nở nụ cười nói: "Xem ra tôi cũng không thành công như chị Linda nói."

Lục Thần nhíu nhíu mày, có chút nghe không hiểu ý của cô.

Dường như nhìn thấy nghi ngờ của anh, Ôn Hoàn chủ động giải thích: "Tôi là Ôn Hoàn, là diễn viên, từng đóng vài bộ phim, tối hôm qua bởi vì bị chụp ảnh tôi với anh thuê phòng trong khách sạn, cho nên bây giờ ngoài cửa khách sạn có rất nhiều phóng viên canh chừng chờ chúng ta đi ra, tình huống sau đó anh có thể tưởng tượng được."

Mày nhíu chặt hơn chút, hỏi: "Vậy làm sao bây giờ?" Anh cũng không thể cùng cô mắc kẹt ở chỗ này cả đời được, ngày kia anh còn phải quay về đơn vị sắp xếp việc diễn tập tháng sau.

"Giả làm bạn trai của tôi, đợi lát nữa đi ra ngoài chỉ cần mỉm cười là được rồi, mặc kệ bọn họ hỏi cái gì hay nói cái gì đều giao cho tôi trả lời." Ôn Hoàn thương lượng, thay vì để cho bọn họ viết cô cùng một người đàn ông xa lạ thuê phòng, còn không bằng túm người đàn ông này làm lá chắn, sau này giảm bớt những đề tài nhàm chán lại trút xuống đầu cô.

"Nói cách khác tôi với cô cùng đi ra ngoài sẽ bị chụp hình đăng lên TV, lên báo?" Lục Thần nhìn cô hỏi, chân mày cau lại như nút thắt.

Ôn Hoàn gật đầu nói: "Theo như lý thuyết thông thường đúng là như vậy."

"Không được!" Nếu để cho ông già nhà anh thấy, đến lúc đó anh đâu còn giải thích rõ ràng được, còn nữa nếu để cho mấy con nghé trong đơn vị biết càng không biết muốn trêu chọc anh thế nào!

"Anh không phối hợp với tôi nói là bạn trai tôi, đợi chính anh ra ngoài những người đó cũng vẫn sẽ hỏi, anh làm theo đúng như buổi họp báo lên truyền hình, với lại sau này những phóng viên kia muốn viết như thế nào, không phải chúng ta có thể khống chế được sao." Cô nói những điều này đều là sự thật, không có phần nào lừa gạt anh, cô ở trong cái giới này vài năm đối với những chuyện này đã sớm thấy mãi thành quen. Những phóng viên kia vốn là tiểu thuyết gia, khả năng vẽ chuyện người này so với người kia còn cao hơn, trí tưởng tượng càng làm cho cô cảm thấy bọn họ chỉ làm một con chó săn tin thật quá ủy khuất bọn họ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc