Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xin Chào Ngài Trung Tá! Chương 5: Anh Là Ai?

Cài Đặt

Chương 5: Anh Là Ai?

Đưa tay che lại cái trán, mắt dần dần thích ứng tia sáng trong phòng.

Đợi thích ứng với độ sáng trong phòng, Ôn Hoàn lúc này mới từ từ mở mắt ra, theo bản năng đưa tay muốn túm đồng hồ báo thức đặt ở đầu giường, sờ soạng nửa ngày lại không mò thấy gì cả.

Đột nhiên dừng lại, lúc này mới chú ý tới căn phòng này hình như không phải của cô. Dồn sức từ trên giường ngồi dậy, chăn theo thân thể của cô chảy xuống, cúi đầu nhìn chỉ thấy trên người mình bây giờ đang mặc áo choàng tắm. Có chút bất an cúi đầu kéo ra áo tắm nhìn vào bên trong, bên trong rỗng tuếch!

Thoáng cái từ dưới đáy lòng lan tràn ra hoảng loạn và sợ hãi từ trước tới nay chưa từng có, tay nắm thật chặt áo choàng tắm, có loại kích động không khỏi muốn khóc. Cô không biết tối qua xảy ra chuyện gì, cô chỉ nhớ rõ hôm qua cô cùng ông chủ Vương kia dùng bữa, sau đó uống ly nước chanh, chỉ cảm thấy mình rất khó chịu, về sau cô cái gì cũng không nhớ được...

Cô tiến vào cái giới này điểm mấu chốt là không phải bán mình, lại không nghĩ rằng cuối cùng vẫn rơi vào kết cục như vậy.

"A!" Ôn Hoàn vùi mặt chôn ở trong chăn, ảo não kêu lên, tay không ngừng đập xuống giường, cô thật căm hận!

"Này, cô tên là gì?" Một tiếng nói trầm thấp ở trong phòng vang lên.

Lục Thần trần truồng phần trên từ trong phòng tắm đi ra, trên cổ vẫn còn quấn loại khăn lông trắng dùng một lần chỉ có ở khách sạn. Nghe tiếng Ôn Hoàn chợt ngẩng đầu lên, có chút bất ngờ cùng cô ở trong phòng không phải ông chủ Vương kia mà là một người đàn ông hoàn toàn xa lạ!

Ôn Hoàn rất chắc chắn người đàn ông này mình vốn không quen biết, mà cái tên này mình cũng chưa từng nghe chị Linda nhắc tới!

Ngón tay nắm chặt chăn bông, mắt oán hận nhìn anh, ánh mắt sắc nhọn gần như có thể đem anh đâm thủng, hỏi: "Quần áo trên người tôi là anh cởi?"

Lục Thần liếc nhìn bốn phía, hỏi ngược lại: "Nếu không trong phòng còn có người khác sao?"

Nghe vậy, Ôn Hoàn một mạch kéo chăn ra xuống giường đi thẳng tới chỗ anh, đứng vững trước mặt anh. Lục Thần nhìn cô, có chút không hiểu cô muốn làm gì. Mà đang lúc Lục Thần còn chưa hiểu cô muốn làm gì, Ôn Hoàn giơ tay lên, một cái tát hung hăng rơi ở trên mặt anh.

"Chát!."

Lục Thần hoàn toàn không có đề phòng, một cái tát rắn chắc, đau đớn cũng cứng rắn, thoáng cái liền nổi giận, xoay đầu trừng mắt nhìn cô gái trước mặt: "Mẹ kiếp! Cô đang làm gì!"

Ôn Hoàn tức giận căm hận, giơ tay lên lại muốn cho anh thêm một cái bạt tay nữa, lần này bị anh bắt lại cổ tay: "Cô điên rồi sao?"

Tay không nhúc nhích được Ôn Hoàn đành phải dùng tới chân, vừa đá anh vừa khóc nói: "Anh tên lưu manh này, anh là đồ lưu manh đáng chết..."

Lục Thần tóm một cái đem tay cô lật ngược về phía sau lưng cô, úp người cô đè lại trên bức tường, nói: "Cô đủ rồi, tôi không đánh phụ nữ, đừng ép tôi động thủ!"

Bị anh áp ở trên tường như vậy Ôn Hoàn hoàn toàn không thể động đậy, chỉ có thể lớn tiếng mắng: "Anh đồ lưu manh đáng chết này, khốn kiếp, tên cặn bã! Anh đây là cưỡng gian, tôi phải báo cảnh sát, tôi muốn tố cáo anh!"

Lục Thần lần này rốt cuộc nghe rõ, nói: "Cô cho rằng tôi cưỡng gian cô?"

"Không phải anh thì còn ai, anh đồ lưu manh này, khốn kiếp, tên cặn bã!" Ôn Hoàn giùng giằng, muốn tránh thoát khỏi sự kìm hãm của anh.

Lục Thần áp chặt cô, gần như có chút thô bạo ở bên tai cô nói: "Con mẹ nó tối qua tôi cùng cô trút nước lạnh cả đêm, nếu như tôi muốn cưỡng gian cô, ông đây cần gì phải tưới nước lạnh cùng cô!" Nói xong một tay đẩy cô ngã xuống giường.

Ôn Hoàn sửng sốt, cũng không đoái hoài tới tới cổ tay mình bị tay anh túm đau, nhìn anh hỏi: "Anh, anh, anh nói anh không hề đối với tôi..."

Lục Thần tức giận nhìn mắt cô, cơn tức vẫn tràn đầy như cũ nói: "Nếu như cô nghĩ, bây giờ tôi không ngại thỏa mãn cô!" Nói xong đưa tay xoa xoa mặt bị cô quăng một cái tát, nhìn cô gái này một thân gầy còm nho nhỏ không ngờ sức lực lại khỏe như vậy.

Nghe vậy Ôn Hoàn vội vàng nắm chặt áo choàng tắm trên người mình, nhìn anh một chút lại xoay người xốc chăn trên giường lên nhìn một chút, lúc này mới yên tâm lại, quay đầu nhìn, thấy mặt anh bị mình đánh đỏ, trong lòng không khỏi vì mình vừa rồi lỗ mãng mà có chút hổ thẹn ngại ngùng: "Xin, xin lỗi."

Lục Thần nhìn mắt cô, không nói chuyện, khom lưng nhặt lên quần áo trên đất trùm thẳng lên đầu. Biết là một trận hiểu lầm, biết chuyện mình lo lắng nhất cũng không xảy ra, Ôn Hoàn cả người thở phào nhẹ nhõm, tìm điện thoại di động định gọi cho Linda tới, lúc này mới phát hiện điện thoại mình mang theo vốn không có bên người, vừa lật chăn trên giường vừa hỏi: " Điện thoại di động của tôi đâu?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc