Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xin Chào, Buff Xanh Của Tôi! Chương 7:

Cài Đặt

Chương 7:

Đặc biệt là, Kiều Sâm Lâm nhớ rõ lần chị mình đi học quân sự cấp ba về, đã buồn bã rất lâu, khóc đến mắt sưng húp, tất cả đều vì Tấn Diệu.

Tấn Diệu bước xuống xe, trước tiên mang vali của Kiều Tân Kỳ xuống, sau đó mới lấy vali của mình.

Khi anh quay lại, Kiều Sâm Lâm đã đẩy hai cái vali lớn của Kiều Tân Kỳ cùng cô đi vào thang máy.

Kiều Tân Kỳ: "Cuối cùng chị cũng tích đủ mảnh rồi, đổi được skin Kỳ Lân Cầu Vồng của Tiểu Kiều."

"Hả?" Kiều Sâm Lâm không phục: "Em còn thiếu ba mươi mảnh, không biết tuần sau cửa hàng mảnh ghép có skin Hacker Tâm Hồn của Angela không."

Kiều Tân Kỳ chê bai: "Giờ Angela của em toàn thành Angela mù rồi."

Kiều Sâm Lâm lật người bật dậy: "Thì sao? Giờ em luyện Đát Kỷ rất tốt, chắc chắn carry được chị." Cô ấy liếc nhìn Kiều Tân Kỳ: "Sao chị về cùng Tấn Diệu vậy?"

Kiều Tân Kỳ đẩy vali vào góc, nằm vật xuống giường: "Hỏi ba đi, ổng đón người ta về đó."

Kiều Sâm Lâm đảo mắt lia lịa: "Anh ta không phải là pro sao, từng giành quán quân nữa, chắc là giỏi lắm nhỉ."

Kiều Tân Kỳ nghe thế đã biết Kiều Sâm Lâm đang tính toán gì, liền đẩy cô ấy một cái: "Dù có người carry lên Vương Giả, em vẫn là trình độ gà, lên được cũng chỉ để bị nghiền nát thôi."

Có người gõ cửa hai cái, Kiều Tân Kỳ quay đầu lại.

Tấn Diệu đứng bên cửa phòng cô, dựa vào khung cửa, không nhìn vào trong, giọng điệu có chút giễu cợt: "Bạn Kiều, chú Kiều gọi ăn cơm đó."

Kiều Tân Kỳ đi ra khỏi phòng trước, ngồi vào bàn ăn.

Tấn Diệu nhỏ giọng nói với Kiều Sâm Lâm: "Muốn lên Vương Giả không? Anh có thể carry em."

Kiều Sâm Lâm thản nhiên đáp: "Không cần, cảm ơn." Cô ấy chỉ nói cho vui thôi.

_____

Kỳ nghỉ đông đầu tiên của đại học, tháng 1 năm 2020.

Mùa giải S18 của Vương Giả Vinh Diệu vừa cập nhật — ra mắt tướng mới Mộng Nha, thêm hai skin Chiến Lệnh của Thẩm Mộng Khê và Lý Nguyên Phương.

Ngày đầu tiên mùa mới, Kiều Sâm Lâm đã tính toán tiền lì xì của mình: “Chị mua Chiến Lệnh không?”

Còn Kiều Tân Kỳ vẫn đang chờ game cập nhật, nghe vậy thì mắng: "Em điên à? Dám nạp tiền vào game, có tin chị bẻ gãy tay em không?"

Kiều Sâm Lâm cười ngượng nghịu: "Ối, ối, em chỉ nghĩ thôi, hai tướng này em có chơi đâu." Nói xong cô ấy nghiêng đầu: "Em thấy skin mới của Chân Cơ cũng đẹp đó chứ."

Kiều Tân Kỳ cứng rắn: "Đẹp chị cũng không mua, em cũng không được mua."

Cô tuyệt đối không bao giờ chi tiền cho game.

Đêm ba mươi Tết, Kiều Tân Kỳ cuộn tròn trên sofa chỉ đạo Kiều Sâm Lâm nhặt rau: "Nhặt sạch vào, chị không muốn ăn phải đất đâu."

Mẹ thấy bộ dạng lười biếng của Kiều Tân Kỳ thì bực mình: "Kiều Tân Kỳ, ngồi dậy đi. Mẹ bảo con nhặt, con lại quay đầu đưa hết cho Lâm Lâm."

Kiều Sâm Lâm không thấy có gì: "Chị, em muốn xem phim của Diệu, cho em mượn tài khoản hội viên với."

Là em gái, Kiều Sâm Lâm phần lớn thời gian đều được hưởng lợi từ Kiều Tân Kỳ. Hễ Kiều Tân Kỳ có một viên kẹo, cô đều sẽ chia cho Kiều Sâm Lâm một nửa.

Nhưng nếu là trước kia, Kiều Tân Kỳ có thể chia một viên kẹo làm đôi, một nửa cho Tấn Diệu, một nửa cho Kiều Sâm Lâm.

Bây giờ, cô chỉ chia cho Kiều Sâm Lâm.

Nửa còn lại, để đấy, dành cho không khí.

Kiều Tân Kỳ: "Được."

Lúc này nhà họ Kiều bật cả ba bếp, thêm hệ thống sưởi, trong nhà nóng kinh khủng nên mở cửa lớn cho thoáng.

Tấn Diệu bước ra từ thang máy, chào hỏi chú Kiều và dì, xách đồ vào phòng, nhưng không đóng cửa chặt mà để hở một khe.

Chỉ một khe cửa, Tấn Diệu cũng nghe thấy tiếng cười đùa vui vẻ của hai chị em nhà họ Kiều.

Đoán cũng biết Kiều Tân Kỳ lại đang nghịch nước khi Kiều Sâm Lâm rửa rau.

Phòng 501 tràn ngập tiếng cười nói, sự tĩnh lặng của phòng 502 càng khiến người ta thêm trống trải.

Bố mẹ Tấn Diệu thường xuyên công tác xa nhà, rất ít khi về.

Khi anh mới sinh ra, bố mẹ đều làm việc trong thành phố, cả nhà tạm sống ở đây.

Đến tiểu học, mẹ anh vì lý do công việc phải rời thành phố, đi làm xa bà định dẫn Tấn Diệu theo. Đúng lúc bố cũng vì công việc phải xa nhà, nhưng địa điểm công tác của họ lại không cùng một thành phố.

Thế là giữa hai người nổ ra tranh cãi rất nghiêm trọng.

Vì cãi nhau quá kịch liệt, mẹ Kiều Tân Kỳ sang khuyên giải, họ không cãi nữa, nhưng việc Tấn Diệu sẽ ở với ai vẫn chưa được xác định.

Mẹ Kiều Tân Kỳ và mẹ Tấn Diệu quen nhau từ hồi cấp hai, thấy cả hai đều khó xử, lập tức đề nghị để Tấn Diệu ở lại đây, bà có thể trông nom giúp.

Sau đó, bố mẹ thuê người giúp việc, dọn dẹp nhà cửa nấu ăn định kỳ.

Đến cấp hai, Tấn Diệu cho người giúp việc nghỉ, bắt đầu sống một mình.

Tấn Diệu từ nhỏ đã rất tự lập. Tuy bố mẹ không thường xuyên ở bên, nhưng anh không cảm thấy mất mát gì.

Vì cảm thấy có lỗi với Tấn Diệu, bố mẹ anh luôn đáp ứng mọi thứ, dù là ủng hộ anh đi thi đấu hay giải nghệ hoàn thành việc học.

Nghe tiếng ồn ào vui vẻ bên nhà hàng xóm, Tấn Diệu thiếp đi, khi tỉnh dậy thì trời đã tối.

Ngồi dậy nhìn ra cửa, cửa vẫn mở, dường như có bóng người đứng đó.

"Đứng đấy làm gì? Không vào luôn đi, tôi đói rồi." Tấn Diệu bước ra cửa, bật đèn.

Trong bóng tối, anh cũng nhận ra đó là Kiều Tân Kỳ.

Phòng khách bỗng sáng rực, cũng chiếu rõ cảnh ngoài cửa.

Kiều Tân Kỳ mặc áo hoodie đỏ, đi dép lông mềm mại, xách một túi đồ lớn đứng ngoài cửa, tay kia cầm điện thoại, màn hình dừng ở Vương Giả, Tiểu Kiều mặc skin Kỳ Lân Rực Rỡ đứng bất động ở trụ.

Đã lâu Kiều Tân Kỳ không vào nhà Tấn Diệu, vì đang chơi game giữa chừng bị bắt mang đồ cho anh nên rất bực: "Nè, đói chết đi cho xong."

Tấn Diệu đón lấy, Kiều Tân Kỳ không ngoảnh lại bước đi, anh gọi lại: "Chơi Vương Giả chung không? Tôi gánh cho."

Kiều Tân Kỳ quay đầu làm mặt xấu: "Tớ sợ cậu quá gà."

Trong khi bản thân cô lên Kim Cương còn chật vật, vậy mà còn dám chê người ta gà.

Khi Kiều Tân Kỳ chưa kịp đóng cửa, Tấn Diệu lại nói: “Solo không? Loại mà… đứng chặn ngay tế đàn nhà cậu rồi hành cho tới khóc ấy.”

Kiều Tân Kỳ để lại cho Tấn Diệu một cánh cửa đóng thẳng vào mặt, tức điên người chạy về phòng.

Vừa vào đến nơi, cô đã bực bội kể với Kiều Sâm Lâm: “Tấn Diệu dám nói muốn hành chị ngay trong tế đàn! Đúng là đồ mất nhân tính! Cậu ta nghĩ trụ nhà chị ăn chay sao?!”

Kiều Sâm Lâm đang chiến đấu hăng say: "Chị mau di chuyển đi, không lại bị trừ điểm uy tín đấy."

Thấy Tiểu Kiều vội vã chạy ra, cô ấy nói: "Đừng nghĩ hành trước tế đàn là khó, chị từng thấy combo Chung Quỳ + Đại Kiều chưa, trực tiếp kéo chị từ trụ nhà chị về trụ nhà hắn, rồi chị bị trụ đối phương đánh chết ấy, combo thang máy đấy."

Kiều Tân Kỳ: "Chậc, ván sau chị sẽ chơi Nữ Oa."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc