Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xin Chào, Buff Xanh Của Tôi! Chương 8:

Cài Đặt

Chương 8:

Lúc này, Đát Kỷ Kiều Sâm Lâm lại chết, cô ấy bất lực: "Thằng Lan Lăng Vương này phiền quá, sao hắn không đuổi theo đánh chị đi."

Kiều Tân Kỳ cười không nhịn nổi: "Ai bảo em mở màn cướp bùa xanh của hắn."

Nỗi đau cần được chia sẻ, Kiều Sâm Lâm bất mãn: "Chị chờ đấy, bây giờ Lan Lăng Vương thích bắt Tiểu Kiều, sớm muộn gì chị cũng bị hắn bắt cho sụp đổ thôi."

Kiều Tân Kỳ hả hê: "Ấy, chị chưa gặp bao giờ."

Ăn uống no say, Tấn Diệu mở game lên, quả nhiên Kiều Tân Kỳ đang trong trận, anh vẫn không chịu từ bỏ lại tiếp tục đặt lịch hẹn trước.

Anh liếc mắt nhìn thấy lời mời Tống Thành Ngọc [Đẹp trai muốn nổ mắt] vào đội.

Tống Thành Ngọc: "Khách quý đấy, không phải livestream mà vẫn chơi game, muốn tăng ca hả?"

Tấn Diệu: “Đánh thường, mở đi.”

Vào game, chọn tướng xong, đang ở trang loading.

Vốn đang nằm dài, Tấn Diệu bỗng ngồi bật dậy, không chắc chắn nhìn đi nhìn lại vài lần, ID của con Angela bên đối diện là [Nhìn nữa, tôi đánh cậu].

Chào mừng đến với Vương Giả Vinh Diệu!

Angela mặc skin Đồ Chơi Kết Đôi nhảy tưng tưng vui vẻ tiến về đường giữa, ngoan ngoãn mua một viên ngọc lục.

Công Tôn Ly Đát Kỷ đứng cạnh Angela, đợi lính tới biên.

Angela có chút ý thức chạy sang xem khu bùa đỏ của địch nhìn một cái, vừa ló đầu đã bị Diệu - Tấn Diệu đang hơi nghi ngờ tỷ lệ gặp bạn trong Vương Giả chém bay.

Diệu - Tấn Diệu nhận được first blood ngon lành đứng cạnh Angela Kiều Tân Kỳ không nhúc nhích, như đang mặc niệm, hay là thị uy?

[Tất cả: Diệu Thịnh Thịnh Như Kiều: Nhìn gì nhìn, rừng nhà cậu à?]

Thấy dòng chữ này, Kiều Tân Kỳ sững hai giây rồi bùng nổ: "Cậu ta chế nhạo chị?" Không nhịn nổi một chút: “Chị cứ vào đấy, chị sẽ giẫm nát rừng nhà cậu ta."

Kiều Sâm Lâm đầy tự tin: "Em trả thù cho chị." Dĩ nhiên cô ấy chưa lên cấp bốn nên hơi yếu thế, thế là gọi thêm tướng đi rừng, Bách Lý Huyền Sách Thiệu Tử Nguyên.

Thế là, Diệu —— Doublekill

Không chỉ đạt được double kill, mà còn rất kiêu ngạo biến về để chế giễu.

Hậu Nghệ ngốc nghếch Tống Thành Ngọc: “Cậu điên à Tấn Diệu, hành một lũ người chơi rank thấp, không biết xấu hổ à?”

Tấn Diệu mỉm cười —— à không, là sát ý: “Tôi phải đánh cho mấy cô bé cỏ dại bên kia không dám ra khỏi tế đàn.” Nói xong, dừng lại một giây: “Là ba đứa.”

Huyền Sách này đi cùng hai chị em, chắc là em họ của Kiều Tân Kỳ, anh họ của Kiều Sâm Lâm. Bọn họ luôn ăn bữa cơm tất niên cùng nhau.

Tống Thành Ngọc rùng mình: “Biến thái.” May mà cậu ta không ở đội địch.

Quadra Kill!

[Diệu Quadra kill]

[Tất cả: Diệu Thịnh Thịnh Như Kiều: Ai bảo mấy người phá trụ của tôi]

[Tất cả: Đát Kỷ Nhìn nữa, tôi đánh cậu: Cậu còn phá trụ nhà tôi, còn vào rừng nhà tôi nữa mà]

Your turret has been destroyed!

[Diệu phá hủy trụ phòng ngự]

[Tất cả: Diệu Thịnh Thịnh Như Kiều: Ăn miếng trả miếng thôi, mấy người còn giết đồng đội tôi nữa mà]

Marvelous

[Diệu khống chế diện rộng quan trọng 3]

Thiệu Tử Nguyên sống không còn gì luyến tiếc: “Đầu hàng đi, hủy diệt đi.”

Cuối cùng, Diệu mặc giáp hồi sinh đứng trên cao địa biến về.

[Tất cả: Diệu Thịnh Thịnh Như Kiều: Ngâm tế đàn đủ rồi thì ra đi.]

Kiều Sâm Lâm tức giận, nhưng cô ấy không làm gì được.

[Từ tâm nói: Chưa ngâm đủ.]

[Tất cả: Tống cậu về nhà: Đội đối diện đừng nương tay, Diệu đang ở bụi cỏ bùa đỏ bên mình đấy, đánh cậu ta đi.]

Kiều Sâm Lâm không tin: “Thật hay giả đấy, em không mắc bẫy đâu.”

Kiều Tân Kỳ đang mải mê dọn lính: “Mấy con lính này đánh đau quá, chị sắp chết rồi.” Ngoảnh lại, phát hiện Đát Kỷ đã chết trong rừng nhà mình, còn Diệu vung tay áo rời đi, vô cùng kinh ngạc: “Em thật sự dám đi à?”

Kiều Sâm Lâm cười hì hì: “Em lên đủ sáu món đồ có thể giết chết anh ta.”

Kiều Tân Kỳ không tin: “Thế sao cậu ta không chết.”

Kiều Sâm Lâm tố cáo: “Anh ta đổi giáp hồi sinh trong chớp mắt, anh ta chơi không đẹp.” Nếu cô ấy biết đổi giáp hồi sinh trong chớp mắt, cô ấy cũng không phải chết. Chỉ là hiện tại, cô ấy vẫn chưa học được cách đổi trang bị nhanh.

THUA!

Thành tích toàn là số âm, 6 VS 34, bị giết tơi tả.

Tấn Diệu cười toe toét, mở cửa nhìn một cái, cửa đối diện cũng không đóng chặt, vì thế anh đoán trước được tiếng gầm giận dữ lờ mờ của ba người kia.

Kiều Tân Kỳ hét lên: “Chị thật sự bó tay, chỉ nhìn một cái thôi, có cướp bùa xanh của cậu ta đâu, chị còn chưa kịp nhấn Tượng thần mặt trăng đã chết rồi.”

Kiều Sâm Lâm la lớn: “Tức chết mất thôi.”

Thiệu Tử Nguyên gầm lên, chỉ trỏ hai người: “Tại sao không đầu hàng.” Nói xong, anh ta thoát khỏi đội: “Hay là chơi acc clone đi.”

Chơi đến rất khuya, gia đình dì lớn mới rời đi.

Tết chưa qua, dịch bệnh đã tràn đến, lòng người hoang mang.

Bố Kiều đã có tầm nhìn xa mua rất nhiều khẩu trang, cồn, thuốc men trước Tết, mang một túi lớn vật dụng y tế và thức ăn cho Tấn Diệu.

Mùa đông này, tất cả mọi người đều bị phong tỏa trong nhà.

Một tuần sau, bố Kiều và mẹ Kiều trở thành nhân viên y tế tuyến đầu, rời khỏi nhà.

Học kỳ hai của năm nhất đại học bắt đầu học trực tuyến, cách ly tại nhà.

Chín giờ sáng, Kiều Tân Kỳ không chải chuốt gì cuộn tròn trên ghế sofa hét lên: “Kiều Sâm Lâm, dậy đi học, nhanh lên.”

Kiều Sâm Lâm cầm máy tính vào lớp, ngáp dài đi ra phòng khách: “Đói quá, có gì ăn không.”

Kiều Tân Kỳ mỉm cười: “Đang giờ học sao có thể ăn uống được, ngồi vào bàn học của em, nghiêm túc nghe giảng.”

“Ồ.” Kiều Sâm Lâm không buộc tóc, ngồi vào bàn. Người chị chu đáo của cô ấy đã chuẩn bị sẵn sổ và bút, tiện cho việc ghi chép.

Kiều Tân Kỳ dựa vào khung cửa, ánh mắt găm chặt vào Kiều Sâm Lâm: "Học cho nghiêm túc vào, chị sẽ theo dõi em đấy. Điện thoại chỉ được trả sau khi tan hết tiết cuối cùng."

Kiều Sâm Lâm càu nhàu: "Em cũng sẽ theo dõi chị đấy. Chị cũng không được nghịch điện thoại trong giờ học, cũng không được ăn vặt."

[Tên Khốn: Đói không? Sáng nay tôi nấu cháo thịt.]

Không đói.

Kiều Tân Kỳ ném điện thoại sang một bên, tiếp tục xem tivi.

Học sinh chăm chỉ Kiều Sâm Lâm hét lên: "Tiếng tivi to quá, em chẳng nghe thấy thầy giáo giảng gì cả."

Hai phút sau, Kiều Sâm Lâm lại hét: "Hai người họ BE rồi."

Kiều Tân Kỳ không nhịn nổi nữa: "Im đi." Cô cầm điều khiển vặn nhỏ tiếng xuống.

Năm phút sau, cô chạy sang hỏi: "Kiều Sâm Lâm, ăn cháo thịt không?"

Kiều Sâm Lâm liếc mắt: "Chị nấu à?" Giọng điệu đầy hoài nghi.

Kiều Tân Kỳ trả lại một cái liếc mắt: "Có sẵn rồi, em đi lấy đi."

Kiều Sâm Lâm lắc đầu: "Em không đi."

[Tên Khốn: Cháo để trước cửa rồi, nhớ ăn nhé.]

Kiều Tân Kỳ khẽ ho: "Để trước cửa rồi."

Kiều Sâm Lâm do dự: "Em bưng vào nhé?"

Kiều Tân Kỳ quay lưng bỏ đi: "Tùy em."

Tùy... là bưng hay không bưng?

Mười phút sau, Kiều Sâm Lâm thán phục: "Còn có cả tôm nữa này, ngon quá."

_____

Suốt thời gian ấy, tin tức chỉ xoay quanh dịch bệnh: nào là bao nhiêu ca nhiễm, bao nhiêu ca nghi nhiễm, bao nhiêu người tử vong. Ngày nào cũng ngập những thông tin khiến lòng người thắt lại.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc