Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xin Chào, Buff Xanh Của Tôi! Chương 6:

Cài Đặt

Chương 6:

Là một tay rank Bạch Kim cỏn con, vào rank Kim Cương chỉ có nước bị xóa sổ, đằng này còn có thêm một tay Tinh Diệu kéo cao độ khó.

Vật lộn ba trận liền, Kiều Tân Kỳ càu nhàu: "Kiều Sâm Lâm, đừng chơi Tây Thi nữa, một phát khống chế trúng đều không có, thà chơi Angela còn hơn."

Kiều Sâm Lâm khóc lóc: "Angela của em giờ cũng gà rồi. Em định luyện thử Đát Kỷ, chiêu hai khóa mục tiêu tự động, combo một phát hạ đối thủ ngay."

Vừa dứt lời, cô ấy đã chuồn ngay vào phòng tập.

Kiều Tân Kỳ lần thứ tư tắt lời mời tổ đội của "người lạ" rồi thoát game lướt video.

Tấn Diệu thở dài não nề, cũng offline luôn.

Tống Thành Ngọc đứng ngoài bình luận: "Chà, kiên trì thật đấy."

Từ lúc cậu ta quen Tấn Diệu, anh đã không ngừng chủ động liên lạc với một người, dù đối phương chưa từng trả lời.

Tấn Diệu không thèm để ý đến cậu ta, đăng nhập một tài khoản khác để chuẩn bị livestream.

Tống Thành Ngọc nói: "“Hiện giờ số liệu livestream của cậu không gọi là đẹp đâu. Cậu thật sự không tính lộ mặt à? Với cái mặt này, kéo fan không phải chuyện khó.”

Ngoài việc tăng fan mới, còn có rất nhiều fan cũ chỉ cần nghe tin cũng sẽ quay lại.

Tấn Diệu nghĩ một lúc rồi lắc đầu: “Tạm thời chưa có ý định lộ mặt.”

Lịch học năm nhất kín như nêm: mỗi ngày bốn tiết học đầy, cộng thêm tự học buổi tối từ 20h đến 22h, thời gian thở còn chẳng có bao nhiêu.

Nhịp sống bận rộn luôn khiến thời gian trôi vèo vèo. Năm nhất còn chưa kịp thích nghi thì kỳ nghỉ đông đầu tiên của đời đại học đã sắp tới.

Từ lúc biết lịch thi môn cuối cùng, vừa ôn tập căng thẳng vừa mong từng ngày được nghỉ.

Thi xong môn cuối, Kiều Tân Kỳ lôi hai vali to tướng ngồi đợi ở cổng trường, gọi cho ba:

“Ba ơi, con đang ở cổng mà, không thấy ba đâu hết?”

Ba Kiều đáp:

“Ờ, đợi tí, ba đang ở phía Tấn Diệu đây. Qua liền. Hai nhà sát nhau mà, chở một thì chở hai luôn. Với lại, ba xem Tấn Diệu như con trong nhà rồi.”

Tấn Diệu?

Kiều Tân Kỳ bĩu môi, vừa chờ vừa mở điện thoại xem video cho đỡ chán.

Trong clip, mấy streamer tung hoành trong game, trái tim cô đã bắt đầu rục rịch — nghĩ đến kỳ nghỉ đông là sẽ cùng Kiều Sâm Lâm đánh chiếm lại Vương Giả Vinh Diệu.

Năm phút sau, xe dừng lại trước mặt cô.

Tấn Diệu bước xuống, tự nhiên tiến đến định giúp cô nhấc vali bỏ vào cốp sau.

Kiều Tân Kỳ nắm chặt lấy tay kéo vali, từ chối ngay: “Không cần, tôi tự làm được.”

Cô hơi vất vả mới đặt được một chiếc vali vào cốp.

Tấn Diệu không nói một lời, lập tức nhấc luôn chiếc còn lại bỏ vào khoang sau, không để cho cô có cơ hội từ chối lần hai.

Thấy hành động đó, Kiều Tân Kỳ càng bực, im lặng lên ngồi ghế phụ, nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tấn Diệu ngồi ở hàng ghế sau, qua khe giữa hai ghế trước, khẽ ngước mắt nhìn cô.

Trước khi lên cấp ba, Kiều Tân Kỳ và Tấn Diệu gần như dính nhau như hình với bóng.

Kiều Tân Kỳ lúc nào cũng đi sau lưng anh, rất tự nhiên chỉ vào xiên xúc xích nướng để chờ anh đưa lên miệng, hay đĩnh đạc lựa chọn món tối nay chỉ bằng một câu “tớ muốn ăn cái này”.

Tấn Diệu thì lúc nào cũng đi phía trước xách cặp giúp cô, đưa khăn giấy cho cô, mua xúc xích cho cô, và mỗi lần cô khô họng đều theo thói quen đưa chai nước đến tận tay.

Bố mẹ Kiều Tân Kỳ đều bận rộn, thường xuyên làm việc ngày đêm đảo lộn.

Kiều Tân Kỳ chỉ cần giữ chặt Kiều Sâm Lâm, còn Tấn Diệu thì bận tối mắt trong căn nhà của cô: giặt đồ, nấu cơm, dọn bát đũa.

Kiều Tân Kỳ lau miệng cho em khi nó ăn rơi vãi, thay tã cho nó; Tấn Diệu thì đưa khăn giấy cho Kiều Tân Kỳ khi cô chảy mũi, đưa nước, đưa thuốc, chăm cô từng chút một.

Đối với anh, chăm sóc Kiều Tân Kỳ đã là thói quen.

Cho đến khi Kiều Tân Kỳ nhận ra việc mình “tự nhiên mà nhận” sự chăm sóc ấy đã khiến Tấn Diệu bị làm phiền, cô lập tức thu lại — rời khỏi vòng lệ thuộc đó.

Cô không phải không biết làm gì, chỉ là quen dựa vào Tấn Diệu.

Mà khi Kiều Tân Kỳ bỗng ngừng dựa vào mình, phản ứng đầu tiên của Tấn Diệu không phải là nhẹ nhõm vì “thoát được cái đuôi em bé”, mà là một nỗi hụt hẫng sâu kín.

Từ sau đợt huấn luyện quân sự đầu cấp ba, anh chưa từng nghe Kiều Tân Kỳ gọi một tiếng “Tấn Diệu” nữa.

Trong bóng phản chiếu trên cửa kính xe, Kiều Tân Kỳ thấy rõ gương mặt Tấn Diệu, và cùng lúc… câu nói năm nào trong đợt quân sự cấp ba lại vang lên trong đầu:

“Con bé đó như một đứa bé khổng lồ, phiền muốn chết.”

Phiền muốn chết.

Dù đã qua bao nhiêu năm, mỗi lần nhớ lại, cô vẫn thấy đau nhói, lạnh từ lòng bàn chân lan thẳng lên ngực.

Kiều Tân Kỳ từng rất tin Tấn Diệu, cũng rất dựa vào Tấn Diệu.

Vì thế khoảnh khắc nghe thấy anh đứng sau lưng buông câu đó… cả người cô chỉ còn một mảng băng lạnh.

Nếu Tấn Diệu thấy cô phiền, vậy lẽ ra phải nói thẳng từ hồi cấp hai.

— Cấp hai.

Năm đó, ống nước trong nhà bị hỏng.

Kiều Tân Kỳ muốn tự sửa, đã tra đủ thứ video hướng dẫn trên mạng.

Kết quả… quên khóa van nước, làm ướt hết cả sàn.

Tấn Diệu nghe tiếng ồn, chạy vào giúp:

“Có chuyện thì nói với tớ. Sao cứ phải làm mình như con mèo lấm lem thế này?”

Kiều Tân Kỳ lau vệt bẩn trên mặt, bĩu môi:

“Tớ có phải không có tay chân đâu. Cái gì cũng nhờ cậu. Mẹ tớ nói tớ rất dễ khiến người ta ghét, bảo tớ đừng làm phiền cậu nữa.”

Nhiều bạn học cũng từng nói vậy.

Mà cấp hai — đúng vào tuổi dậy thì, nhạy cảm chỉ cần một câu cũng đủ khiến con người ta thu mình lại.

Tấn Diệu ngồi xổm dưới đất, xem xét đoạn ống nước:

“Tớ không thấy cậu phiền. Nếu thật sự thấy phiền… tớ sẽ nói thẳng với cậu.”

Kiều Tân Kỳ uất ức đến mức giọng run lên:

“Nếu cậu thấy tớ phiền… thì nói thẳng với tớ. Tớ vẫn còn biết mình là người thế nào.”

Tấn Diệu chưa bao giờ coi Kiều Tân Kỳ là phiền phức, ngược lại còn xem đó là may mắn của mình: "Nếu có chút tự biết mình, gặp chuyện như vậy đáng lẽ nên báo với tớ ngay từ đầu."

Thế nên, Tấn Diệu rõ ràng là kẻ đạo đức giả.

Rõ ràng là thấy cô phiền, bên ngoài tỏ ra một đằng bên trong nghĩ một nẻo.

Từ nhà đến trường khoảng hai mươi cây số, mất chừng nửa tiếng.

Từ xa, đã thấy Kiều Sâm Lâm đứng dưới lầu vui vẻ vẫy tay về phía cô, Kiều Tân Kỳ cũng hồ hởi vẫy tay đáp lại.

Vừa thấy xe dừng, Kiều Sâm Lâm đã sốt sắng mở cửa xe: "Chị."

Vừa dứt lời, cô ấy liền trông thấy Tấn Diệu ở ghế sau.

Tấn Diệu đối với hai chị em họ đều tốt, nhưng Tấn Diệu giống như bạn của Kiều Tân Kỳ hơn, còn đối với Kiều Sâm Lâm chỉ là tiện chăm sóc theo.

Vì vậy quan hệ giữa Kiều Sâm Lâm và Tấn Diệu khá xã giao.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc