Tối hôm đó, khi Lăng Nguyệt đang ở trong phòng đọc sách, cửa bỗng nhiên mở ra. Tần Vũ bước vào, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào cô.
Tần Vũ bước vào phòng, không báo trước, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn Lăng Nguyệt như thể muốn thấu hiểu mọi suy nghĩ của cô. Sự xuất hiện bất ngờ của anh khiến cô khựng lại, trái tim đập mạnh trong lồng ngực. Lăng Nguyệt cố giữ bình tĩnh, đặt quyển sách xuống và đứng dậy chào anh. Nhưng không kịp nói một lời, Tần Vũ đã lên tiếng trước, giọng điệu lạnh lùng như phủ một tầng băng.
“Cô đã làm gì hôm nay?” Lăng Nguyệt nhíu mày. Câu hỏi đơn giản nhưng chứa đầy sự nghi ngờ. Cô trả lời một cách thận trọng:
“Tôi chỉ đi dạo quanh phủ cùng Tiểu Mai. Cũng không làm gì đặc biệt.” Tần Vũ nhìn cô một lúc lâu, đôi mắt sâu thẳm như muốn soi rọi từng suy nghĩ thầm kín của cô. Sau vài giây im lặng, anh tiếp tục:
“Cô đã đến gần Tàng Thư Các , đúng không?” Lăng Nguyệt không thể giấu nổi sự bất ngờ. Cô không ngờ Tần Vũ lại biết về điều đó. Cô đã đứng cách tòa nhà đó khá xa, chỉ nhìn thoáng qua mà không tiến lại gần. Nhưng rõ ràng, ở nơi này, không gì có thể qua mắt được Tần Vũ.
“Tôi… chỉ tò mò một chút. Tiểu Mai đã nói cho tôi nghe về nơi đó, nhưng tôi không bước vào.” – Lăng Nguyệt trả lời, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh. Tần Vũ tiến thêm một bước về phía cô, khuôn mặt anh gần như không thay đổi nhưng ánh mắt thì trở nên sắc bén hơn.
“Nơi đó không phải chỗ cô nên tới, đừng để sự tò mò của cô dẫn đến những hậu quả mà cô không thể tưởng tượng được.” Lời cảnh cáo này vang lên như tiếng sấm trong đầu Lăng Nguyệt. Mặc dù lời lẽ của anh ta không hề mang tính đe dọa quá rõ ràng, nhưng ngụ ý thì vô cùng mạnh mẽ. Cô cảm thấy như mình đang bước vào một mê cung của những bí mật đen tối, nơi mà bất cứ sai lầm nào cũng có thể dẫn đến tai họa.
“Tôi hiểu rồi.” – Cô trả lời ngắn gọn, không muốn đẩy cuộc đối thoại này xa hơn. Tần Vũ im lặng một lúc lâu, dường như cân nhắc về câu trả lời của cô. Sau đó, anh quay người đi, bước về phía cửa nhưng trước khi rời khỏi, anh để lại một câu nói như châm chọc:
“Nếu cô thực sự muốn sống sót ở đây, hãy học cách không đặt câu hỏi.” Cánh cửa khép lại sau lưng Tần Vũ, nhưng tâm trí Lăng Nguyệt vẫn còn đọng lại câu nói cuối cùng của anh. "Không đặt câu hỏi?" – Cô thầm nghĩ. Ở một nơi đầy bí mật như phủ Tần, làm sao có thể không tò mò? Nhưng rõ ràng, Tần Vũ là một người rất nguy hiểm. Anh ta biết nhiều hơn những gì anh ta nói và có thể kiểm soát mọi thứ trong phủ này.
Sáng hôm sau, khi Lăng Nguyệt đang ngồi trong khu vườn nhỏ phía sau phòng, cô nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến lại gần. Cô ngước lên và nhận ra Lâm Phong , người mà cô cảm thấy gần gũi hơn so với Tần Vũ lạnh lùng và khắc nghiệt. Lâm Phong luôn có một nụ cười dịu dàng và ánh mắt thân thiện, khác hẳn với người anh trai cứng rắn của mình.
“Cô có vẻ thích khu vườn này.” – Lâm Phong nói, ngồi xuống đối diện cô. Lăng Nguyệt gật đầu, cảm thấy có thể thoải mái hơn khi nói chuyện với anh.
“Nơi này yên bình và tĩnh lặng, làm tôi cảm thấy thoải mái hơn nhiều so với các khu vực khác trong phủ.” Lâm Phong cười nhẹ, ánh mắt của anh lấp lánh dưới ánh nắng ban mai.
“Phủ Tần là nơi quyền lực, nhưng cũng đầy rẫy những quy tắc và bí mật. Tôi hiểu vì sao cô cảm thấy nơi này có chút... áp lực.” Lăng Nguyệt cảm thấy anh có thể thấu hiểu phần nào nỗi lo lắng của cô. Cô không thể giấu nổi sự tò mò về Tần Vũ và Tàng Thư Các, nhưng cũng không dám hỏi thẳng về chúng. Thay vào đó, cô chuyển sang một câu hỏi khác, mong tìm được chút manh mối về quá khứ của mình tại đây.
“Lâm Phong, tôi có thể hỏi điều này không? Anh có tin rằng có thể có người đến từ một thời đại khác không? Giống như tôi, tôi thật sự không biết mình đã đến đây bằng cách nào.” Lâm Phong nhìn cô một lúc, vẻ mặt trở nên trầm ngâm. Cuối cùng, anh đáp:
“Thật khó để nói. Trong lịch sử, có rất nhiều điều kỳ lạ và không thể giải thích được bằng logic thông thường. Phủ Tần cũng là một nơi có nhiều bí mật mà ít ai biết tới. Nếu cô đến đây bằng cách mà không ai có thể hiểu, có lẽ số mệnh đã sắp đặt điều đó.” Câu trả lời của Lâm Phong không hoàn toàn giải đáp được mọi thắc mắc trong đầu Lăng Nguyệt, nhưng nó lại mang đến cho cô một tia hi vọng mỏng manh. Có lẽ anh biết điều gì đó, nhưng không thể nói ra. Hoặc có lẽ chính cô cũng chưa sẵn sàng để hiểu.
Cửa mở ra kèm theo tiếng kêu cọt kẹt. Bên trong tối đen như mực, chỉ có một ánh sáng mờ nhạt từ ngọn đèn dầu nhỏ đặt trên bàn. Lăng Nguyệt bước vào, khẽ rùng mình khi cảm nhận được không khí lạnh lẽo bao quanh. Những kệ sách cũ kỹ đầy bụi phủ kín bốn bức tường. Đây là nơi mà người ta cất giữ những bí mật của gia tộc Tần. Nhưng điều gì trong đây có thể giải đáp cho sự xuất hiện của cô?
Khi cô tiến lại gần bàn, đột nhiên cô cảm thấy một cơn gió lạnh thổi qua, làm ngọn đèn dầu chao đảo. Một cuốn sách trên kệ phía xa bỗng rơi xuống, phát ra tiếng động mạnh, làm cô giật mình quay lại.
Cô tiến lại gần cuốn sách vừa rơi xuống và nhặt nó lên. Trên bìa của cuốn sách, có những ký tự cổ xưa mà cô không thể đọc được. Tuy nhiên, khi lật mở từng trang, một hình ảnh chợt hiện ra – hình ảnh của một người phụ nữ mặc trang phục cổ trang, rất giống với chính cô.
Lăng Nguyệt sững sờ. Người trong bức tranh này là ai? Tại sao lại có sự trùng hợp như vậy? Cô không thể rời mắt khỏi bức tranh, trái tim đập loạn nhịp khi linh cảm mách bảo rằng, người phụ nữ trong cuốn sách này chính là chìa khóa cho mọi câu trả lời mà cô đang tìm kiếm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

