Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vượt Thời Gian, Trọn Đời Bên Nàng Bí Ẩn Từ Cuốn Sách

Cài Đặt

Bí Ẩn Từ Cuốn Sách

Ánh đèn dầu nhỏ nhoi trong căn phòng dường như càng yếu ớt hơn khi Lăng Nguyệt mở cuốn sách ra. Những trang giấy ố vàng chứa đựng những hình vẽ và ký tự kỳ lạ, nhưng thứ khiến cô chú ý nhất là bức tranh của người phụ nữ. Mặc dù bức tranh không hoàn toàn rõ ràng, nhưng cô có thể thấy được những đường nét trên khuôn mặt – một khuôn mặt thanh tú, tinh tế, rất giống với chính cô. Điều này khiến cô không thể dứt mắt ra khỏi bức tranh.

Cô khẽ chạm vào trang giấy, cảm giác lạnh lẽo từ cuốn sách làm cô rùng mình. Tại sao lại có bức tranh giống mình trong một cuốn sách cổ xưa như thế này? Liệu đây có phải là một dấu hiệu cho sự tồn tại của cô ở đây không phải là ngẫu nhiên?

Ngay khi cô lật sang trang tiếp theo, cô chợt nghe thấy tiếng bước chân. Tiếng bước chân đều đặn vang lên từ ngoài hành lang, càng lúc càng gần. Trái tim Lăng Nguyệt thắt lại, cô vội vàng đặt cuốn sách trở lại kệ và đứng nép vào một góc tối trong căn phòng.

Cánh cửa Tàng Thư Các mở ra, và bóng dáng một người đàn ông bước vào. Dưới ánh sáng yếu ớt, cô nhận ra đó là Tần Vũ . Anh đứng giữa căn phòng, đôi mắt sắc bén như chim ưng quét một vòng quanh, dường như đã phát hiện ra điều gì đó bất thường.

“Ai ở đây?” - Giọng nói của Tần Vũ vang lên, lạnh lùng và đầy uy lực. Lăng Nguyệt nín thở, cố gắng giấu mình sau những kệ sách cao ngất. Cô không thể để bị phát hiện vào lúc này. Tần Vũ chậm rãi bước vào trong, ánh mắt của anh không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Anh tiến lại gần kệ sách mà Lăng Nguyệt vừa đặt cuốn sách xuống, tay nhẹ nhàng lướt qua bìa sách.

“Ta đã cảnh cáo cô rồi.” - Anh nói, giọng trầm vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Lăng Nguyệt cảm thấy như tim mình ngừng đập khi Tần Vũ đột ngột xoay người về phía cô đang trốn. Ánh mắt anh ta đen láy, đầy quyền lực, và không một chút thương xót. Cô biết mình đã bị phát hiện.

“Cô nghĩ rằng mình có thể trốn trong phủ này mà ta không biết sao?” - Tần Vũ hỏi, giọng nói vẫn lạnh lùng và đầy cảnh báo. Lăng Nguyệt bước ra khỏi chỗ nấp, biết rằng không còn cách nào để thoát khỏi tình huống này. Cô đứng đối diện với Tần Vũ, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Tôi không có ý định phá vỡ quy tắc của anh. Tôi chỉ muốn tìm câu trả lời cho sự xuất hiện của mình ở đây.” Tần Vũ nhíu mày, nhìn cô một lúc lâu như thể đang cân nhắc xem nên làm gì. Ánh mắt của anh, lạnh lẽo và đầy quyền lực, khiến Lăng Nguyệt cảm thấy mình nhỏ bé trước anh. Nhưng cô không muốn lùi bước. Cô cần phải biết sự thật.

“Cô nghĩ rằng mình có quyền tự do tìm hiểu về nơi này sao?” - Anh hỏi, giọng nói sắc bén như lưỡi dao. - “Phủ Tần là nơi cất giữ nhiều bí mật, và không phải ai cũng có thể tiếp cận chúng.” Lăng Nguyệt cắn môi, rồi đáp lại một cách cứng rắn:

“Tôi không biết tại sao tôi lại ở đây, nhưng có điều gì đó liên quan đến tôi và quá khứ của phủ Tần. Tôi tìm thấy bức tranh của một người phụ nữ giống hệt tôi trong cuốn sách này. Làm sao điều đó có thể là ngẫu nhiên?” Tần Vũ im lặng nhìn cô, ánh mắt anh tối sầm lại khi nghe những lời cô nói. Có lẽ anh đã biết điều gì đó, nhưng không muốn tiết lộ. Sau vài giây trầm ngâm, anh tiến lại gần cô hơn, khiến cô cảm thấy sự hiện diện mạnh mẽ của anh càng áp đảo.

“Nếu cô thực sự muốn biết sự thật, hãy chuẩn bị tinh thần cho những gì mà cô sẽ đối mặt. Phủ Tần không chỉ là một nơi đơn thuần, và quá khứ của nó còn u ám hơn những gì cô có thể tưởng tượng.” Lời nói của Tần Vũ như một lời cảnh báo sắc bén, nhưng cũng là lời mời gọi cô bước sâu hơn vào thế giới bí mật của phủ Tần. Nhưng trước khi cô kịp nói thêm điều gì, Tần Vũ quay người và bước ra ngoài, để lại cô một mình trong căn phòng tối tăm và đầy bí ẩn.

Ngày hôm sau, sau khi xảy ra cuộc chạm trán với Tần Vũ, Lăng Nguyệt cảm thấy bối rối và không biết phải làm gì tiếp theo. Cô muốn biết sự thật, nhưng đồng thời cũng cảm thấy sợ hãi trước những bí mật mà phủ Tần đang cất giữ.

Khi cô đang ngồi một mình trong khu vườn, Lâm Phong xuất hiện. Anh ngồi xuống bên cạnh cô, nở nụ cười nhẹ nhàng và hỏi:

“Có chuyện gì khiến cô lo lắng vậy?” Lăng Nguyệt nhìn Lâm Phong, cảm thấy an tâm hơn khi có anh ở bên. Cô quyết định kể cho anh nghe về cuốn sách, về bức tranh của người phụ nữ giống hệt cô, và cả cuộc đối đầu với Tần Vũ đêm qua. Lâm Phong lắng nghe cẩn thận, đôi mắt anh thoáng hiện lên vẻ suy nghĩ sâu xa.

“Bức tranh đó…” - Anh lẩm bẩm. - “Cô chắc chắn rằng người trong tranh giống hệt cô chứ?” Lăng Nguyệt gật đầu, không ngần ngại. Cô biết điều mình đã nhìn thấy không phải là ảo giác.

“Nếu đúng như vậy, thì có lẽ quá khứ của phủ Tần và sự xuất hiện của cô có mối liên hệ mật thiết với nhau.” - Lâm Phong nói với giọng nghiêm túc. - “Nhưng điều đó có nghĩa là cô đang đặt mình vào một nguy hiểm lớn hơn.” Lăng Nguyệt cảm thấy lo lắng. Lâm Phong đang ám chỉ điều gì? Tại sao sự hiện diện của cô lại có thể liên quan đến một mối nguy hiểm nào đó?

“Tôi sẽ giúp cô, nhưng chúng ta phải rất cẩn thận.” - Lâm Phong tiếp tục. - “Tần Vũ không phải người dễ đối phó, và nếu anh ta đã cảnh báo cô, có nghĩa là cô đang đi quá sâu vào những điều không nên biết.” Câu nói của Lâm Phong làm Lăng Nguyệt cảm thấy hoang mang, nhưng đồng thời cô cũng biết rằng mình không thể quay đầu lại. Bí mật của phủ Tần và quá khứ của chính cô đang liên quan mật thiết với nhau, và cô phải tìm ra sự thật.

Vài ngày sau, khi Lăng Nguyệt đang ngồi trong phòng, một tỳ nữ khác tên là Tiểu Lâm mang đến cho cô một món quà. Đó là một hộp gỗ nhỏ, được khắc hoa văn tinh xảo, nhìn qua đã biết đây là một món đồ quý giá.

“Công tử Tần Vũ gửi tặng tiểu thư.” - Tiểu Lâm nói với vẻ kính cẩn. Lăng Nguyệt cảm thấy bất ngờ. Tần Vũ? Tại sao anh ta lại gửi quà cho cô, nhất là sau cuộc đối đầu căng thẳng đêm đó?

Cô mở hộp ra và thấy bên trong là một chiếc vòng cổ bằng ngọc bích, xanh biếc và lấp lánh dưới ánh đèn. Nhưng điều khiến cô chú ý hơn cả là một tờ giấy nhỏ được gấp gọn bên dưới chiếc vòng. Cô cầm tờ giấy lên, mở ra và đọc dòng chữ ngắn gọn:

"Nếu muốn biết sự thật, hãy gặp ta ở rừng trúc sau phủ vào đêm nay." Dòng chữ không ký tên, nhưng Lăng Nguyệt biết rõ đó là ai. Cô nắm chặt tờ giấy trong tay, lòng đầy mâu thuẫn và lo lắng. Cô có nên chấp nhận lời mời này không? Nhưng nếu không, có lẽ cô sẽ không bao giờ biết được sự thật. Chương 5: Lời Mời Đêm Trăng

Màn đêm buông xuống phủ Tần trong sự tĩnh lặng. Ánh trăng bạc trải dài khắp khu vườn, ánh sáng mờ ảo và lạnh lẽo như những lời thì thầm từ quá khứ. Lăng Nguyệt ngồi bên cửa sổ, ánh mắt mông lung nhìn ra ngoài. Từ khi nhận được tờ giấy của Tần Vũ, cô không thể ngừng nghĩ về lời mời đầy bí ẩn đó. Cô nắm chặt tờ giấy trong tay, cảm nhận được sự căng thẳng của cuộc hẹn đang tới gần.

Liệu đây có phải là một cái bẫy? Tại sao Tần Vũ lại muốn gặp cô vào lúc này, trong rừng trúc vào giữa đêm? Lăng Nguyệt không ngừng tự hỏi, nhưng càng nghĩ, cô càng cảm thấy rằng mình không có lựa chọn nào khác. Nếu không đến, có lẽ cô sẽ không bao giờ biết được sự thật về cuốn sách, về bức tranh người phụ nữ giống cô, và về chính sự hiện diện của mình ở phủ Tần.

Tiếng cửa sổ khẽ rung trong làn gió nhẹ, kéo cô về thực tại. Lâm Phong đã cảnh báo cô rằng Tần Vũ không phải người dễ đối phó, nhưng anh cũng không ngăn cản cô tìm kiếm sự thật. Cô đứng dậy, nhìn bản thân trong chiếc gương mờ nhạt, rồi quyết định. Cô sẽ đi.

Khoác lên mình một chiếc áo choàng màu đen để hòa mình vào bóng tối, Lăng Nguyệt bước ra ngoài. Cô lẻn qua những hành lang dài, tránh ánh nhìn của các tỳ nữ và lính gác, như một bóng ma lướt đi trong đêm.

Khi đến gần khu rừng trúc sau phủ, không khí trở nên lạnh lẽo hơn. Gió thổi qua những cành trúc, tạo nên âm thanh xào xạc như tiếng thì thầm của ai đó từ xa. Lăng Nguyệt đứng lại, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Cô đã ở đây, không thể quay đầu nữa.

Phía trước, một bóng dáng cao lớn đứng đợi cô. Dưới ánh trăng mờ, cô nhận ra đó chính là Tần Vũ . Anh mặc một bộ y phục màu đen, càng làm nổi bật vẻ lạnh lùng và bí ẩn của anh. Ánh mắt sắc bén của anh nhìn xoáy vào cô khi cô tiến lại gần, nhưng không nói lời nào.

“Cô đã đến.” - Tần Vũ cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng cũng đầy lạnh lẽo. Lăng Nguyệt gật đầu, tim cô đập nhanh hơn khi đứng đối diện với anh. Dưới ánh trăng, khuôn mặt của anh càng trở nên đẹp đẽ nhưng xa cách, như thể anh thuộc về một thế giới khác.

“Anh muốn gặp tôi, vì điều gì?” - Cô hỏi, cố gắng giữ cho giọng mình không run. Tần Vũ nhìn cô một lúc lâu trước khi lên tiếng:

“Ta biết cô muốn tìm hiểu sự thật về quá khứ của phủ Tần, về sự xuất hiện của cô ở đây. Nhưng cô cần hiểu rằng, có những bí mật không nên bị khám phá, và sự thật đôi khi còn tàn khốc hơn những gì cô tưởng tượng.” “Tôi không thể quay đầu lại nữa.” - Lăng Nguyệt đáp lại, ánh mắt kiên định. - “Có quá nhiều điều bí ẩn xung quanh tôi, và tôi biết rằng chúng có liên quan đến anh, đến phủ Tần. Nếu anh biết điều gì, hãy nói cho tôi biết.” Tần Vũ im lặng một lúc lâu, như thể đang cân nhắc điều gì đó. Cuối cùng, anh khẽ thở dài và bước lại gần cô hơn, đôi mắt sâu thẳm như nhìn thấu tâm can cô.

“Cô có biết rằng, mỗi người trong phủ Tần này đều có một số phận đã được định sẵn từ lâu?” - Anh nói, giọng nói lạnh lùng nhưng cũng đầy ẩn ý. - “Phủ Tần là nơi chứa đựng nhiều bí mật của hoàng tộc và của cả những linh hồn đã khuất.” Lăng Nguyệt cảm thấy tim mình thắt lại khi nghe những lời đó. Cô không biết rằng phủ Tần lại có một lịch sử đen tối đến vậy. Nhưng điều gì đã liên kết cô với nơi này?

“Vậy số phận của tôi là gì?” - Cô hỏi, giọng nói đầy lo lắng. Tần Vũ nhìn cô, ánh mắt sắc lạnh nhưng không có chút thương xót.

“Số phận của cô đã được định đoạt từ rất lâu trước khi cô xuất hiện ở đây. Cô không phải là người đầu tiên từ một thế giới khác bước vào phủ Tần, và cô cũng sẽ không phải là người cuối cùng.” Những lời của Tần Vũ khiến Lăng Nguyệt choáng váng. Cô không phải là người đầu tiên xuyên không đến phủ Tần? Điều này có nghĩa là gì? Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng hàng loạt câu hỏi xoáy sâu trong tâm trí.

“Anh nói vậy là sao? Còn ai khác đã từng đến đây?” - Cô gặng hỏi. Tần Vũ không trả lời ngay lập tức. Anh bước vài bước qua những thân trúc cao, ánh trăng chiếu rọi lên khuôn mặt đẹp đẽ nhưng đầy u uất của anh.

“Nhiều năm trước, cũng có một người giống cô – một cô gái đến từ thế giới khác. Cô ấy cũng như cô, bối rối, lo lắng, cố gắng tìm hiểu lý do tại sao mình lại xuất hiện ở đây. Nhưng cuối cùng, sự tò mò của cô ấy đã dẫn đến một kết cục bi thảm.” Lăng Nguyệt rùng mình khi nghe những lời đó. Cô gái mà Tần Vũ nhắc đến... có phải là người trong bức tranh mà cô đã nhìn thấy trong cuốn sách?

“Cô gái đó… có phải là người phụ nữ trong bức tranh mà tôi tìm thấy?” - Lăng Nguyệt hỏi, cố gắng ghép nối các manh mối. Tần Vũ gật đầu chậm rãi, đôi mắt anh đầy u buồn.

Những lời nói của Tần Vũ như một nhát dao đâm thẳng vào lòng Lăng Nguyệt. Cô đứng sững sờ, không thể tin vào tai mình. Lạc Yên, người phụ nữ giống hệt cô, đã yêu Tần Vũ. Và cái kết của cô ấy là cái chết.

“Anh… anh đã yêu cô ấy?” - Lăng Nguyệt hỏi, giọng nói khàn khàn. Tần Vũ im lặng, ánh mắt anh lạnh lùng nhưng cũng đầy u uất. Rồi anh gật đầu chậm rãi.

“Ta và Lạc Yên đã yêu nhau, nhưng tình yêu của chúng ta không được chấp nhận. Phủ Tần chứa đựng những bí mật đen tối, và không ai có thể thoát khỏi số phận của mình. Lạc Yên đã cố gắng thay đổi điều đó, nhưng cô ấy đã thất bại.” Lăng Nguyệt cảm thấy như tim mình bị bóp nghẹt. Tình yêu của Lạc Yên và Tần Vũ không chỉ là một câu chuyện buồn, mà còn là một lời cảnh báo cho chính cô. Cô có cảm giác rằng mình đang đi vào con đường mà Lạc Yên đã đi trước đó.

“Vậy… số phận của tôi sẽ giống như cô ấy sao?” - Cô hỏi, giọng nói đầy lo lắng. Tần Vũ không trả lời ngay lập tức. Anh nhìn cô với ánh mắt phức tạp, rồi khẽ lắc đầu.

“Số phận của cô vẫn chưa được quyết định, nhưng cô cần phải cẩn thận. Có những lực lượng ở đây muốn cô biến mất, giống như Lạc Yên. Nhưng nếu cô mạnh mẽ, cô có thể thay đổi số phận của mình.” Lăng Nguyệt nhìn Tần Vũ, lòng cô đầy mâu thuẫn. Anh ta đã yêu Lạc Yên, nhưng có lẽ tình cảm đó đã biến thành sự lạnh lùng và đau khổ sau cái chết của cô ấy. Và giờ đây, anh ta đang cảnh báo cô về một số phận tương tự.

“Tôi không muốn chết.” - Lăng Nguyệt nói, giọng nói đầy kiên định. - “Tôi sẽ không để số phận quyết định thay tôi. Tôi sẽ tự tìm hiểu sự thật và thay đổi nó.” Tần Vũ khẽ cười, nhưng nụ cười của anh đầy ẩn ý.

“Ta hy vọng cô có thể làm được điều đó, Lăng Nguyệt.” Ngay khi Tần Vũ chuẩn bị rời đi, từ trong bóng tối vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. Lăng Nguyệt quay lại và nhận ra một người phụ nữ cao gầy, khuôn mặt sắc sảo nhưng đầy vẻ nguy hiểm, đang tiến lại gần.

Diệp Tinh - một người thân tín của gia đình Tần, nổi tiếng với những mưu kế ngầm. Diệp Tinh luôn là người đứng sau những bí mật tăm tối của phủ Tần, và có tin đồn rằng cô chính là kẻ đã gây ra cái chết của Lạc Yên năm xưa.

“Ta thấy Tần Vũ vẫn còn giữ lòng thương hại với cô, nhưng điều đó sẽ không kéo dài đâu.” - Diệp Tinh nói, đôi mắt lạnh lẽo nhìn Lăng Nguyệt từ đầu đến chân. Lăng Nguyệt cảm thấy lo lắng, nhưng cô không lùi bước. Cô hiểu rằng Diệp Tinh là một kẻ nguy hiểm, nhưng cô cũng biết rằng mình không thể tỏ ra yếu đuối.

“Cô đang dọa tôi sao, Diệp Tinh?” - Lăng Nguyệt hỏi, cố gắng giữ vững tinh thần. Diệp Tinh cười nhạt, đôi mắt cô như lóe lên một tia độc ác.

“Không phải dọa, mà là cảnh báo. Nếu cô muốn sống sót trong phủ Tần, cô nên biết điều. Nếu không, cô sẽ kết thúc giống như Lạc Yên.” Chương 7: Tấm gương của quá khứ

Câu nói của Diệp Tinh vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một lời đe dọa ngấm ngầm. Lăng Nguyệt cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Nhưng cô không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt kẻ thù. Cô cố gắng hít một hơi thật sâu, giữ cho giọng mình bình tĩnh khi đối diện với Diệp Tinh.

"Tôi không phải là Lạc Yên, và tôi cũng không để bất kỳ ai quyết định số phận của mình," Lăng Nguyệt nói, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Diệp Tinh. Diệp Tinh nở một nụ cười nửa miệng, nhưng ánh mắt cô ta vẫn lạnh lùng và độc ác.

"Cô nghĩ mình khác biệt sao? Rốt cuộc cô cũng chỉ là một con rối trong tay kẻ khác. Phủ Tần này không phải là nơi cô có thể tự do làm theo ý mình," Diệp Tinh nói, giọng điệu đầy khinh miệt. Lăng Nguyệt không nao núng trước những lời công kích. Cô biết rằng Diệp Tinh là một kẻ nguy hiểm, nhưng cô cũng cảm nhận được rằng có nhiều bí mật đen tối liên quan đến người phụ nữ này. Nếu cô muốn sống sót và tìm hiểu sự thật, cô cần phải đối phó với những âm mưu của Diệp Tinh.

"Cô có thể coi thường tôi, nhưng tôi sẽ không để mình trở thành nạn nhân của bất kỳ ai, kể cả cô," Lăng Nguyệt nói, giọng nói đầy cương quyết. Tần Vũ lúc này đứng im lặng, đôi mắt trầm tư nhìn cả hai người phụ nữ. Dường như anh không muốn can thiệp vào cuộc đối đầu này, nhưng ánh mắt anh lại đầy ẩn ý.

"Diệp Tinh, đủ rồi," Tần Vũ cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói lạnh lùng và sắc bén. "Đừng làm phiền Lăng Nguyệt nữa. Đây không phải là chuyện của cô." Diệp Tinh nhìn Tần Vũ một cách sắc bén, như thể cô ta không hài lòng với sự can thiệp của anh. Nhưng rồi cô ta khẽ nhếch mép, không nói thêm gì nữa. Trước khi rời đi, cô ta liếc nhìn Lăng Nguyệt với ánh mắt chứa đầy sự căm hận.

"Ta sẽ chờ xem cô làm được gì," Diệp Tinh nói trước khi biến mất vào bóng tối. Sau khi Diệp Tinh rời đi, bầu không khí trở nên căng thẳng hơn. Tần Vũ quay lại đối diện với Lăng Nguyệt, ánh mắt anh đầy u uất và bí ẩn.

"Cô không nên đối đầu với Diệp Tinh. Cô ta là người rất nguy hiểm," anh nói, giọng nói trầm thấp. Lăng Nguyệt nhìn anh, trong lòng dâng lên cảm giác phức tạp. Cô biết Tần Vũ đang lo lắng cho cô, nhưng cô cũng nhận ra rằng chính anh cũng là một phần của những bí mật đáng sợ ở phủ Tần này.

"Tôi không thể tránh né mãi. Nếu tôi không đối mặt với cô ta, tôi sẽ mãi bị điều khiển. Tôi phải tìm hiểu sự thật, cho dù điều đó có nguy hiểm đến đâu," Lăng Nguyệt đáp lại, ánh mắt kiên định. Tần Vũ im lặng, ánh mắt anh vẫn đầy lo lắng. Sau đó, anh bước tới gần Lăng Nguyệt, hơi thở anh nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng.

"Cô thật sự muốn biết sự thật sao? Về Lạc Yên và cả phủ Tần này?" anh hỏi, giọng nói mang theo sự thăm dò. Lăng Nguyệt gật đầu, không chút do dự.

"Tôi muốn biết tất cả. Chỉ khi hiểu được quá khứ, tôi mới có thể thay đổi tương lai." Tần Vũ nhìn cô một lúc lâu, rồi khẽ thở dài. Anh quay người bước về phía rừng trúc, ý bảo cô theo anh.

"Được. Ta sẽ cho cô thấy một phần của quá khứ mà cô muốn tìm hiểu. Nhưng hãy nhớ, một khi cô đã bước vào, không còn đường lui nữa." Tần Vũ dẫn Lăng Nguyệt đi sâu vào khu vườn phía sau phủ Tần, nơi mà không ai ngoài những người thân cận được phép bước vào. Khu vườn này bị bao phủ bởi những hàng trúc cao, tạo ra một không gian tĩnh lặng và u tối. Từng bước chân của họ vang lên trong đêm, như thể họ đang bước vào một thế giới khác – thế giới của những bí mật đã bị chôn vùi từ rất lâu.

Lăng Nguyệt cảm thấy hơi lạnh thấm qua lớp áo choàng của mình. Không khí ở đây đặc quánh lại, như thể nơi này đã chứng kiến quá nhiều điều không thể nói ra. Cô cố gắng bình tĩnh, nhưng sự tò mò trong lòng ngày càng lớn.

Cuối cùng, họ dừng lại trước một cánh cổng bằng gỗ cũ kỹ, nửa khép nửa mở. Ánh trăng nhạt nhòa chiếu xuống, tạo nên bóng dáng mờ ảo của những cây cổ thụ cao ngút ngàn. Tần Vũ đứng lại trước cánh cổng, không quay lại nhìn cô.

"Đây là nơi mọi thứ bắt đầu," anh nói, giọng nói như vang vọng từ một nơi xa xăm. Lăng Nguyệt bước tới gần, nhìn qua khe hở của cánh cổng. Bên trong là một khu vườn u ám với những cây cối cổ thụ và những tấm bia đá lấp ló giữa những bụi cây dại. Không khí ở đây nặng nề, như thể mang theo hàng trăm năm đau thương và mất mát.

"Đây là... nơi chôn cất sao?" - Cô hỏi, giọng nói khẽ run. Tần Vũ gật đầu, ánh mắt đầy u uất.

"Đúng vậy. Đây là nơi an nghỉ của những người phụ nữ từng bước vào phủ Tần và không bao giờ trở ra. Lạc Yên... cũng nằm ở đây." Lăng Nguyệt cảm thấy tim mình thắt lại. Những tấm bia đá trước mặt cô như đang kể lại câu chuyện của những linh hồn đã bị lãng quên. Cô bước tới gần hơn, ánh mắt dừng lại ở một tấm bia có khắc tên "Lạc Yên". Cái tên đó như một lời nhắc nhở đầy đau đớn về quá khứ mà cô chưa từng biết đến.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc