Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lăng Nguyệt , một cô gái 24 tuổi đang sống tại Thượng Hải, có một cuộc sống bận rộn và vô cùng hiện đại. Cô làm việc trong lĩnh vực marketing cho một công ty lớn, và dù có vẻ ngoài xinh đẹp, thông minh, sự nghiệp ổn định, cô lại luôn cảm thấy trong lòng có một nỗi trống vắng không tên. Lăng Nguyệt từ nhỏ đã mê lịch sử Trung Hoa, đặc biệt là các câu chuyện về triều đại Minh, nơi cô cảm thấy có sự kết nối kỳ lạ.
Cuộc sống hiện đại hối hả dường như không để lại cho cô quá nhiều khoảng lặng để suy ngẫm, nhưng sâu thẳm trong lòng, cô luôn cảm thấy rằng mình không hoàn toàn thuộc về thời đại này. Những đêm dài, cô ngồi trước cửa sổ căn hộ nhỏ của mình, ngắm nhìn ánh trăng dịu dàng tỏa sáng và tự hỏi về cuộc sống xa xôi trong quá khứ, về những nhân vật lịch sử đã khuất và những bí ẩn mà cô chưa bao giờ có cơ hội khám phá.
Bạn bè thường trêu rằng cô quá mơ mộng, rằng cô sẽ không bao giờ tìm thấy một tình yêu chân thật trong thế giới thực vì trái tim cô dường như đã đặt vào một không gian khác, một thời đại khác. Nhưng Lăng Nguyệt không quan tâm. Cô luôn tin rằng, tình yêu đích thực sẽ đến khi cả thế giới không ngờ tới.
Vào một ngày cuối tuần, Lăng Nguyệt quyết định ghé qua khu phố cổ nơi có cửa hàng sách mà cô yêu thích. Nơi này bán đủ loại sách cổ quý hiếm, và mỗi lần đến đây, cô luôn cảm thấy mình như đang lạc vào một kho tàng bí ẩn của triều đại xưa. Hôm ấy, khi dạo qua những kệ sách cũ kĩ, ánh mắt cô dừng lại trên một cuốn sách khác lạ. Cuốn sách không có bìa, giấy vàng úa, nhưng điều làm cô chú ý nhất là cảm giác như có một luồng khí kỳ lạ bao quanh nó.
Chủ cửa hàng, một người đàn ông lạ lùng với mái tóc bạc trắng, nhìn cô bằng đôi mắt sắc lạnh nhưng đầy bí ẩn:
"Cô gái, cuốn sách này không dành cho người thường. Nhưng nếu đã chọn nó, số mệnh của cô đã bị ràng buộc." Lăng Nguyệt lặng người. Cô chưa bao giờ tin vào số mệnh, nhưng hôm nay, lòng cô lại có một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ phải khám phá. Cô nhanh chóng mua cuốn sách và trở về nhà với tâm trạng bồn chồn.Đêm đó, trong căn phòng yên tĩnh, Lăng Nguyệt mở cuốn sách ra và bắt đầu đọc những dòng chữ cổ xưa. Càng đọc, cô càng cảm thấy như đang bước vào một thế giới khác. Những hình ảnh về các triều đại cổ hiện ra trong tâm trí cô một cách sống động, như thể cô đang đứng giữa cung điện của một triều đại xa xôi.
Bỗng nhiên, một cơn gió lạnh từ đâu ập tới, làm cuốn sách trong tay cô rung lên. Ánh sáng từ căn phòng vụt tắt, chỉ còn lại một luồng sáng yếu ớt phát ra từ cuốn sách. Lăng Nguyệt cảm thấy chóng mặt, mọi thứ xung quanh cô quay cuồng, và rồi cô mất ý thức.
Khi tỉnh dậy, Lăng Nguyệt thấy mình đang nằm trên một bãi cỏ xanh mướt, ánh mặt trời chiếu rọi từ trên cao. Cô ngồi dậy, kinh ngạc khi nhận ra mình đang mặc một bộ y phục cổ trang, thêu hoa văn tinh xảo. Mọi thứ xung quanh đều toát lên vẻ đẹp cổ kính, hoàn toàn xa lạ so với thế giới mà cô biết.
"Đây là đâu? Chuyện gì đã xảy ra?" - Lăng Nguyệt lẩm bẩm, đôi mắt mở to, đầy kinh hoàng. Đúng lúc đó, Lăng Nguyệt nghe thấy tiếng bước chân vang lên từ xa. Cô quay đầu lại và thấy hai người đàn ông mặc y phục cổ trang đang tiến về phía cô. Một người mặc áo xanh đậm, dáng vẻ uy nghiêm, đôi mắt lạnh lùng, còn người kia mặc áo màu trắng nhạt, trông dịu dàng hơn nhưng ánh mắt vẫn toát lên sự cảnh giác.
Người đàn ông mặc áo xanh đậm tiến tới trước, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Lăng Nguyệt:
"Cô là ai? Tại sao lại xuất hiện ở đây?" - Giọng nói của anh vang lên trầm mặc, đầy uy quyền. Lăng Nguyệt cố gắng giữ bình tĩnh, dù tim cô đang đập mạnh. Cô biết rằng tình huống này không thể giải thích bằng những lời lẽ hợp lý, nhưng cô cũng không thể lẩn tránh.
"Tôi... tôi không biết. Tôi chỉ vừa tỉnh dậy ở đây." - Cô đáp, giọng nói run rẩy vì lo lắng. Người đàn ông mặc áo trắng, Lâm Phong , tiến tới gần hơn, vẻ mặt có phần dịu dàng hơn:
"Cô nói thật chứ? Nhìn cô không giống người ở vùng này." Lăng Nguyệt không biết phải trả lời thế nào. Rõ ràng cô không thuộc về nơi này, nhưng làm sao cô có thể giải thích chuyện mình xuyên không về thời cổ đại?
Người đàn ông mặc áo xanh, Tần Vũ , nhìn cô một lúc lâu, rồi nói:
"Nếu không thể đưa ra lời giải thích hợp lý, ta sẽ phải đưa cô về phủ để điều tra. Không thể để một kẻ lạ mặt lang thang trên đất của ta." Lăng Nguyệt biết rằng mình không còn lựa chọn nào khác. Cô gật đầu, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
"Tôi sẽ đi theo anh, nhưng xin hãy tin tôi, tôi không có ý định xấu." Tần Vũ không nói gì thêm, chỉ ra hiệu cho Lâm Phong dẫn đường. Cả ba người cùng bước về phía kinh thành, nơi gia tộc Tần uy nghi và quyền lực nắm giữ vùng đất này.
Lăng Nguyệt được đưa về phủ Tần, nơi mà Tần Vũ và gia đình anh cai trị. Phủ Tần là một khu dinh thự rộng lớn, với những bức tường cao, hành lang dài và các bức tượng cổ kính. Mọi thứ ở đây đều được chăm chút tỉ mỉ, từ những bông hoa trong vườn cho đến kiến trúc hoành tráng của cung điện.
Trong phủ, Tần lão gia , cha của Tần Vũ, là một người đàn ông già nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghi, quyền lực. Ông ta ngồi trên một chiếc ghế lớn, đôi mắt sắc sảo nhìn Lăng Nguyệt như thể muốn thăm dò toàn bộ con người cô.
"Cô gái này đến từ đâu?" - Tần lão gia hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng không kém phần uy quyền. Tần Vũ trả lời, kể lại toàn bộ sự việc. Lăng Nguyệt chỉ biết đứng im lặng, cảm thấy như mình đang bị xét xử. Nhưng ánh mắt của Tần lão gia không hề thù địch, ngược lại, có phần tò mò.
"Cô nói cô không nhớ gì về việc làm sao đến được đây?" - Ông hỏi Lăng Nguyệt, ánh mắt đầy hoài nghi. Lăng Nguyệt hít một hơi sâu và đáp:
"Đúng vậy, thưa ngài. Tôi không biết làm sao mình có mặt ở đây. Tất cả những gì tôi nhớ là mình đã mở một cuốn sách cổ và rồi... tôi không biết nữa." Tần lão gia gật đầu, trầm ngâm một lúc lâu rồi quay sang Tần Vũ:
"Tạm thời để cô ấy ở lại đây. Nếu cô gái này thật sự không có ý đồ xấu, chúng ta không cần phải lo lắng. Nhưng hãy cẩn thận theo dõi."
"Tiểu thư, tôi là Tiểu Mai , tỳ nữ được lệnh của Tần công tử chăm sóc người. Mời tiểu thư dùng trà." Lăng Nguyệt mỉm cười gượng gạo, cô vẫn chưa quen với cách xưng hô trang trọng này. Tiểu Mai nhanh nhẹn bày trà lên bàn rồi đứng chờ. Cô gái trẻ có gương mặt hiền lành, đôi mắt trong sáng, làm Lăng Nguyệt cảm thấy dễ gần hơn một chút.
"Cảm ơn em, Tiểu Mai. Ta... có thể gọi em như vậy chứ?" - Lăng Nguyệt hỏi, cố gắng tạo cảm giác thân thiện. Tiểu Mai mỉm cười nhẹ nhàng, gật đầu:
"Tiểu thư cứ gọi như vậy là được." Sau khi dùng xong bữa sáng đơn giản gồm trà và một vài món điểm tâm, Tiểu Mai nhanh chóng giới thiệu cho Lăng Nguyệt về phủ Tần. Đó là một gia tộc giàu có và quyền lực, thuộc về tầng lớp quý tộc trong triều đình. Tần lão gia , cha của Tần Vũ, là một người đàn ông quyền lực nhưng hiếm khi xuất hiện trước công chúng. Ông dành phần lớn thời gian trong phòng thư riêng, chỉ giao tiếp với những người thân cận.
"Công tử Tần Vũ và thiếu gia Lâm Phong là hai người có quyền lực nhất trong phủ. Công tử Tần Vũ thường lạnh lùng và nghiêm khắc, còn thiếu gia Lâm Phong thì hiền hòa hơn, nhưng không ai biết rõ về suy nghĩ thật sự của họ." - Tiểu Mai nói với vẻ kính trọng. Lăng Nguyệt gật đầu, ghi nhớ những điều Tiểu Mai vừa nói. Cô hiểu rằng mình đang ở trong một nơi đầy rẫy những quy tắc và quyền lực, và cô cần phải cẩn thận từng lời nói, hành động.
Khi Tiểu Mai đang nói chuyện, một tiếng gõ cửa vang lên. Tiểu Mai bước ra mở cửa và cúi đầu trước người vừa xuất hiện. Đó là một cô gái trẻ khác, nhưng từ vẻ ngoài và cách ăn mặc, Lăng Nguyệt đoán rằng cô gái này không phải là tỳ nữ.
"Tiểu thư Lăng, đây là Tần Dao , tiểu thư nhà họ Tần, em gái của công tử Tần Vũ." - Tiểu Mai giới thiệu với vẻ kính trọng. Tần Dao bước vào với dáng vẻ tự tin và kiêu hãnh. Cô mặc một bộ váy màu tím thẫm, thêu hoa văn hình phượng hoàng bay lượn. Khuôn mặt xinh đẹp của cô ánh lên nét sắc sảo, nhưng trong ánh mắt lại ẩn chứa sự tò mò và... chút đề phòng.
"Ngươi là cô gái mà đại ca ta đã đưa về phủ?" - Tần Dao hỏi, giọng điệu có chút khinh khỉnh nhưng không quá khó chịu. Lăng Nguyệt cố gắng giữ bình tĩnh, mỉm cười lịch sự:
"Phải, ta là Lăng Nguyệt. Ta không biết tại sao mình lại xuất hiện ở đây, nhưng ta cảm ơn sự giúp đỡ của Tần công tử." Tần Dao nhìn Lăng Nguyệt từ đầu đến chân, ánh mắt sắc bén như đang đánh giá một món hàng quý hiếm. Cuối cùng, cô nở một nụ cười lạnh nhạt:
"Ta không tin có chuyện ngẫu nhiên như vậy. Nhưng nếu đại ca đã quyết định giữ ngươi lại, thì chắc hẳn có lý do. Chỉ cần nhớ rằng, ở đây không phải nơi ai cũng dễ dàng sống sót." Câu nói của Tần Dao như một lời cảnh cáo, khiến Lăng Nguyệt cảm thấy áp lực nặng nề hơn. Nhưng cô vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, biết rằng mình không thể để lộ sự yếu đuối trong tình huống này.
Tần Dao không nói thêm gì, chỉ nhìn Lăng Nguyệt lần cuối rồi quay người rời khỏi phòng. Tiểu Mai thở phào nhẹ nhõm khi Tần Dao đi khỏi, rồi quay sang nhìn Lăng Nguyệt:
"Tiểu thư Tần Dao có tính cách mạnh mẽ và quyền lực trong phủ này cũng không nhỏ. Người nên cẩn thận khi đối diện với tiểu thư ấy." Lăng Nguyệt gật đầu, trong lòng thầm cảm thấy Tần Dao sẽ là một nhân vật phức tạp mà cô cần phải dè chừng trong thời gian tới.
Sau cuộc gặp gỡ với Tần Dao, Lăng Nguyệt được dẫn đi dạo quanh phủ để làm quen với nơi ở mới. Phủ Tần thật sự rộng lớn và xa hoa, với những khu vườn bát ngát đầy hoa cỏ, các hồ nước trong vắt với cầu đá bắc ngang, và những dãy nhà rộng lớn trang trí tinh xảo. Tất cả đều toát lên vẻ quyền quý và giàu có của gia tộc này.
Tuy nhiên, khi đi qua khu vườn phía sau, Lăng Nguyệt bỗng cảm nhận được một luồng khí kỳ lạ. Cô ngừng bước, quay lại nhìn về phía cuối vườn, nơi có một tòa nhà nhỏ, cũ kỹ hơn so với các dãy nhà còn lại. Tòa nhà này bị che khuất bởi những cây cổ thụ cao lớn, và dường như không ai bước chân vào đó.
Lăng Nguyệt tò mò hỏi Tiểu Mai:
"Nơi đó là gì vậy?" Tiểu Mai lập tức thay đổi sắc mặt, đôi mắt tràn ngập sự lo lắng:
"Tiểu thư, nơi đó là Tàng Thư Các, nơi cất giữ những tài liệu và bí mật của gia tộc Tần. Không ai được phép vào đó nếu không có sự cho phép của Tần công tử hay lão gia." "Tại sao vậy? Nơi đó có gì đặc biệt sao?" Tiểu Mai ngập ngừng một lúc, rồi thì thầm:
"Có lời đồn rằng, trong Tàng Thư Các cất giữ những bí mật quan trọng về dòng họ Tần, và có cả những thứ... không nên bị tiết lộ. Một số tỳ nữ từng tò mò bước vào đó, nhưng sau đó họ đều biến mất một cách kỳ lạ. Không ai dám nhắc tới nữa." Nghe những lời này, Lăng Nguyệt cảm thấy có gì đó không ổn. Cô không tin vào những điều mê tín, nhưng sự bí ẩn của nơi này lại khiến cô không khỏi tò mò. "Liệu đó có phải là chìa khóa để giải thích cho sự xuất hiện kỳ lạ của mình ở đây?" – cô thầm nghĩ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


