Người đàn ông lạnh lùng nhìn quanh, ánh mắt săm soi kỹ từng người. Sau một lúc im lặng, hắn rút thanh kiếm dài bên hông, nhưng không có dấu hiệu muốn tấn công. Lăng Nguyệt cảm nhận được sự áp lực to lớn từ ánh mắt sắc bén của hắn, dù vẻ ngoài không bộc lộ nhiều cảm xúc.
"Ta là Thượng Quan Vũ," hắn nói, giọng trầm nhưng rõ ràng. "Lãnh chúa của hòn đảo này. Những kẻ sống ở đây đều dưới sự cai quản của ta. Các ngươi đã đặt chân lên lãnh thổ của ta, nhưng dường như không hiểu rõ những luật lệ ở đây." Tần Dương hơi cúi đầu, đôi mắt không rời khỏi thanh kiếm của Thượng Quan Vũ. Anh hiểu rằng nếu bọn họ tiếp tục gây sự, kết cục sẽ không thể đoán trước được.
"Xin lãnh chúa hiểu rằng, chúng tôi không có ý định xâm phạm. Chúng tôi bị lạc vào đây sau trận bão dữ. Nếu có thể, chúng tôi mong muốn được giúp đỡ để rời khỏi hòn đảo này." Thượng Quan Vũ quan sát từng lời nói và biểu cảm của Tần Dương, rồi hắn quay sang nhìn Lăng Nguyệt và Hứa Lan, như thể đang đánh giá họ. Lăng Nguyệt giữ im lặng, nhưng cô cảm nhận được sự căng thẳng đang bủa vây.
"Các ngươi muốn rời khỏi đây?" Thượng Quan Vũ khẽ cười, nhưng nụ cười đầy bí ẩn. "Không dễ dàng như các ngươi nghĩ. Hòn đảo này không phải là nơi mà ai đến rồi cũng có thể rời đi." Hứa Lan nghe thấy câu nói đó, mặt tái đi, đôi mắt cô lo lắng nhìn sang Tần Dương và Lăng Nguyệt. "Vậy... chúng ta sẽ bị kẹt ở đây mãi sao?"
"Không phải là kẹt," Thượng Quan Vũ ngắt lời, ánh mắt của hắn trở nên nghiêm nghị hơn. "Nếu các ngươi thực sự muốn rời đi, các ngươi phải chứng minh giá trị của mình. Trên hòn đảo này, không ai có thể sống mà không có quy tắc." "Ngài muốn nói gì?" Lăng Nguyệt lên tiếng, cố gắng giữ bình tĩnh dù trong lòng đang dâng trào sự lo lắng. Thượng Quan Vũ nhìn cô, đôi mắt lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự tò mò. "Các ngươi phải làm việc cho ta, chứng minh các ngươi không phải là gánh nặng. Nếu không, ta không có lý do gì để cho phép các ngươi rời đi."
Lời đề nghị của Thượng Quan Vũ giống như một sự lựa chọn khó khăn. Lăng Nguyệt hiểu rằng, nếu không đồng ý, họ có thể sẽ phải đối mặt với sự đe dọa từ những kẻ lạ mặt này, hoặc tệ hơn là bị kẹt trên hòn đảo mãi mãi. Nhưng nếu đồng ý, họ sẽ bị cuốn vào một cuộc sống không rõ kết thúc, phục vụ cho một lãnh chúa bí ẩn và nguy hiểm.
Tần Dương nhìn Lăng Nguyệt và Hứa Lan, như đang đợi quyết định của họ. Cả ba đều hiểu rằng không có con đường nào khác ngoài việc tạm thời tuân theo yêu cầu của Thượng Quan Vũ.
"Chúng tôi chấp nhận," Tần Dương nói, giọng anh kiên định. "Chúng tôi sẽ làm việc cho ngài, miễn là điều đó giúp chúng tôi có cơ hội rời khỏi đây." Thượng Quan Vũ gật đầu, hài lòng với câu trả lời. "Tốt. Nhưng hãy nhớ, trên hòn đảo này, mọi việc đều không đơn giản như các ngươi nghĩ. Các ngươi sẽ sớm hiểu rõ hơn về những quy tắc tồn tại ở đây."
Kể từ sau cuộc chạm trán với Thượng Quan Vũ, nhóm của Lăng Nguyệt đã bị buộc phải ở lại hòn đảo và làm việc cho hắn. Họ bị phân công vào các nhiệm vụ khác nhau, từ việc săn bắn trong rừng sâu, cho đến tìm kiếm tài nguyên quý hiếm. Tuy nhiên, mỗi người trong nhóm đều hiểu rằng đây chỉ là tạm thời, họ vẫn không ngừng tìm kiếm cơ hội để trốn thoát.
Mỗi ngày trôi qua, Lăng Nguyệt dần nhận ra rằng Thượng Quan Vũ không chỉ là một lãnh chúa bình thường. Hắn kiểm soát mọi thứ trên hòn đảo bằng một cách thức kỳ lạ và đầy quyền uy. Những người dưới quyền hắn không bao giờ dám cãi lại hay phản đối mệnh lệnh, và họ dường như đều sợ hãi hắn một cách tuyệt đối.
Một buổi chiều khi đang ở trong rừng cùng Hứa Lan và Trương Hạo, Lăng Nguyệt bắt gặp một nhóm người khác đang làm việc gần đó. Họ mặc những bộ quần áo rách rưới, trên mặt hiện rõ sự mệt mỏi và kiệt sức.
"Những người này là ai?" Hứa Lan khẽ hỏi, ánh mắt cô đầy sự xót xa. "Có lẽ họ cũng giống chúng ta," Trương Hạo trả lời, giọng trầm ngâm. "Bị buộc phải làm việc dưới quyền Thượng Quan Vũ." Lăng Nguyệt lặng người nhìn cảnh tượng đó. Cô hiểu rằng nếu họ không tìm ra cách rời khỏi đây sớm, họ cũng sẽ trở nên giống như những con người kia – bị bào mòn bởi thời gian và sự kiệt quệ.
Lăng Nguyệt nheo mắt nhìn người phụ nữ lạ mặt. "Vậy tại sao cô lại giúp chúng tôi? Cô không sợ hắn sao?"
Người phụ nữ khẽ lắc đầu. "Ta không còn gì để mất nữa. Những gì ta đã chứng kiến trong suốt thời gian qua đã khiến ta hiểu rằng, nếu các ngươi không tìm cách trốn thoát, các ngươi sẽ không bao giờ rời khỏi đây được."
Lăng Nguyệt cảm thấy trái tim mình đập mạnh. "Cô có biết cách nào để thoát khỏi hòn đảo này không?"
Người phụ nữ khẽ gật đầu. "Có một con thuyền bí mật được giấu ở phía bắc của hòn đảo. Đó là con đường duy nhất để thoát khỏi đây. Nhưng con thuyền đó được canh giữ rất nghiêm ngặt. Các ngươi sẽ phải đối mặt với nhiều nguy hiểm nếu muốn sử dụng nó."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
