Lăng Nguyệt ngay lập tức chia sẻ thông tin này với Tần Dương và nhóm của mình. Họ bàn bạc suốt đêm để tìm ra cách tốt nhất thực hiện kế hoạch trốn thoát. Cả nhóm biết rõ rằng, nếu thất bại, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng. Nhưng nếu không thử, họ sẽ phải chịu cảnh tù túng mãi mãi.
Tần Dương lên tiếng: "Chúng ta cần chuẩn bị kỹ lưỡng. Không thể hành động bừa bãi được. Nếu bị phát hiện, tất cả sẽ phải trả giá."
Lăng Nguyệt nhìn anh, rồi nhìn mọi người trong nhóm. Tất cả đều hiểu rõ tầm quan trọng của quyết định này.
"Chúng ta sẽ làm theo kế hoạch," cô nói. "Vì tự do, chúng ta không thể lùi bước." Cả nhóm thống nhất hành động vào đêm hôm sau, khi trời tối đen và kẻ canh gác dễ dàng mất cảnh giác nhất. Họ bắt đầu thu thập mọi thứ cần thiết, từ lương thực đến vũ khí, chuẩn bị cho cuộc chạy trốn mạo hiểm nhất trong đời.
Đêm xuống, bầu trời lấp lánh những vì sao, ánh trăng chiếu rọi khắp nơi, tạo ra một khung cảnh yên bình, nhưng lòng Lăng Nguyệt lại đầy lo âu. Cô nhìn sang Tần Dương, người vẫn đang kiểm tra lại trang bị. Hứa Lan bên cạnh, đôi mắt vẫn còn vẻ lo lắng, nhưng trong đó cũng có ánh sáng của hy vọng.
Khi cả nhóm lặng lẽ rời khỏi hang, bầu không khí nặng nề như kéo dài từng giây. Từng bước đi của họ đều được thực hiện một cách cẩn thận. Họ đi qua các bụi cây rậm rạp, những âm thanh của tự nhiên xung quanh dường như trở nên tĩnh lặng, chỉ có tiếng bước chân của họ và nhịp tim đập thình thịch trong lòng.
Họ đã đi được một đoạn, bỗng có tiếng động lạ vang lên phía trước. Tần Dương dừng lại, ra hiệu cho mọi người ngừng lại. Họ núp sau một bụi cây lớn, căng thẳng lắng nghe âm thanh từ xa.
"Có vẻ như có người đang canh gác ở gần đây," Tần Dương nói nhỏ, ánh mắt chăm chú quan sát. "Chúng ta phải đi thật cẩn thận." Nhóm quyết định chờ cho đến khi tiếng động đó im bặt trước khi tiếp tục. Một hồi lâu trôi qua, họ nghe thấy tiếng nói chuyện của những người canh gác.
"Hôm nay không thấy Thượng Quan Vũ đi qua đây, không biết có chuyện gì không nhỉ?" một người nói. "Hắn đã ra lệnh không được để ai thoát khỏi đây. Chúng ta phải giữ thật chặt." Lời nói đó như một gáo nước lạnh dội vào lòng họ. Hứa Lan nhắm mắt lại, trong lòng cầu mong cho mọi thứ diễn ra suôn sẻ.
Khi tiếng nói lắng xuống, Tần Dương ra hiệu cho cả nhóm tiếp tục di chuyển. Họ lén lút qua từng góc khuất, nép mình vào những bóng tối của những bụi cây rậm.
Cuối cùng, sau những nỗ lực cẩn thận, họ cũng đến được bến thuyền mà người phụ nữ bí ẩn đã chỉ. Con thuyền nằm lặng lẽ bên bờ biển, màu gỗ đã bạc màu, nhưng vẫn kiên cường đứng vững trước sóng gió. Lăng Nguyệt cảm thấy hy vọng dâng trào trong lòng.
"Chúng ta đã đến nơi!" Hứa Lan thốt lên, khuôn mặt cô sáng bừng lên. Tần Dương bước lên trước, kiểm tra con thuyền. "Đúng là đây rồi. Chúng ta chỉ cần đẩy nó ra biển, nhưng trước hết phải chắc chắn không có ai ở đây."
Lăng Nguyệt và Trương Hạo cùng nhau tìm kiếm xung quanh, trong khi Hứa Lan lo lắng đứng gần thuyền, bàn tay nắm chặt.
Bỗng, họ nghe thấy tiếng bước chân gần kề. Tần Dương và Trương Hạo lập tức quay lại, hai người nắm chặt vũ khí, sẵn sàng đối phó với bất kỳ tình huống nào.
"Chúng ta phải nhanh lên!" Tần Dương thì thầm, ánh mắt đầy quyết tâm. Họ lén lút núp sau những tảng đá lớn, nhắm hướng mà tiếng bước chân phát ra. Đó là một nhóm kẻ canh gác, họ đi về phía bến thuyền.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
