Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vượt Thời Gian, Trọn Đời Bên Nàng Chương 18: Bí Ẩn Của Hòn Đảo

Cài Đặt

Chương 18: Bí Ẩn Của Hòn Đảo

Khi tiến sâu hơn vào rừng, Tần Dương bất ngờ dừng lại. Anh phát hiện ra những dấu vết lạ trên mặt đất. Đó là những dấu chân, rõ ràng không phải của động vật, mà là của con người.

"Nhìn kìa," Tần Dương chỉ xuống mặt đất. "Có người đã từng ở đây." Lăng Nguyệt cúi xuống xem xét, đôi mắt cô trở nên sắc bén khi nhận ra điều đó. "Dấu chân này còn khá mới," cô nói, giọng có phần nghi ngại. "Có lẽ chúng ta không phải là những người duy nhất trên hòn đảo này."

Hứa Lan rùng mình. "Ý cô là... có ai đó đang sống ở đây sao? Nhưng tại sao lại có người chọn sống ở một nơi hẻo lánh như thế này?"

Tần Dương nheo mắt nhìn xung quanh. "Chúng ta phải cẩn thận hơn. Nếu có ai đó trên đảo, họ có thể không thân thiện."

Không ai nói thêm lời nào, cả nhóm im lặng tiếp tục di chuyển, luôn trong tư thế đề phòng. Càng đi sâu vào rừng, họ càng cảm thấy bầu không khí trở nên ngột ngạt hơn. Những âm thanh lạ lùng vang lên từ khắp nơi, khiến tim ai cũng đập nhanh hơn.

Sau một quãng đường dài, họ đến một khu vực bằng phẳng, nơi có những dấu vết của một trại tạm bợ. Đống tro tàn của một đống lửa còn mới, chứng tỏ rằng ai đó đã ở đây không lâu trước khi họ đến.

"Chắc chắn có người sống trên đảo," Lăng Nguyệt khẳng định, ánh mắt cô hiện rõ sự cảnh giác. Tần Dương tiến lại gần khu vực đó, xem xét kỹ lưỡng từng chi tiết. "Có vẻ như họ đã ở đây một thời gian dài. Nhưng không rõ là họ đến từ đâu và có ý định gì."

Khi cả nhóm còn đang quan sát dấu vết thì đột nhiên, từ phía xa, tiếng lá xào xạc vang lên, báo hiệu có người đang tiến đến. Lăng Nguyệt ngay lập tức nắm chặt thanh kiếm bên hông, mắt hướng về phía âm thanh.

Một bóng người từ từ hiện ra giữa những tán cây, đó là một người đàn ông cao lớn, nước da sạm đen, trên người chỉ mặc bộ quần áo rách rưới. Ánh mắt của hắn lạnh lùng và đầy hiểm độc, nhưng đôi môi lại nở một nụ cười kỳ quái.

"Các ngươi là ai? Sao lại xuất hiện trên hòn đảo này?" Giọng nói của hắn khàn khàn, đầy ác ý. "Chúng ta chỉ vô tình bị lạc vào đây," Tần Dương bước lên, giọng điềm tĩnh. "Không có ý định gây rắc rối. Nếu đây là lãnh địa của các ngươi, chúng ta chỉ xin trú nhờ một thời gian rồi sẽ rời đi." Người đàn ông nhếch môi cười, ánh mắt lướt qua từng người trong nhóm. "Các ngươi nghĩ dễ dàng rời khỏi đây như vậy sao? Hòn đảo này không phải là nơi mà các ngươi có thể tự do ra vào."

Lăng Nguyệt cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô hiểu rõ rằng họ đang đối mặt với nguy hiểm lớn hơn cả cơn bão vừa qua. Người đàn ông trước mặt rõ ràng không có thiện chí, và hắn có thể còn nguy hiểm hơn vẻ ngoài.

"Các ngươi đã đến đây, thì không còn đường quay lại nữa." Người đàn ông cười nham hiểm, và từ phía sau hắn, hàng loạt bóng đen khác bắt đầu hiện ra. Cả nhóm nhận ra rằng họ đã bị bao vây. Những người này, có vẻ như là cư dân bí ẩn của hòn đảo, đã theo dõi họ từ lâu. Mỗi người đều cầm vũ khí trong tay, gương mặt lạnh lùng và đầy sát khí.

"Chúng ta phải làm gì đây?" Hứa Lan run rẩy hỏi nhỏ, đôi mắt hoảng sợ nhìn về phía những kẻ đang tiến tới. Tần Dương rút kiếm ra, đôi mắt anh ánh lên sự quyết đoán. "Chúng ta không thể để họ bắt nạt được. Nếu phải chiến đấu, chúng ta sẽ chiến đấu."

Lăng Nguyệt cũng rút kiếm, đứng cạnh Tần Dương. "Chúng ta đã vượt qua nhiều thử thách hơn thế này. Đừng để nỗi sợ hãi làm mờ mắt."

Cuộc chạm trán nhanh chóng trở thành một cuộc chiến đấu không khoan nhượng. Những kẻ cư ngụ trên đảo lao vào tấn công nhóm của Lăng Nguyệt. Tiếng kim loại va chạm vào nhau vang lên chát chúa trong không gian rừng rậm tĩnh lặng. Tần Dương và Lăng Nguyệt cùng nhau chiến đấu dũng mãnh, dùng kiếm đẩy lùi từng đợt tấn công của kẻ thù.

Cả nhóm cố gắng tìm cách thoát khỏi vòng vây của kẻ địch, nhưng dường như mọi lối thoát đều bị chặn. Tuy nhiên, vào lúc tuyệt vọng nhất, một tiếng kêu lớn vang lên từ phía xa. Những kẻ địch bỗng dừng lại, nhìn nhau với ánh mắt hoảng sợ.

Từ bóng tối của khu rừng, một người đàn ông khác bước ra. Hắn có vẻ ngoài uy nghiêm, trên tay cầm một thanh kiếm lớn. Đôi mắt hắn ánh lên sự nguy hiểm, nhưng hắn không tấn công ngay lập tức mà chỉ quan sát.

"Dừng lại!" hắn ra lệnh, giọng nói đầy quyền uy. Những kẻ tấn công nghe lệnh, lập tức ngừng chiến đấu và lùi lại. Bầu không khí căng thẳng lắng xuống, nhưng sự lo âu vẫn bao trùm lấy cả nhóm của Lăng Nguyệt.

Người đàn ông kia tiến lại gần, đôi mắt hắn nhìn xoáy sâu vào từng người. "Các ngươi là ai? Tại sao lại đến hòn đảo của ta?"

Tần Dương bước lên, cúi đầu. "Chúng tôi không có ý định xâm phạm. Chúng tôi chỉ vô tình bị lạc vào đây sau một trận bão. Nếu ngài cho phép, chúng tôi sẽ rời đi ngay khi có thể."

Người đàn ông im lặng, ánh mắt lạnh lùng của hắn không để lộ cảm xúc gì. "Các ngươi may mắn vì ta đến kịp lúc. Nếu không, các ngươi đã không còn đứng đây nói chuyện."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc