Thời gian trôi qua trong không gian tối tăm và ướt át. Mưa như trút nước xuống, những đợt gió biển vẫn liên tục gào thét. Tuy nhiên, khi mọi thứ tưởng như sắp kết thúc, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Từ xa, một tia sáng nhỏ nhô lên từ chân trời.
Lăng Nguyệt hốt hoảng nheo mắt nhìn về phía đó. Trái tim cô đập mạnh khi nhận ra đó là ánh sáng từ ngọn hải đăng trên một hòn đảo xa. Ánh sáng yếu ớt nhưng lại là tia hy vọng giữa cơn cuồng nộ của biển cả.
"Nhìn kìa!" cô hét lớn, chỉ tay về phía tia sáng. "Có một hòn đảo! Chúng ta có thể đến đó trú ẩn!" Cả nhóm nhìn theo hướng tay cô chỉ, và sự lo lắng trong lòng họ dần tan biến. Tuy khoảng cách vẫn còn xa, nhưng có một nơi an toàn đang chờ đợi họ. Đó là tất cả những gì họ cần trong lúc này.
"Tuyệt vời!" Trương Hạo vui mừng la lên, giọng anh đầy phấn khích. "Nếu chúng ta có thể tới được đó, chúng ta sẽ thoát khỏi cơn bão này!" Tần Dương gật đầu đồng tình, và anh ngay lập tức điều chỉnh bánh lái, hướng thuyền về phía hòn đảo. Dù bão vẫn chưa dứt, nhưng với ánh sáng đó làm kim chỉ nam, họ có thể nhìn thấy đích đến của mình.
"Chúng ta không thể dừng lại! Tất cả hãy sẵn sàng, cơn bão còn chưa buông tha chúng ta đâu!" Tần Dương ra lệnh, giọng anh kiên quyết và đầy khí phách. Tất cả đều đồng lòng, cố gắng hết sức đẩy chiếc thuyền về phía trước. Lăng Nguyệt bám chặt vào dây thừng, cảm nhận từng nhịp đập của trái tim mình. Cô biết, chỉ cần vượt qua thử thách này, cuộc sống phía trước sẽ hoàn toàn khác.
Khi họ gần đến được hòn đảo, cơn bão càng dữ dội hơn, như muốn đẩy họ ra xa khỏi bờ. Những đợt sóng lớn liên tục đập vào thân thuyền, khiến nó lắc lư một cách nguy hiểm. Bất chợt, một đợt sóng mạnh hơn bình thường đã đánh vào chiếc thuyền, khiến nó nghiêng hẳn về một bên.
Hứa Lan thét lên khi cơ thể cô trượt dần về phía mép thuyền, nhưng may mắn là Lăng Nguyệt đã kịp thời kéo cô lại. Cả hai đều thở hổn hển vì sợ hãi.
"Chúng ta không thể chịu đựng được lâu hơn nữa!" Hứa Lan lo lắng la lớn, ánh mắt hoảng loạn. "Chúng ta gần tới rồi!" Tần Dương hét lớn, cố gắng điều chỉnh bánh lái để đưa thuyền tiến lên phía trước. Những cơn sóng dường như không muốn buông tha họ, chúng liên tục tấn công với sức mạnh khủng khiếp. Nhưng với quyết tâm không chịu khuất phục, cả nhóm đã chiến đấu đến giây phút cuối cùng. Cuối cùng, chiếc thuyền đã tiến gần được bờ, và một đợt sóng lớn đã đưa nó lên bãi cát an toàn.
Khi họ đặt chân lên bờ, cơn bão vẫn còn dữ dội, nhưng ít nhất họ đã thoát khỏi hiểm nguy của biển cả. Cả nhóm kiệt sức ngã nhào trên bãi cát, thở hổn hển. Những giọt mưa vẫn rơi nặng nề, nhưng không ai trong họ quan tâm nữa. Cuối cùng, họ đã sống sót qua cơn bão.
"Chúng ta đã làm được!" Hứa Lan mỉm cười, cảm nhận niềm vui sướng khi biết rằng tất cả đã thoát khỏi hiểm nguy. Tần Dương ngồi thở dốc, tay anh run lên vì kiệt sức, nhưng ánh mắt anh vẫn sáng rực niềm hy vọng.
"Đây chỉ là bắt đầu," anh nói, giọng trầm ngâm. "Chúng ta đã sống sót, nhưng chúng ta cần tìm nơi trú ẩn và lên kế hoạch tiếp theo." Lăng Nguyệt nhìn quanh, hòn đảo trước mắt trông có vẻ hoang vu và nguy hiểm, nhưng ít nhất đó là nơi an toàn để họ tạm nghỉ sau những trận chiến căng thẳng.
"Chúng ta sẽ tìm được đường thoát khỏi nơi này," cô nói, mắt nhìn về phía chân trời xa xăm. "Tôi tin rằng vẫn còn hy vọng." Ngày hôm sau, khi trời sáng, cơn bão đã tan biến. Mặt trời ló dạng trên bầu trời trong xanh, chiếu rọi xuống hòn đảo hoang sơ. Cả nhóm bắt đầu khám phá hòn đảo, tìm nguồn nước và lương thực. Họ nhanh chóng tìm thấy một hang động gần bờ biển, nơi sẽ trở thành nơi trú ẩn tạm thời.
Lăng Nguyệt đi cùng Tần Dương và Hứa Lan theo con đường dẫn sâu vào rừng. Hòn đảo này thoạt nhìn có vẻ nhỏ, nhưng nó chứa đựng nhiều điều bí ẩn. Những hàng cây cao lớn chắn ánh nắng mặt trời, tạo nên không gian mờ tối, đầy u ám. Tiếng côn trùng kêu râm ran trong không khí khiến cô không khỏi lo lắng. Trái ngược với không khí căng thẳng, Tần Dương lại tỏ ra rất bình tĩnh. Anh bước đi mạnh mẽ và vững chắc, như thể đã quen thuộc với những môi trường khắc nghiệt.
"Chúng ta cần tìm nước trước tiên," Tần Dương nói, đôi mắt không ngừng quan sát xung quanh. "Nếu không có nước, chúng ta sẽ không trụ nổi lâu." "Nhưng làm sao để tìm được nước trên hòn đảo này?" Hứa Lan hỏi, giọng cô vẫn còn run rẩy sau những gì đã trải qua trên biển. "Ở đây phải có suối, hoặc ít nhất là nước mưa còn đọng lại đâu đó." Lăng Nguyệt đáp lại, đôi mắt cô dõi theo từng bước chân của mình trên con đường gồ ghề. Họ đi sâu vào rừng, mỗi bước đi đều cảm nhận rõ sự cô lập và lạnh lẽo. Không khí ẩm ướt và mùi cỏ cây xộc vào mũi, tạo ra cảm giác bất an. Cây cối trên đảo không giống như những gì họ thường thấy, chúng có hình dáng kỳ quái, với những cành khúc khuỷu đan vào nhau, tạo nên một mạng lưới dày đặc như muốn che giấu điều gì đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)