Sau khi đảm bảo rằng chiếc thuyền đã ra khỏi tầm ngắm của quân lính, Tần Dương bắt đầu vạch ra kế hoạch cho hành trình tiếp theo. Anh gọi mọi người tập trung lại.
"Chúng ta không thể tiếp tục đi mãi thế này mà không có kế hoạch rõ ràng," anh nói, giọng đầy quyết đoán. "Tôi đã xem xét qua bản đồ, và có một hòn đảo nhỏ cách đây không xa. Chúng ta có thể tạm dừng ở đó để nghỉ ngơi và tìm hiểu xem nên đi đâu tiếp theo." Trương Hạo, người luôn giữ vai trò trinh sát và theo dõi, đồng tình.
"Đó là lựa chọn tốt nhất hiện tại. Chúng ta cần phải tái tổ chức, kiểm tra lại mọi thứ trước khi tiếp tục hành trình." Lăng Nguyệt nhìn vào bản đồ mà Tần Dương đưa ra. Hòn đảo đó không lớn lắm, nhưng nó sẽ là điểm dừng chân tạm thời để họ có thể thở phào sau cuộc rượt đuổi căng thẳng.
"Vậy chúng ta sẽ đến đó," cô nói, ánh mắt sáng lên. "Nhưng sau đó thì sao? Diệp Tinh sẽ không dừng lại. Hắn sẽ tiếp tục truy đuổi, và chúng ta không thể mãi chạy trốn." Tần Dương nhìn cô, rồi lặng lẽ gật đầu.
"Tôi biết," anh thừa nhận. "Nhưng chúng ta cần thời gian để nghĩ. Còn có những đồng minh bên ngoài, những người sẵn sàng giúp đỡ chúng ta. Điều quan trọng bây giờ là giữ an toàn và tìm cách liên lạc với họ." Khi chiếc thuyền tiếp tục di chuyển trên biển, những cơn gió bất chợt trở nên mạnh hơn. Bầu trời đen đặc, những đám mây nặng nề kéo đến như báo hiệu một cơn bão lớn. Hứa Lan lo lắng nhìn lên, tay nắm chặt cột buồm.
"Chúng ta có vẻ sắp gặp bão," cô nói, giọng đầy lo lắng. Trương Hạo nhìn ra xa, ánh mắt lạnh lùng và nghiêm nghị.
"Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Nếu không tiếp tục, chúng ta sẽ bị cuốn vào tâm bão." Lăng Nguyệt cảm thấy căng thẳng. Trước mắt, biển cả không còn là bạn đồng hành hiền hòa nữa. Sóng ngày càng lớn, và chiếc thuyền nhỏ bé của họ chao đảo dữ dội.
"Mọi người, giữ chặt vào!" Tần Dương hét lớn, giọng át đi cả tiếng gió rít. Lăng Nguyệt bám chặt lấy dây thừng, mắt nhìn về phía chân trời đen đặc. Bão đã đến, và không ai có thể ngăn cản sức mạnh của thiên nhiên.
Cơn bão nhanh chóng ập đến, với những đợt sóng dữ dội đánh vào mạn thuyền, khiến chiếc thuyền nghiêng ngả không ngừng. Lăng Nguyệt và các đồng đội cố gắng giữ thăng bằng, nhưng từng đợt sóng lại khiến họ chao đảo.
"Cẩn thận! Giữ thuyền không để nó lật!" Trương Hạo hét lớn, cố gắng giữ cho thuyền ổn định. Tần Dương điều khiển tay lái, cố gắng đưa thuyền tránh xa khỏi những đợt sóng lớn nhất, nhưng bão quá mạnh. Lăng Nguyệt cảm nhận được từng cơn sóng đập vào người, lạnh buốt và tê tái.
Hứa Lan, với sự khéo léo của mình, nhanh chóng thắt chặt các dây buồm để giảm thiểu nguy cơ thuyền bị lật. Tuy nhiên, trong khoảnh khắc đó, một đợt sóng lớn đánh mạnh vào thuyền, khiến cô mất thăng bằng và ngã xuống sàn thuyền.
"Hứa Lan!" Lăng Nguyệt hét lên, chạy đến bên cô bạn thân. Cô nhanh chóng kéo Hứa Lan dậy, nhưng cơn bão vẫn không ngừng lại. Sóng biển càng lúc càng dữ dội hơn, và không khí trở nên ngột ngạt, căng thẳng.
"Chúng ta không thể trụ lâu hơn nữa!" Tần Dương hét lên, giọng đầy căng thẳng. Giữa cơn bão dữ dội, có một khoảnh khắc mà Lăng Nguyệt cảm thấy như mọi thứ đều sụp đổ. Nhưng trong ánh mắt của Tần Dương và Hứa Lan, cô tìm thấy một tia hy vọng. Họ vẫn đứng vững, dù gió bão có mạnh đến đâu.
"Chúng ta không thể bỏ cuộc!" Lăng Nguyệt tự nhủ, đôi mắt sáng lên. "Chúng ta đã vượt qua quá nhiều thứ để dừng lại ở đây." Với quyết tâm ấy, cô cùng mọi người chiến đấu chống lại thiên nhiên. Sóng vẫn đánh vào thuyền, nhưng họ vẫn kiên cường chèo chống, không để bão táp lấn át ý chí của mình.
Bão tố hoành hành, trời đất như sụp đổ trước sự giận dữ của thiên nhiên. Những cơn sóng lớn như những con thú khổng lồ, liên tục tấn công chiếc thuyền nhỏ bé của Lăng Nguyệt và đồng đội. Mặt biển nổi sóng dữ dội, gió rít gào trên cao, át cả tiếng hò hét của những người trên thuyền.
Tần Dương đã nắm chặt tay lái, cố gắng giữ cho chiếc thuyền không bị lật. Đôi mắt anh sáng lên dưới những giọt nước mưa lạnh buốt. Anh hiểu rõ, chỉ cần một sơ suất nhỏ, cả nhóm có thể bị cuốn vào vòng xoáy của biển cả vô tận.
"Giữ chặt vào! Đừng để bị cuốn trôi!" Tần Dương hét lớn, nhưng giọng anh như tan biến giữa tiếng bão tố. Lăng Nguyệt bám chặt lấy sợi dây thừng gần đó, cố gắng giữ thăng bằng giữa những đợt sóng mạnh mẽ. Cô cảm nhận được từng cơn sóng đánh vào mạn thuyền, đôi khi nước biển lạnh buốt táp thẳng vào mặt khiến cô khó thở. Mỗi lần thuyền nghiêng, trái tim cô lại thót lên vì lo sợ rằng nó sẽ bị lật úp.
"Chúng ta không thể trụ vững mãi thế này!" Trương Hạo hét lớn từ phía đuôi thuyền. Anh đang cố gắng giữ thăng bằng trong khi vừa bắn cung, vừa cố gắng điều chỉnh để chiếc thuyền không bị nhấn chìm bởi nước biển. Hứa Lan cũng đang gắng sức giữ dây buồm, bàn tay nhỏ bé của cô đã đỏ rát vì sự căng thẳng và cơn gió mạnh mẽ. Cô cắn môi, nỗ lực vượt qua cơn đau trong cơ thể mình. Ánh mắt cô không ngừng nhìn về phía trước, như muốn tìm kiếm chút ánh sáng le lói giữa bầu trời đen đặc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


