Lăng Nguyệt cùng những người đồng đội chạy trốn khỏi phủ Tần trong màn đêm đen đặc, khi tiếng gió rít qua những hàng cây. Dù đã hạ được nhiều lính canh, nhưng nhóm của cô biết rằng họ không thể đánh lâu dài với lực lượng hùng hậu mà Diệp Tinh kiểm soát. Hứa Lan dẫn đầu, với sự thông thạo địa hình nhờ quãng thời gian dài sống trong phủ.
Tiếng bước chân đuổi theo của Lưu Khải và binh lính phía sau càng lúc càng gần. Lăng Nguyệt có thể nghe thấy hơi thở nặng nề của họ
Khi cả nhóm lao ra khỏi khuôn viên phủ, Lăng Nguyệt cảm thấy bầu không khí bên ngoài trong lành hơn. Nhưng không có thời gian để thở phào, tiếng la hét từ trong phủ vẫn vang vọng, báo hiệu rằng cuộc rượt đuổi vẫn đang diễn ra.
Hứa Lan dẫn đầu, nhanh chóng tìm đường rẽ vào một con hẻm nhỏ. Đây là nơi cô thường chạy trốn khi còn nhỏ, và Lăng Nguyệt hy vọng nó sẽ giúp họ thoát khỏi vòng vây.
"Đi nhanh lên!" Hứa Lan thúc giục. "Chúng ta chỉ có một cơ hội này." Đoạn đường hẹp khiến việc di chuyển của họ trở nên khó khăn, nhưng nó cũng giúp họ ẩn nấp trong bóng tối. Họ men theo những con hẻm tối tăm, cố gắng hết sức để không phát ra tiếng động. Lăng Nguyệt cảm thấy căng thẳng tràn ngập, nhưng cô không thể để sự sợ hãi chi phối mình.
"Chúng ta sẽ phải đợi cho đến khi bọn họ đi qua," Tần Dương nói, giọng đầy kiên định. "Hãy giữ bình tĩnh." Thời gian trôi qua như một thế kỷ, và Lăng Nguyệt cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Bầu không khí ngột ngạt trong ngôi nhà bỏ hoang khiến cô khó thở. Cô cảm thấy cần phải làm gì đó để xoa dịu nỗi lo âu đang lớn dần trong lòng.
"Nếu bọn họ bắt được chúng ta..." Hứa Lan nói, giọng thấp thỏm. "Tôi không thể tưởng tượng được điều gì sẽ xảy ra." Lăng Nguyệt nắm chặt cuộn tài liệu, rồi quay sang an ủi Hứa Lan.
"Đừng lo lắng," cô nói. "Chúng ta đã trải qua quá nhiều, và không thể để mình thất bại ở thời điểm này." Cuối cùng, tiếng bước chân đã lùi xa, nhưng Lăng Nguyệt biết rằng họ vẫn không thể ở lại đây lâu. Họ cần một kế hoạch táo bạo để thoát khỏi sự truy đuổi của Diệp Tinh.
"Tôi có một ý tưởng," Tần Dương nói, ánh mắt sáng rực. "Chúng ta có thể sử dụng bến thuyền. Nếu chúng ta có thể đánh lạc hướng bọn lính canh, thì có thể sẽ có cơ hội trốn thoát." "Nhưng làm cách nào để làm được điều đó?" Trương Hạo hỏi, giọng nghi ngại. Lăng Nguyệt nghĩ một lúc, rồi nảy ra ý tưởng.
"Chúng ta sẽ tạo ra một tiếng động lớn ở phía bên kia của khu phố. Bọn lính canh sẽ đổ dồn sự chú ý về đó," cô đề xuất. "Trong lúc đó, chúng ta sẽ len lén rời đi." Mọi người đều đồng tình với kế hoạch của Lăng Nguyệt. Họ biết rằng đây là một mạo hiểm, nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, không còn lựa chọn nào khác.
"Tôi sẽ đi trước và tạo tiếng động," Hứa Lan nói, giọng kiên quyết. "Còn các bạn thì hãy chuẩn bị sẵn sàng." Lăng Nguyệt lo lắng khi nghĩ đến việc Hứa Lan sẽ đi một mình, nhưng cô biết rằng đây là cách duy nhất để họ có cơ hội trốn thoát.
"Cẩn thận nhé, Hứa Lan," Lăng Nguyệt nói, ôm chặt lấy cô bạn thân. "Chúng ta sẽ chờ ở bến thuyền." Hứa Lan gật đầu, rồi nhanh chóng lén lút ra khỏi ngôi nhà. Lăng Nguyệt và Tần Dương cùng Trương Hạo ngồi im lặng, hồi hộp chờ đợi tín hiệu. Mỗi giây trôi qua như một thế kỷ, và lòng Lăng Nguyệt đầy lo lắng.
Bất chợt, từ phía xa vang lên một tiếng nổ lớn. Tất cả mọi người đều giật mình. Hứa Lan đã thành công trong việc tạo ra tiếng động thu hút sự chú ý của lính canh. Lăng Nguyệt nhìn Tần Dương và Trương Hạo.
"Đi thôi!" Tần Dương nói, giọng đầy quyết tâm. Họ lao ra khỏi ngôi nhà, tiến về phía bến thuyền, lòng đầy hy vọng. Tiếng la hét từ phía xa vọng lại, và bọn lính canh đã bị đánh lạc hướng.
Khi đến gần bến thuyền, Lăng Nguyệt cảm nhận được nỗi hồi hộp tăng lên. Cô không biết Hứa Lan đang ở đâu, nhưng cô không thể dừng lại. Họ cần phải rời khỏi đây ngay lập tức.
"Chúng ta sẽ phải tìm một chiếc thuyền," Tần Dương chỉ đạo. "Nếu có thể thoát ra ngoài nước, chúng ta sẽ an toàn hơn." Họ nhanh chóng tìm kiếm những chiếc thuyền bỏ hoang, nhưng khi nhìn lên bờ, Lăng Nguyệt thấy một cảnh tượng khiến trái tim cô chùng xuống: Lưu Khải và một nhóm lính canh đã xuất hiện, chúng đã nhận ra kế hoạch của họ.
"Đứng lại!" Lưu Khải hét lên, vung kiếm chỉ vào họ. "Nhanh lên!" Trương Hạo kêu lên, mắt nhìn vào những chiếc thuyền. Lăng Nguyệt cảm thấy một cơn giận dữ trỗi dậy. Họ không thể để mình bị bắt lần nữa. Cô nhìn vào những chiếc thuyền, rồi quyết định.
"Chúng ta sẽ không thể thắng nếu ở lại đây!" cô hét lên. "Đi nào!" Cả nhóm liền lao về phía chiếc thuyền lớn nhất, nhảy lên một cách vội vàng. Lưu Khải và lính canh phía sau đuổi theo, nhưng Lăng Nguyệt đã kịp thời hạ tấm buồm xuống.
"Bám chặt!" Tần Dương la lên khi chiếc thuyền bắt đầu nhổ neo. Chương 15: Đêm đen giữa biển khơi
Chiếc thuyền bắt đầu rời bến, nhưng Lưu Khải không chịu từ bỏ. Hắn hét lớn để ra lệnh cho những tên lính canh bắn tên. Lăng Nguyệt nghe thấy tiếng tên bay qua không trung, và cô cảm thấy hoảng loạn.
"Chúng ta phải nhanh hơn!" Hứa Lan kêu lên, tay nắm chặt tấm buồm. Trương Hạo nhanh chóng dùng cây cung của mình bắn trả lại bọn lính canh. Một tên lính gục xuống, nhưng Lưu Khải vẫn không chịu dừng lại.
"Đừng để chúng thoát!" hắn gào lên. Lăng Nguyệt cảm thấy lòng mình nặng trĩu khi nhìn lại bờ. Cuộc chiến này sẽ không dễ dàng kết thúc. Nhưng một điều cô biết chắc chắn: họ sẽ không quay lại, không bao giờ. Cuộc sống tự do bên ngoài đang chờ đón họ, và cô sẽ chiến đấu vì nó.
"Chúng ta sẽ phải tìm cách trốn thoát," Tần Dương nói, ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ không để Diệp Tinh kiểm soát cuộc đời mình thêm nữa." Lăng Nguyệt gật đầu, trái tim cô đầy quyết tâm. Họ đã bắt đầu cuộc chiến, và cô sẽ không dừng lại cho đến khi chiến thắng.
Trên mặt biển mênh mông, chiếc thuyền nhỏ mà Lăng Nguyệt và nhóm đồng đội điều khiển dần dần hòa vào bóng đêm. Ánh sáng của những ngọn đèn phía bờ chỉ còn là một chấm nhỏ le lói, như điểm sáng cuối cùng của quá khứ mà họ đang cố gắng rời xa. Biển cả trở nên rộng lớn, còn họ lại như những chiếc lá nhỏ bé trôi dạt giữa sự mênh mông vô tận.
Lăng Nguyệt ngồi ở mạn thuyền, cảm nhận từng cơn gió lạnh buốt lùa qua. Cô siết chặt áo khoác của mình, mắt nhìn xa xăm về phía chân trời tối tăm. Trong lòng cô tràn ngập nỗi lo lắng, không biết cuộc hành trình này sẽ đưa họ đến đâu, nhưng cô hiểu rằng không thể quay đầu lại. Cả nhóm đã bước vào cuộc phiêu lưu đầy mạo hiểm, và giờ đây, biển cả là người bạn đồng hành duy nhất.
"Mọi người có nghĩ rằng chúng ta đã thoát được chưa?" Hứa Lan lo lắng hỏi, mắt nhìn về phía bờ. "Chúng ta đã đi xa khỏi tầm nhìn của họ," Tần Dương nói, ánh mắt dõi theo từng đợt sóng. "Nhưng không ai biết liệu Diệp Tinh có dừng lại hay không. Hắn có thể sẽ không dễ dàng buông tha chúng ta." Trương Hạo, với vẻ bình tĩnh thường ngày, vẫn chăm chú quan sát phía xa bằng đôi mắt tinh tường của mình.
"Lưu Khải chắc chắn sẽ không từ bỏ," anh trầm giọng nói. "Hắn sẽ truy đuổi chúng ta đến cùng." Lăng Nguyệt gật đầu, hiểu rõ sự quyết tâm của kẻ thù. Dù đã rời khỏi đất liền, cô biết rằng Diệp Tinh không phải là loại người dễ dàng từ bỏ, đặc biệt là khi tài liệu quan trọng đang nằm trong tay họ.
Trời đêm dần trở nên lạnh lẽo hơn, gió biển thổi mạnh làm tung lên những đợt sóng bạc đầu. Trong không gian tĩnh mịch ấy, mỗi người trong nhóm đều mang theo những suy nghĩ riêng.
Lăng Nguyệt ngồi lặng im bên cạnh Hứa Lan, người bạn thân đã luôn sát cánh cùng cô suốt thời gian qua. Cô không thể quên được ánh mắt của Hứa Lan khi quyết định tách nhóm để tạo tiếng động. Một sự hy sinh đầy can đảm nhưng cũng không kém phần liều lĩnh.
"Cô không sao chứ, Hứa Lan?" Lăng Nguyệt hỏi nhỏ, phá tan bầu không khí im lặng. Hứa Lan ngước lên nhìn cô, mỉm cười nhẹ nhàng.
"Tôi ổn mà," cô trả lời, nhưng trong mắt vẫn hiện lên sự lo lắng. "Nhưng tôi không thể không nghĩ đến chuyện xảy ra ở bến thuyền. Nếu lúc đó bọn chúng phát hiện ra tôi sớm hơn, thì không biết mọi chuyện sẽ ra sao." Lăng Nguyệt hiểu rằng, dù ngoài mặt Hứa Lan có tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng cô vẫn tràn ngập những nỗi lo âu. Cuộc sống của họ giờ đây không chỉ phụ thuộc vào may mắn mà còn vào sự kiên định, lòng dũng cảm và sự đoàn kết.
"Chúng ta đã vượt qua được lần này," Lăng Nguyệt nói, cố gắng động viên. "Và tôi tin chúng ta sẽ còn vượt qua nhiều thử thách nữa." Hứa Lan khẽ gật đầu, nhưng cả hai đều biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Họ đã bước vào một cuộc chiến mà kẻ thù không ngừng nghỉ, và mỗi bước đi đều có thể là bước cuối cùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






