Vài ngày sau, phủ Tần tổ chức một đêm hội lớn, nơi mọi người trong cung đều được mời tham dự. Đây là một dịp hiếm hoi để các quan lại, giới quý tộc và những người trong phủ gặp gỡ và trao đổi. Tần Dương biết rằng đêm nay sẽ là cơ hội tốt để tiến hành kế hoạch.
Lăng Nguyệt, mặc một bộ trang phục sang trọng nhưng kín đáo, tham dự buổi tiệc cùng với nhóm của Tần Dương. Cô biết rằng Diệp Tinh sẽ có mặt, và đây là cơ hội tốt để tiếp cận cô ta một cách chính thức.
Khi bước vào sảnh chính, ánh đèn lấp lánh phản chiếu trên gương mặt trang nghiêm của những quan lại và quý tộc. Diệp Tinh, đứng ở phía xa, tỏa ra sự kiêu sa và quyền lực. Cô ta trò chuyện với các quan khách, nhưng ánh mắt sắc bén của cô liên tục dõi theo mọi động thái của Lăng Nguyệt.
"Chúng ta phải hết sức cẩn thận," Tần Dương nói nhỏ vào tai Lăng Nguyệt khi cả hai bước đến gần Diệp Tinh. "Đêm nay mọi thứ có thể xảy ra." Lăng Nguyệt gật đầu, trái tim cô đập nhanh hơn. Cô cố giữ bình tĩnh khi bước đến gần Diệp Tinh, trong khi ánh mắt của các quan khách và người trong phủ dồn về phía họ.
"Tiểu thư Diệp Tinh," Lăng Nguyệt lên tiếng, nở một nụ cười dịu dàng. "Tôi muốn chào hỏi cô trong đêm hội này." Diệp Tinh quay lại, đôi mắt sắc bén của cô ta lướt qua Lăng Nguyệt một cách thăm dò.
"Tiểu thư Lăng Nguyệt," cô ta đáp lại, giọng nói mềm mại nhưng đầy ngụ ý. "Thật vui khi cô có thể tham dự đêm nay. Ta không nghĩ rằng cô sẽ xuất hiện sau những gì đã xảy ra." Câu nói của Diệp Tinh như một đòn đánh vào lòng tự trọng của Lăng Nguyệt, nhưng cô không hề dao động. Cô biết rằng đây là lúc phải mạnh mẽ và không để đối thủ nhìn thấy sự yếu đuối của mình.
"Tôi không để những chuyện nhỏ nhặt làm phiền mình," Lăng Nguyệt đáp, ánh mắt đối diện thẳng với Diệp Tinh. "Tôi đến để chứng tỏ rằng mình không dễ bị khuất phục." Diệp Tinh mỉm cười nhạt, rồi quay lại với những quan khách khác, nhưng ánh mắt cô ta vẫn dõi theo Lăng Nguyệt một cách đầy toan tính.
Sau đêm hội, Lăng Nguyệt và nhóm của Tần Dương bắt đầu chuẩn bị cho bước đi cuối cùng trong kế hoạch lật đổ Diệp Tinh. Thông qua những manh mối thu thập được, họ đã tìm ra một bí mật động trời có thể làm sụp đổ cả thế lực mà Diệp Tinh đang nắm giữ: một tài liệu chứng minh rằng cô ta đã sử dụng thủ đoạn phi pháp để chiếm đoạt quyền lực trong phủ Tần.
Hứa Lan, người đã từng làm việc trong phủ từ lâu, biết rõ nơi mà Diệp Tinh cất giữ những bí mật này. Vào một đêm khuya, cô dẫn Lăng Nguyệt và Tần Dương đến một khu vực bí mật phía sau phủ, nơi một căn hầm chứa tài liệu được giấu kín.
"Đây là nơi mà Diệp Tinh giữ những gì cô ta không muốn ai biết," Hứa Lan nói khẽ, đôi mắt tràn ngập lo lắng. "Nhưng chúng ta phải hành động nhanh chóng. Nếu bị phát hiện, tất cả chúng ta sẽ chết." Tần Dương gật đầu, ra hiệu cho mọi người hành động. Lăng Nguyệt cảm nhận được sự căng thẳng tăng lên từng giây.
Trong bóng đêm mịt mù, cả nhóm nhẹ nhàng tiếp cận căn hầm nơi Diệp Tinh giấu giữ những tài liệu bí mật. Lăng Nguyệt cảm nhận rõ sự căng thẳng đang dâng tràn trong lòng, nhưng cô biết đây là cơ hội duy nhất để lật đổ đối thủ. Hứa Lan dẫn đầu, với một bản đồ vẽ tay chi tiết về cấu trúc của phủ và những tuyến đường bí mật mà cô từng biết khi còn làm việc dưới trướng của Diệp Tinh.
Căn hầm nằm sâu dưới lòng đất, được bảo vệ bởi những cơ quan tinh vi mà Diệp Tinh cẩn thận bày ra. Trương Hạo, người có tài năng về các cơ quan và bẫy, đã phải làm việc suốt nhiều đêm để tìm hiểu cách vô hiệu hóa chúng.
"Chúng ta không có nhiều thời gian," Trương Hạo nói khẽ khi cả nhóm đứng trước cửa vào căn hầm. "Tôi sẽ làm hết sức để vô hiệu hóa cơ quan, nhưng nếu có bất cứ sai sót nào, chúng ta sẽ bị phát hiện ngay lập tức." Tần Dương ra hiệu cho cả nhóm lùi lại, để Trương Hạo tiếp tục công việc. Những giây phút căng thẳng trôi qua chậm chạp, trong khi anh cẩn thận tháo gỡ từng cái bẫy một. Lăng Nguyệt đứng lặng, đôi mắt dõi theo từng động tác của Trương Hạo, không dám thở mạnh.
"Được rồi," Trương Hạo nói nhỏ, mồ hôi lấm tấm trên trán. "Tất cả đã được vô hiệu. Chúng ta có thể vào." Cả nhóm tiến vào căn hầm tối tăm. Ánh sáng từ những ngọn đuốc họ mang theo chiếu lên những kệ gỗ đầy tài liệu, nhưng họ biết rằng chỉ một số ít trong đó chứa bí mật mà họ cần.
Họ nhanh chóng lục soát các kệ tài liệu. Hứa Lan, người biết rõ nhất về căn hầm này, tập trung vào một góc khuất, nơi cô tin rằng Diệp Tinh sẽ giấu những tài liệu quan trọng. Đôi tay cô run rẩy khi lật mở một chiếc hộp gỗ nhỏ, và ngay lập tức, một cuộn giấy cũ kỹ xuất hiện trước mắt.
"Đây rồi," cô thì thầm, đôi mắt sáng lên. "Tài liệu mà chúng ta cần." Lăng Nguyệt vội vàng tiến tới, cùng Hứa Lan mở cuộn giấy ra. Những dòng chữ trên giấy là bằng chứng không thể chối cãi về việc Diệp Tinh đã tham nhũng, sử dụng quyền lực một cách bất hợp pháp để trục lợi cho bản thân. Cô ta đã hãm hại nhiều người vô tội và thao túng quan hệ trong triều đình để đạt được vị trí hiện tại.
"Đây là chìa khóa để lật đổ cô ta," Lăng Nguyệt nói, giọng cô đầy quyết tâm. "Với tài liệu này, chúng ta có thể đưa Diệp Tinh ra ánh sáng." Tần Dương gật đầu, ánh mắt sắc bén nhìn vào cuộn giấy.
"Chúng ta cần rời khỏi đây trước khi bị phát hiện," anh nói, giọng nói nghiêm trọng. "Diệp Tinh sẽ không để yên nếu biết rằng chúng ta đã lấy được tài liệu này." Cả nhóm nhanh chóng thu dọn và rời khỏi căn hầm, không để lại bất cứ dấu vết nào. Nhưng ngay khi họ bước ra khỏi lối đi bí mật, một nhóm lính canh đã xuất hiện, dẫn đầu là Lưu Khải – tay sai đắc lực của Diệp Tinh.
"Các người định đi đâu?" Lưu Khải hỏi, giọng nói lạnh lùng vang lên trong đêm tối. Chương 13: Đối đầu
Bị bao vây, Lăng Nguyệt và nhóm của cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đối mặt với tình huống nguy hiểm. Lưu Khải, với ánh mắt sắc lạnh, bước tới gần họ, vẻ mặt đầy toan tính. Hắn đã biết điều gì đó, hoặc ít nhất đã nghi ngờ từ trước.
"Các người không nghĩ rằng mình có thể rời khỏi đây một cách dễ dàng thế này chứ?" Lưu Khải nói, đôi môi nhếch lên thành một nụ cười mỉa mai. "Tiểu thư Diệp Tinh đã dự đoán trước mọi thứ rồi." Tần Dương giữ bình tĩnh, nhưng anh biết rằng họ đang ở thế bất lợi. Cuộc đối đầu không thể tránh khỏi, nhưng giờ đây, tài liệu trong tay họ là chìa khóa duy nhất để lật ngược thế cờ.
"Ngươi không có bằng chứng gì về chúng ta," Tần Dương nói, giọng anh kiên định. "Chúng ta chỉ là những quan khách tham gia buổi tiệc." Lưu Khải cười khẩy, đôi mắt hắn ánh lên sự khinh bỉ.
"Ta không cần bằng chứng, bởi vì cô ta đã ra lệnh bắt các ngươi," hắn nói, vung tay ra hiệu cho lính canh tiến lên. "Tiểu thư Diệp Tinh đã không còn kiên nhẫn với các ngươi nữa." Lăng Nguyệt cảm nhận được sự nguy hiểm đang đến gần. Cô biết rằng không thể đối đầu trực diện với Diệp Tinh, nhưng cũng không thể để cho tài liệu này rơi vào tay đối thủ. Cô ra hiệu cho Hứa Lan và Trương Hạo chuẩn bị chiến đấu.
"Chúng ta sẽ không dễ dàng bị bắt," Lăng Nguyệt nói, ánh mắt kiên định. "Nếu Diệp Tinh muốn chơi, thì hãy để cô ta thấy chúng ta không phải những con cờ dễ điều khiển." Lưu Khải cười khẩy, và ngay lập tức lệnh cho lính canh tấn công.
Cuộc đối đầu diễn ra một cách nhanh chóng và dữ dội. Mặc dù nhóm của Lăng Nguyệt chỉ có số lượng ít hơn, nhưng họ đã chuẩn bị từ trước và có kỹ năng chiến đấu tốt. Trương Hạo và Tần Dương nhanh chóng hạ gục những tên lính canh đầu tiên, trong khi Hứa Lan yểm trợ từ phía sau.
Lăng Nguyệt cố gắng bảo vệ cuộn tài liệu trong tay, biết rằng đó là thứ duy nhất có thể lật ngược tình thế. Cô vừa chiến đấu vừa lùi lại, tìm kiếm cơ hội để thoát ra khỏi vòng vây.
"Chúng ta cần phải rút lui!" Tần Dương hét lên khi đánh ngã một tên lính canh. Lăng Nguyệt gật đầu, nhưng Lưu Khải đã nhận ra ý định của họ. Hắn lao tới, đôi mắt sắc như dao nhắm thẳng vào cuộn tài liệu mà cô đang cầm. Hắn biết rõ tầm quan trọng của nó, và hắn sẽ không để Lăng Nguyệt thoát khỏi đây với thứ vũ khí đó.
Khi nhận thấy tình hình trở nên nguy hiểm, Tần Dương lập tức ra hiệu cho cả nhóm phải rút lui. Họ đã lấy được tài liệu quan trọng và không còn thời gian để chần chừ. Sự ồn ào từ cuộc giao tranh đã thu hút sự chú ý của nhiều người, và bây giờ, việc thoát khỏi phủ Tần trước khi bị phát hiện là ưu tiên hàng đầu.
"Lên đường!" Tần Dương quát, cố gắng giữ tinh thần cho mọi người. "Chúng ta không thể để Lưu Khải chặn đường!" Lăng Nguyệt nhìn thấy sự quyết tâm trong ánh mắt của Tần Dương, và cô cảm thấy lòng mình ấm lại. Dù gặp nhiều khó khăn, nhưng cô biết họ không đơn độc. Hứa Lan dẫn đầu, vạch ra con đường lùi về phía cổng sau của phủ Tần. Cô đã thuộc lòng từng ngõ ngách và từng điểm mù mà lính canh thường không để ý đến.
Trong khi bọn lính canh vẫn đang tập trung vào cuộc giao tranh, cả nhóm nhanh chóng thoát khỏi khu vực chiến đấu và lẩn vào bóng tối. Tuy nhiên, Lưu Khải, sau khi xử lý được một số đồng đội của mình, đã nhận ra họ đang chạy trốn và lập tức ra lệnh cho những tên lính còn lại truy đuổi.
"Đừng để bọn chúng chạy thoát!" Lưu Khải gầm lên, giọng nói đầy tức giận. "Chúng ta không thể để họ đưa tài liệu ra ngoài!" Lăng Nguyệt nghe thấy tiếng bước chân nặng nề của Lưu Khải và các lính canh phía sau. Cô biết rằng nếu bị bắt, mọi thứ sẽ trở nên nghiêm trọng hơn rất nhiều. Cô thầm cảm ơn Trương Hạo, người đã vô hiệu hóa các cơ quan, giúp họ có cơ hội rút lui.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)