Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Thanh Nhiễm, rốt cuộc muội đã đi đâu vậy?" Vừa mới ngồi xuống, Nhiếp Thành đã sốt ruột hỏi.
Tống Thanh Nhiễm không đáp mà hỏi ngược lại: "Biểu ca, những ngày muội không có ở đây, phụ thân muội có từng đi báo quan không?"
"Sao có thể báo quan được chứ?" Nhiếp Thành nói: "Một khi để người ngoài biết muội mất tích lâu như vậy, sẽ lập tức dấy lên những lời đàm tiếu, nước bọt của những người đó, sẽ hủy hoại cả đời muội."
"Cữu cữu tuy lo lắng, nhưng không cho ta báo với huyện thái gia, ông ấy bảo ta âm thầm dẫn theo mấy huynh đệ đáng tin cậy cùng Thanh Vân đi tìm muội."
Tống Thanh Nhiễm hiểu rõ.
Quả nhiên giống như nàng dự đoán.
Tuy trên con đường làm quan, Tống Hoằng không tạo dựng được tên tuổi gì, nhưng với tư cách là một người cha, ông ấy cũng coi như tận tâm tận lực.
Lần này nguyên chủ mất tích, Tống Hoằng không phải vì thể diện của mình mà lựa chọn không báo quan, mà là thật sự suy xét đến thanh danh của nữ nhi bị tổn hại sẽ gây ra những tổn thương không thể bù đắp cho nửa đời sau của nàng.
"Thanh Nhiễm, muội vẫn chưa trả lời, rốt cuộc muội đã đi đâu?"
Vẻ mặt Nhiếp Thành lo lắng.
Tống Thanh Nhiễm mỉm cười: "Muội rất khỏe, chỉ là hôm đó ra ngoài không cẩn thận trượt chân ngã xuống nước, sau đó được người tốt bụng cứu giúp, khoảng thời gian này là ở nhà người tốt bụng đó dưỡng thương."
"Muội không lừa ta chứ?" Nhiếp Thành lộ vẻ hồ nghi: "Người cứu muội, là nam hay nữ?"
"Ừm... là một đại nương."
Lời này cũng không tính là giả.
Lúc đầu sau khi ngã xuống nước, người cứu nguyên chủ lên quả thật là một phụ nhân.
Chỉ là bà bà của phụ nhân kia thấy nàng xinh đẹp nên nảy sinh ý đồ xấu, lừa nguyên chủ ký vào khế ước bán thân, hai mẹ con bà ta suýt chút nữa đã bán nàng vào thanh lâu.
Nhiếp Thành nghe vậy, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Vậy thì lát nữa muội mau về nhà báo bình an với phụ thân muội đi, cữu cữu vì tìm muội, ngay cả tư thục cũng nghỉ dạy, những ngày qua chạy đông chạy tây khắp nơi dò hỏi, cũng rất vất vả."
Tống Thanh Nhiễm thầm mắng một tiếng nguyên chủ tạo nghiệt, rồi gật đầu: "Muội biết rồi."
——
Lúc từ trà lâu bước ra, từ xa Tống Thanh Nhiễm đã thấy có người lén lút dòm ngó ở góc tường đối diện.
Không cần nhìn kỹ cũng biết là tiểu tử Tống Thanh Vân.
Tống Thanh Nhiễm giả vờ như không hay biết, đứng trước cửa trà lâu chào tạm biệt Nhiếp Thành.
Nhiếp Thành có chút không yên tâm về nàng: "Thanh Nhiễm, hay là để ta đưa muội về nhé?"
"Không cần đâu." Tống Thanh Nhiễm từ chối: "Biểu ca còn công vụ trên người, hơn nữa thôn Đường Lê cách huyện cũng không xa, con đường này muội quen lắm, tự mình về được."
Nhiếp Thành nhìn quanh bốn phía, cũng thấy bóng dáng Tống Thanh Vân lấp ló ở góc tường.
Hắn mỉm cười: "Vậy được, để Thanh Vân cùng muội về."
Lại nói: "Dạo này, ta thay muội dạy dỗ tên tiểu tử đó không ít, về sau chắc chắn không dám cãi lời muội nữa đâu, muội cũng nên nhường hắn một chút, dù sao cũng là tỷ đệ ruột, nào có nhiều chuyện để cãi nhau như vậy."
Nguyên chủ và Tống Thanh Vân, đúng là oan gia từ kiếp trước.
Ba ngày một trận cãi vã nhỏ, năm ngày một trận ầm ĩ lớn, chỉ cần hai người này cùng ở nhà, thì trong nhà không có lúc nào yên ổn.
Lúc nhỏ, Tống Hoằng còn dạy dỗ vài câu, nhưng khi con cái lớn lên, ông cũng ngày càng bất lực, hầu như chỉ có thể giả câm giả điếc.
Nhiếp Thành rời đi, Tống Thanh Nhiễm liếc mắt về phía Tống Thanh Vân đang trốn, bước về phía chiếc xe ngựa đối diện nha môn.
Hội Đông và Bạch Kỳ vẫn đang đợi.
"Hai người các ngươi đi tìm khách điếm ở trước đi."
Tống Thanh Nhiễm lấy hai lượng bạc vụn đưa cho Hội Đông: "Không cần theo ta về thôn nữa."
"Nhưng mà cô nương, Vương gia đã dặn dò..."
Tống Thanh Nhiễm trừng mắt nhìn nàng ấy: "Vương gia bảo ngươi cùng ta trở về, không phải bảo ngươi đến giám sát ta."
Nguyên chủ vốn chỉ là một cô thôn nữ, mất tích nửa tháng không chỉ được ngồi xe ngựa, còn mang theo hạ nhân trở về, nàng phải giải thích thế nào đây?
Việc cấp bách trước mắt là giải quyết vấn đề "danh tiết" của nàng.
Trong thời đại này, nữ tử coi trọng trinh tiết hơn cả tính mạng, mất tích nửa tháng không phải chuyện đùa.
Nhìn theo bóng Hội Đông và Bạch Kỳ khuất xa, Tống Thanh Nhiễm mới quay đầu, bước về hướng thôn Đường Lê.
Hôm nay trời không nắng, âm u lạnh lẽo.
Tống Thanh Nhiễm mặc trên người bộ áo váy vải bông giản dị mà nguyên chủ đã mặc khi ra ngoài hơn nửa tháng trước.
Nhưng khi đó nguyên chủ chưa bị rơi xuống nước, chưa mắc bệnh nặng, vóc dáng đầy đặn hơn bây giờ một chút.
Giờ đây thân hình Tống Thanh Nhiễm vì bệnh mà gầy đi không ít, khiến bộ y phục này trông rộng thùng thình, eo nhỏ nhắn không đầy một nắm, mảnh mai như sắp đổ.
Tống Thanh Vân lặng lẽ đi theo phía sau, nhìn Tống Thanh Nhiễm rồi lại nhíu mày.
Lại nhìn, lại nhíu mày.
Tống Thanh Nhiễm dừng lại bên hồ, cố ý quay người.
Tống Thanh Vân giật mình, muốn trốn cũng không kịp, không cẩn thẩn bị vấp cành cây dưới chân, ngã sóng soài ra đất.
Tống Thanh Nhiễm vừa định đến đỡ, hắn đã tự mình bò dậy, tùy tiện phủi bụi đất trên mặt, khẽ hừ một tiếng, quay đầu sang một bên.
Ánh mắt Tống Thanh Nhiễm rơi vào đôi giày vải rách một lỗ của hắn.
Hình như nhận ra Tống Thanh Nhiễm đang nhìn mình, ngón chân cái lộ ra ngoài của Tống Thanh Vân co rúm lại không biết để đâu cho đúng.
"Nhìn cái gì mà nhìn?"
Hắn đen mặt nhíu mày, giọng điệu như phun lửa.
Tống Thanh Nhiễm từ ký ức của nguyên chủ biết được, Tống Thanh Vân rất phản cảm chuyện nàng nhớ nhung Từ tú tài.
Vì chuyện này, nguyên chủ không ít lần cãi nhau với đệ đệ.
Thậm chí hai ngày trước khi xảy ra chuyện, nguyên chủ còn tát hắn hai cái thật mạnh.
Mối quan hệ tỷ đệ này, không phải một sớm một chiều có thể hàn gắn được.
Tống Thanh Nhiễm cũng không mong bản thân có thể tỏa ra hào quang thánh mẫu để cảm hóa hắn.
"Tống Thanh Vân." Tống Thanh Nhiễm nhìn thẳng vào hắn: "Ngươi có muốn đổi một đôi giày mới không?"
"Chỉ bằng cái tay nghề vụng về này à?" Tống Thanh Vân khinh thường cười một tiếng: "Đừng có lấy ra làm trò cười cho thiên hạ."
Trong nhà không có nương, lại không tiện cứ ba ngày hai bữa làm phiền người trong thôn, buộc Tống Hoằng, làm phụ thân phải tự học may vá.
Từ nhỏ đến lớn, quần áo tỷ đệ họ chỗ nào cần vá đều do Tống Hoằng tự làm.
Dù sao Tống Hoằng cũng là nam nhân, tay nghề không bằng nữ nhân, nhưng ưu điểm là chắc chắn bền bỉ.
Nguyên chủ lớn lên, đáng lẽ có thể tiếp nhận những việc này, nhưng nàng thật sự quá lười, lại còn vụng về.
Ngay cả xâu kim cũng khó khăn, huống chi là khâu giày thêu hoa.
"Ta không biết làm giày." Tống Thanh Nhiễm thẳng thắn thừa nhận: "Nhưng ta có thể khiến Lan Hoa tẩu tử trong thôn chủ động đến cửa đưa cho ngươi một đôi."
"Nói đùa gì vậy!" Tống Thanh Vân nhíu mày càng sâu.
Ai trong thôn Đường Lê mà không biết tay nghề may vá của Lan Hoa tẩu tử là tốt nhất.
Nằm mơ giữa ban ngày!
Tống Thanh Nhiễm nhướng mày: "Chuyện nhỏ, nhưng điều kiện tiên quyết là, sau khi về thôn ngươi phải phối hợp với ta."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)