Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Tống Thanh Nhiễm, đầu óc có bệnh không vậy?" Tống Thanh Vân rất bực bội.
Cách lúc Tống Thanh Nhiễm bảo hắn về thôn phối hợp với nàng đã qua một nén nhang rồi.
Nàng không chỉ không đi, mà còn cứ đứng bên hồ hứng gió lạnh.
Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lúc mới ra khỏi trấn còn có chút huyết sắc, giờ bị gió thổi đến trắng bệch như người chết đã ba ngày.
Nữ nhân này là không muốn sống nữa sao?
Hơn nữa, từ lúc về đến giờ Tống Thanh Nhiễm vẫn luôn rất yên tĩnh, không giống như thường ngày cãi nhau với hắn.
Hắn rất không quen.
Tống Thanh Nhiễm tiến lên vài bước, đến gần mặt hồ soi gương, thấy hiệu quả đã đạt được, mới nhướng mày với Tống Thanh Vân: "Đi, về thôn!"
---
Tống Thanh Nhiễm mất tích, tuy Tống Hoằng không báo quan làm ầm ĩ khiến mọi người đều biết, nhưng ông đã ngừng dạy học, cả ngày chạy ra ngoài tìm kiếm.
Dân thôn dù có mù cũng phát hiện ra điều bất thường.
Chỉ ngại Tống Hoằng là phu tử, hài tử trong thôn đều đến chỗ ông học.
Bề ngoài dân thôn không dám nói gì, nhưng sau lưng lại không ít lời bàn tán.
"Này, các ngươi nói xem, hình như đã lâu không thấy nha đầu Tống gia kia đâu."
"Nửa tháng trước đã không thấy trong thôn rồi, các ngươi không phát hiện ra sao?"
"Không ở trong thôn? Vậy nó đi đâu rồi?"
"Còn có thể đi đâu, Từ tú tài kia ở trấn trên đính hôn, chắc là chạy đi làm loạn đó!"
"Cũng không đến mức lâu như vậy không về chứ?"
"Ai biết được, lỡ người ta không cần, lại cứ mặt dày mày dạn ở đó không chịu đi thì sao?"
"Ơ... Nghe cũng giống chuyện Tống Thanh Nhiễm làm ra được, Tống phu tử là người đôn hậu như vậy, sao lại sinh ra khuê nữ không biết xấu hổ như vậy chứ? Phì, thật là xúi quẩy!"
“Khuê nữ giống mẹ, ta nghe nói nương nàng hình như..."
"Suỵt... Đừng nói nữa, Tống Thanh Nhiễm về rồi."
Tiếng bàn tán đột ngột im bặt, mấy phụ nhân quay đầu lại, liền thấy tỷ đệ Tống Thanh Nhiễm dọc theo đường thôn một trước một sau đi về phía này.
Tống Thanh Nhiễm đi trước, lông mày thanh tú, đôi mắt long lanh như nước, mơ màng mờ ảo.
Vẻ đẹp của nàng, xưa nay vốn có chút không hợp với dung mạo phổ biến trong thôn.
Lúc này khuôn mặt nhỏ nhắn bằng lòng bàn tay lại trắng bệch, đúng là một mỹ nhân yếu đuối mong manh.
"Ồ, Tống cô nương nhà chúng ta xa nhà nửa tháng, đây là từ đâu đến vậy? Không phải là từ trấn trên chứ? Vừa hay bà bà ta hầm canh gà, có muốn tẩu múc cho ngươi một bát bồi bổ khí huyết không?"
Lan Hoa tẩu ôm con trai ra tè, vừa hay gặp Tống Thanh Nhiễm, liền lập tức mỉa mai một câu.
Chỉ cần có chút đầu óc sẽ nghe ra được, bà ta muốn nói Tống Thanh Nhiễm xa nhà nửa tháng, chắc chắn đã không còn là xử nữ.
Loại lời này, có thể hủy hoại cả đời một nữ nhi.
"Bà nói thêm câu nữa thử xem!"
Tống Thanh Vân sa sầm mặt nắm chặt tay, hai mắt đỏ ngầu, lửa giận ngút trời.
Lan Hoa tẩu bị hắn dọa giật nảy mình, lẩm bẩm một câu gì đó không phục rồi vội vàng ôm con trai rụt vào sân.
"Thanh Vân, đừng gây chuyện."
---
Sáng sớm Tống Hoằng đã ra khỏi cửa, giọng nói khàn đặc vì hỏi han mà vẫn không thấy bóng dáng khuê nữ đâu.
Ông thất thểu trở về, vừa vào thôn, đã nghe người ta nói nữ nhi ông đã về rồi, lúc này đang ở sân.
Tống Hoằng lảo đảo, sau đó liều mạng chạy về phía sân.
Nhìn thấy bóng lưng nữ nhi gầy yếu ngồi trên phiến đá, Tống Hoằng đỏ hoe mắt.
Nhưng rất nhanh, ông điều chỉnh lại cảm xúc, chậm rãi bước tới: "Nha đầu này, sao lúc ra ngoài không nói với phụ thân một tiếng hả? Những ngày qua ở ngoài ăn có được không? Ngủ có ngon không? Có ai bắt nạt ngươi không?"
Tống Thanh Nhiễm quay đầu lại, nhìn thấy phụ thân ngoài ba mươi tuổi của nguyên chủ, tóc mai đã điểm bạc, râu ria xồm xoàm.
Khuôn mặt vốn tuấn tú thư sinh, giờ đây đầy vẻ sầu thảm, như thể chỉ trong nửa tháng đã già đi mười tuổi.
Cho dù đã cố gắng che giấu, Tống Thanh Nhiễm vẫn nhìn ra được.
Tống Hoằng vì tìm kiếm nữ nhi mất tích mà cả người gầy đi, tinh thần suy sụp tới cực hạn.
Chưa đợi Tống Thanh Nhiễm mở lời, đồng tử Tống Hoằng co rụt lại: "Sao sắc mặt lại trắng bệch thế này, có phải bị bệnh rồi không? Mau theo phụ thân về nhà, phụ thân sẽ mời đại phu đến xem cho ngươi."
Tống Thanh Nhiễm mím môi.
Tống Hoằng thân là một người đọc sách, lại là tiên sinh dạy học trong thôn.
Gặp phải chuyện này, điều đầu tiên quan tâm lại không phải là danh tiếng của bản thân.
Với dung mạo của nguyên chủ, lại có phụ thân như vậy, lo gì sau này không tìm được một gia đình tốt?
Tiếc rằng cô nương ấy quá ngu ngốc, lại vì một nam nhân chẳng hề liên quan mà tự mình đánh mất sinh mạng.
"Phụ thân, con không sao." Tống Thanh Nhiễm đứng dậy, áy náy nói: "Xin lỗi, những ngày qua đã khiến phụ thân lo lắng rồi."
Tống Hoằng vừa định nói gì đó thì lại nghe thấy phía sau truyền đến tiếng người ồn ào.
Tống trưởng thôn dẫn theo một đám người đang hướng về phía sân phơi.
Tống Hoằng nhíu mày, che chở nữ nhi phía sau: "Các ngươi có chuyện gì, cứ nhắm vào ta mà nói, không được làm tổn thương khuê nữ của ta!"
Tống trưởng thôn ngơ ngác, "Chẳng phải nha đầu Thanh Nhiễm bảo ta tập trung dân thôn ra sân phơi hay sao? Nói là có đại sự liên quan đến lợi ích của cả thôn."
Tống Hoằng nghe mà đầu óc mơ hồ, quay đầu nhìn Tống Thanh Nhiễm.
Tống Thanh Nhiễm tiến lên vài bước, liếc nhìn Lan Hoa tẩu tử đang bế con chen chúc trong đám người, cùng với mấy phụ nhân dài mồm trước đây tụm lại nghị luận nàng.
Cuối cùng đưa mắt nhìn về phía Tống trưởng thôn.
"Trưởng thôn đại bá có biết, nửa tháng nay ta không ở trong thôn, đã đi nơi nào không?"
"Không biết." Ánh mắt của Tống trưởng thôn có chút lảng tránh.
Gần đây, ông ta có nghe không ít lời đàm tiếu.
Nàng dâu cả của ông ta từng nói, tám phần là Tống Thanh Nhiễm nghe tin Từ tú tài đính hôn nên vội vàng chạy đến bám lấy người ta.
Dù sao thì, cho dù có trở về, cũng không thể nào còn trong sạch.
Vẻ mặt Tống Thanh Nhiễm hận sắt không thành thép.
"Ở Kinh thành có quý nhân vừa ý phong thủy của thôn Thường Lê, chuẩn bị mua đất ở đây để mở thư viện."
"Nhưng nửa tháng trước, quý nhân phái người đến điều tra ngầm, lại phát hiện dân phong thôn ta bất chính, người ta không vui, nói muốn hủy bỏ kế hoạch."
Tống trưởng thôn và dân làng nghe vậy, đều hoảng hốt.
Nam Lương coi trọng khoa cử, ở trên mới có chính sách đặc biệt.
Khoa cử ba năm một lần, sẽ chi tiết hóa đến từng thôn trấn.
Ví dụ, kỳ thi năm nay, thôn Đường Lê có một tú tài, như vậy trong vòng ba năm tới, mỗi hộ trong thôn, thuế ruộng sẽ được giảm theo một tỉ lệ nhất định.
Cùng năm cùng thôn có hai tú tài hoặc nhiều hơn, tỉ lệ giảm sẽ tăng lên đáng kể.
Có cử nhân, thậm chí là cống sĩ tiến sĩ, triều đình sẽ có thêm trọng thưởng cho cả thôn.
Nhưng tiền đề của tất cả những thứ này, là trong thôn phải có nhiều người đọc sách.
thôn Đường Lê đến nay đừng nói cử nhân tiến sĩ, ngay cả tú tài cũng chưa có một ai, vị tiên sinh dạy học duy nhất là Tống Hoằng cũng chỉ là một đồng sinh, chưa qua kỳ thi.
Có người bằng lòng bỏ tiền mua đất ở nơi này để mở thư viện, vốn là chuyện tốt cho cả thôn.
Thế mà bây giờ người ta lại không muốn.
Cứ như miếng thịt mỡ sắp đến miệng lại bay mất, khiên lòng dạ nóng như lửa đốt, khó chịu vô cùng.
Lan Hoa tẩu cao giọng: "Kẻ nào lắm mồm nói dân thôn ta không tốt?"
"Ngươi còn mặt mũi hỏi người khác?" Tống Thanh Nhiễm nhìn chằm chằm vào nàng ta: "Là ai khắp nơi tung tin đồn nhảm, nói ta những ngày không ở nhà là mặt dày mày dạn chạy đến nhà Từ tú tài bám víu hả?"
"Quý nhân chính là nghe những lời khó nghe này mới tức giận!"
"Nếu không phải do mấy người các ngươi lắm mồm, thôn chúng ta sao có thể mất đi cơ hội giảm thuế?"
Nam nhân của Lan Hoa tẩu nghe vậy, lập tức cho lão bà một cái tát: “Cái đồ chanh chua nhà ngươi, miệng không thể ngậm lại được sao?"
Lan Hoa tẩu bị đánh cúi đầu không dám hó hé nữa.
Mấy phụ nhân trước đó bàn tán về Tống Thanh Nhiễm cũng rụt cổ lại, trong lòng thấp thỏm bất an.
Xong rồi xong rồi, bọn họ sắp trở thành tội nhân của cả thôn rồi.
"Thanh Nhiễm à..."
Tống trưởng thôn rất không cam lòng: "Vậy là thôn chúng ta thật sự không còn cơ hội nữa sao?"
Chuyện tốt như giảm thuế, nhà nào mà chẳng muốn?
Chỉ cần thư viện được mở, hài tử đọc sách nhiều, sau này nhất định sẽ có cơ hội.
"Lúc đó ta cũng tức giận, cũng không cam lòng, cho nên nghĩ mọi cách đi theo quý nhân đến kinh thành, quỳ trước cửa ba ngày ba đêm, còn dầm mưa sinh bệnh nặng."
Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Tống Thanh Nhiễm phối hợp với giọng nói yếu ớt, khiến người ta không thể nghi ngờ.
"Cuối cùng quý nhân thấy thành ý của ta, đồng ý cho chúng ta một cơ hội, nhưng có điều kiện."
"Điều kiện gì?" Mọi người đều tò mò.
Tống Thanh Nhiễm che miệng ho nhẹ một tiếng: "Điều kiện là, ta phải làm nô tỳ ở phủ quý nhân ba năm."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







