Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngày hôm sau, Hội Đông cùng Tống Thanh Nhiễm hồi hương về huyện Hoa Bình.
Bạch Kỳ, một trong số những hộ vệ của thôn trang, đánh xe ngựa đưa hai người đi.
Để tránh gây sự chú ý, Tống Thanh Nhiễm không dám mặc y phục mà thôn trang chuẩn bị cho mình, mà thay lại bộ áo váy vải bông của mình.
Sợ sáng sớm Ninh Trác sẽ đến thôn trang, đột nhiên đổi ý không cho nàng đi, thậm chí Tống Thanh Nhiễm còn chưa kịp ăn sáng đã vội vàng lên đường.
Mãi cho đến khi tới Thập Lý Đình bên quan đạo, nhìn thấy quán bán điểm tâm, nàng mới bảo Bạch Kỳ dừng xe.
Gọi mấy cái bánh bao thịt, lại bảo tiểu nhị mang lên mỗi người một bát sữa đậu nành nóng hổi.
Hai người kia không dám cùng ngồi chung bàn với Tống Thanh Nhiễm, chủ tử của mình, kiên quyết đứng bên cạnh ăn, Tống Thanh Nhiễm cũng không miễn cưỡng.
Bàn bên cạnh, có mấy thương nhân đang cao hứng bừng bừng đàm luận chuyện gì đó.
Tống Thanh Nhiễm chăm chú lắng nghe.
"Này, các ngươi đã từng nghe nói đến Vĩnh Lạc trưởng công chúa chưa?"
"Thường xuyên đến kinh thành buôn bán, sao có thể chưa từng nghe nói. Vị trưởng công chúa này chính là thân muội muội cùng mẹ với Hoàng thượng."
"Chỉ là nghe nói tính tình có chút..."
Lời còn lại không dám nói ra, nhưng những người khác đều ngầm hiểu ý.
Dù sao cũng là công chúa hoàng gia, tính tình có ngang ngược đến đâu, cũng không phải là người mà bất kỳ ai trong số họ có thể tùy tiện bàn tán.
"Ta có một người họ hàng xa làm thị vệ ở cửa thành, hôm qua hắn đổi ca ra ngoài tìm ta, kể cho ta nghe một chuyện thú vị." Người lên tiếng ra vẻ thần bí: "Chính là chuyện liên quan đến vị trưởng công chúa này."
"Rốt cuộc là chuyện gì mà thần bí vậy?"
Người nọ hạ giọng nói: "Người họ hàng kia nói với ta, mấy hôm trước trưởng công chúa ra khỏi cung một chuyến, sau khi trở về thì giống như biến thành người khác, không chỉ không đánh mắng hạ nhân, giọng nói cũng nhỏ nhẹ hơn, mà nhất là, nàng ấy vậy mà lại chủ động đề nghị muốn học cung quy lễ nghi, còn muốn học cầm kỳ thi họa."
"Không thể nào!" Mấy người khác không tin: "Thật sự có chuyện kỳ lạ vậy sao?"
Tiếng xấu ngang ngược của Vĩnh Lạc trưởng công chúa, ở kinh thành Nam Lương hầu như không ai không biết.
Trong mắt đại đa số mọi người, cẩu có thể thay đổi được thói ăn c**, Vĩnh Lạc trưởng công chúa cũng không thể xé bỏ những cái mác xấu trên người mình.
"Ta tuyệt đối không nói dối nửa lời." Người ban nãy lại nói: "Nếu không phải vì chuyện quá kỳ lạ khiến người trong cung đồn đoán và kinh hãi, thì chuyện này sao có thể nhanh như vậy đã truyền đến tai ta?"
Nhưng dù sao, đây cũng là chuyện tốt.
Nàng ta không thay đổi, vậy thì tẩy não cho nàng ta thay đổi.
Những người bên cạnh, từng người một, đều phải thay đổi hết cho ta!
Lời của mấy thương nhân kia, Hội Đông cũng nghe thấy.
Từ tiệm bán điểm tâm đến xe ngựa, quãng đường mấy chục bước chân, tiểu nha hoàn ngây người suốt dọc đường.
Mãi cho đến khi Tống Thanh Nhiễm kéo nàng ấy lên xe ngựa, mới gọi nàng ấy tỉnh lại.
"A... cô nương!"
Chưa đợi Tống Thanh Nhiễm lên tiếng, Hội Đông đã vội nắm lấy tay nàng: "Nếu trưởng công chúa thật sự như lời bọn họ nói, chẳng phải là công lao của cô nương sao? Hoàng thượng nhất định sẽ rất vui mừng, biết đâu còn ban thưởng cho người nữa!"
Đương nhiên vui mừng rồi.
Nàng phá hỏng hôn sự của thân muội muội Hoàng thượng, lúc này chắc hẳn người đang vui đến mức cầm dao tìm kiếm khắp nơi, chuẩn bị chém đầu nàng đây!
"Không liên quan đến ta." Tống Thanh Nhiễm khẽ cười: "Chắc là ngày trưởng công chúa xuất môn tốt, khiến nàng ấy ngập tràn hứng khởi, bảy khiếu đều thông suốt, tính tình đại biến."
Hội Đông: "..." Ngày làm sai điều gì?
---
Bạch Kỳ đánh xe rất nhanh, ba người chủ tớ trước giờ ngọ đã vào được huyện Hoa Bình.
Tống Thanh Nhiễm không về thẳng thôn Đường Lê, mà đến nha môn huyện Hoa Bình trước.
Xe ngựa dừng ở đối diện nha môn.
Tống Thanh Nhiễm dặn dò Hội Đông và Bạch Kỳ đợi ở đây nàng tự mình xuống xe, đi về phía cổng nha môn.
Dung mạo Tống Thanh Nhiễm quá mức nổi bật, rất nhanh đã thu hút sự chú ý của nha sai.
Một nha sai tiến lên hỏi: "Có phải cô nương muốn báo án?”
Tống Thanh Nhiễm lắc đầu, mỉm cười với hắn ta: "Ta tìm Nhiếp bộ đầu* của các ngươi."
*đầu mục bắt người (người cầm đầu nhóm chuyên đi tầm nã, bắt người)
Nụ cười này khiến tim nha sai đập loạn nhịp, nói năng ấp úng: "Nhiếp, Nhiếp bộ đầu hắn ra ngoài rồi, không có ở nha môn."
Tống Thanh Nhiễm có chút sốt ruột, vừa định hỏi hắn khi nào về thì nghe thấy tiếng nói chuyện truyền đến từ đằng xa.
"Biểu ca, huynh nói tỷ tỷ ta sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"
"Tỷ tỷ ngươi cát nhân tự có thiên tướng, nhất định sẽ không xảy ra chuyện, chúng ta tiếp tục tìm kiếm, nhất định sẽ tìm được, Thanh Vân đệ đừng quá lo lắng."
Tống Thanh Nhiễm quay đầu lại, nhìn thấy đệ đệ Tống Thanh Vân nửa tháng nay đi tìm nàng, người gầy gò tiều tụy, giày vải trên chân cũng mòn rách một lỗ, ngón chân cái lộ ra ngoài, cùng với biểu ca Nhiếp Thành.
Nhiếp Thành nhìn thấy nàng, còn tưởng rằng mình hoa mắt, dụi mắt mấy cái mới sải bước đi tới, vẻ mặt đầy kinh hỉ: "Thanh Nhiễm?Quả nhiên muội không sao, nửa tháng nay đi đâu vậy? Muội có biết, phụ thân muội lo lắng đến phát điên rồi không!"
Tống Thanh Vân lại hừ một tiếng, khoanh tay quay đầu đi chỗ khác: "Ồ, còn biết đường trở về à?"
Thái độ hoàn toàn khác với lúc nãy lo lắng hỏi Nhiếp Thành.
"Muội không sao."
Tống Thanh Nhiễm đáp ba chữ tóm tắt tình trạng hiện tại của mình, lại nói với Nhiếp Thành: "Ở đây không phải chỗ nói chuyện, biểu ca, chúng ta đến trà lâu ngồi một chút đi."
"Được."
Nhiếp Thành kéo tay Tống Thanh Vân đang đứng im bên cạnh.
Tống Thanh Vân dùng sức giãy ra: "Muốn đi thì huynh đi đi, đệ không đi."
Nhiếp Thành bật cười: "Giờ lại còn làm ra vẻ. Sốt ruột lo cho tỷ tỷ lúc nãy đi đâu mất rồi?"
"Nực cười! Ai lo lắng cho nàng ta?" Tống Thanh Vân trừng mắt: "Nhiếp Thành huynh nói chuyện cho đàng hoàng! Đừng tưởng huynh lớn hơn ta thì ta không dám đánh huynh!"
"À đúng đúng đúng, là ta lo lắng." Nhiếp Thành nói: "Vậy bây giờ ta mời đệ đến trà lâu uống chén trà, vậy được chưa?"
"Không đi!"
Tiểu tử này thật kiêu ngạo.
Tống Thanh Nhiễm thầm cười.
Nếu như nguyên chủ đừng có hoa si như vậy, trong mắt chỉ có Từ tú tài, thì nàng cũng sẽ không đến mức mù quáng không nhìn thấy đệ đệ này chỉ là tính tình kiêu ngạo, thật ra vẫn rất quan tâm đến nàng.
"Thôi, biểu ca không cần làm khó Thanh Vân nữa."
Một khắc sau, Tống Thanh Nhiễm và Nhiếp Thành xuất hiện ở gian phòng yên tĩnh nhất của trà lâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
