Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vương Gia Đọc Tâm Gặp Ngoại Thất Phản Nghịch Chương 10: Ta Từng Dầm Mưa, Nên Phải Xé Rách Ô Của Người Khác

Cài Đặt

Chương 10: Ta Từng Dầm Mưa, Nên Phải Xé Rách Ô Của Người Khác

Ninh Trác ra hiệu bằng ánh mắt cho Giang Viễn đứng sau.

Một trăm lượng bạc nặng tám cân, mang theo thỏi bạc lớn nặng tám cân trên người chắc chắn là không tiện.

Ngân phiếu trăm lượng cũng bất tiện, vẫn cần đến tiền trang đổi lấy bạc vụn hoặc ngân phiếu mệnh giá nhỏ mới có thể lưu thông trên thị trường được.

Ninh Trác cân nhắc đến nữ nhân này muốn về nhà, có thể trên đường đi sẽ mua thêm một số thứ nên đưa bạc vụn dùng sẽ tiện hơn.

Vốn tưởng rằng nàng hiểu được sự chu đáo này, ai ngờ ——

【 Xì —— tiểu tử này chẳng lẽ không có tiền, gom góp lung tung cho ta một trăm lượng này sao?】

Ninh Trác: "..."

Hắn đúng là dư hơi hao tâm tổn trí!

Ngước mắt nhìn Tống Thanh Nhiễm, thấy nàng đang chắp tay ngang hông, khẽ khom người hành lễ, vừa quy củ lại vừa có lễ.

"Đa tạ Vương gia."

Tống Thanh Nhiễm nhận lấy bạc, lại nhìn mấy tờ giấy Tuyên Thành trong tay Ninh Trác.

"Bài tập hai vị thiếu gia viết, cũng có thể cho thiếp không?"

Ninh Trác không hiểu: "Ngươi muốn để làm gì?"

Tống Thanh Nhiễm mỉm cười: "Chữ viết của các thiếu gia đẹp như vậy, đương nhiên là thiếp dùng để sưu tầm rồi."

Chủ yếu là trước đó khi lừa gạt Ninh Tiểu Thuần đã nói sẽ mang chữ này về.

Dù sao nàng cũng không thể chỉ nói suông mà lừa gạt trẻ con.

Còn sau khi mang về, có thể đạt được hiệu quả khiến phụ thân nàng nhìn thấy rồi ấn con trai lớn đánh một trận hay không, thì lại là chuyện khác.

Ninh Trác không nghe thấy tiếng lòng của Tống Thanh Nhiễm nữa, nghĩ lời này hẳn là không có giả dối, liền sảng khoái đưa giấy Tuyên Thành cho nàng.

Tống Thanh Nhiễm ôm khay, cầm lấy giấy Tuyên Thành, mới phát hiện Ninh Trác không có ý định đứng dậy rời đi, lại lắm miệng thăm dò một câu: "Tối nay Vương gia không về phủ sao?"

Ninh Trác nhẹ nhàng ừ một tiếng: "Ở lại đây."

Sáng sớm ngày mai Tống Thanh Nhiễm đi rồi, ba tiểu gia hoả kia phải có người trông, nếu không sẽ lật trời mất.

Tống Thanh Nhiễm ngẩn người.

Biệt trang này tuy là sân hai gian, phòng ốc đầy đủ, nhưng cân nhắc đến sẽ không có khách đến, nên không chuẩn bị phòng khách dư thừa.

Phòng phía Bắc là phòng ngủ chính của Tống Thanh Nhiễm, hai gian phòng phía Bắc, là phòng của Lâm ma ma, trù nương Trương ma ma, Hội Đông và Lâm Hạ.

Hai hộ vệ ở phòng phía ngoại viện.

Phòng phía đông có hai gian làm phòng ngủ cho ba vị thiếu gia, Ninh Tiểu Bắc cùng tiểu đệ đệ Ninh Tiểu Ngai một gian, Ninh Tiểu Thuần một gian riêng, còn dư một gian.

Phòng phía Tây cũng ba gian, một gian làm thư phòng, hai gian còn lại trống không, bên trong không có gì cả.

Chẳng lẽ Ninh Trác lại đi chen chúc với chất tử của mình sao? Càng không thể nào đi chen chúc với hạ nhân.

Chỉ còn một khả năng duy nhất…

Tống Thanh Nhiễm lập tức đỏ mặt nhìn Ninh Trác: “Nếu Vương gia không chê thiếp ngủ hay nghiến răng, đánh rắm, ngáy như sấm thì thiếp rất vui lòng.”

Giang Viễn: “…”

Cô nương, có phải ngươi dị ứng với Vương gia không?

Cuối cùng Ninh Trác vẫn quyết định rời đi, là bị Tống Thanh Nhiễm chọc tức bỏ đi, còn kéo theo cả Tề Tranh.

Tống Thanh Nhiễm đứng ở ngoài sân tiễn khách, vẻ mặt vô tội hoàn toàn không biết mình chọc giận Ninh Trác chỗ nào.

“Vương gia đi thong thả, thiếp sẽ rất rất nhớ ngài.”

Nói chuyện làm ăn thì cứ nói chuyện làm ăn, bày đặt chơi trò mờ ám!

Tống Thanh Nhiễm rất rõ ràng vị trí của mình.

Tổ tiên Tống gia tám đời đều là xuất thân bần nông, chẳng dính dáng gì đến phủ Tuyên vũ Vương phủ công huân lẫy lừng.

Nếu nàng thật sự trở thành nữ nhân của Ninh Trác, cùng lắm cũng chỉ leo lên được vị trí "quý thiếp" mà Lâm ma ma đã nói.

Có câu nói, thà làm thê người nghèo, chứ không làm thiếp người giàu.

Tống Thanh Nhiễm không muốn làm thiếp cho ai.

Không lấy chồng thì thôi, đã lấy thì phải làm một chính thê đường đường chính chính.

——

Trong phòng phía Bắc, Hội Đông và Lâm Hạ đang thu dọn đồ đạc cho Tống Thanh Nhiễm.

Hai tiểu nha hoàn vừa làm vừa cười nói.

Hội Đông vui vẻ: “Tống cô nương thật sự quá lợi hại, nhị thiếu gia nghịch ngợm như vậy, bị nàng ấy dạy dỗ một lần, vậy mà lại trở nên ngoan ngoãn, mấy chữ viết ban ngày, hình như Vương gia rất hài lòng!”

"Đương nhiên rồi." Vẻ mặt Lâm Hạ đắc ý: "Ngay cả trưởng công chúa, Tống cô nương cũng dám qua mặt, chẳng lẽ lại không đối phó được một đứa trẻ bảy tuổi như nhị thiếu gia?"

"Chỉ là đáng tiếc..." Huệ Đông nghĩ đến gì đó, bỗng nhiên thở dài.

Tống cô nương vừa xinh đẹp lại thông minh, đáng tiếc là xuất thân thấp kém.

Nếu không với người như vậy mà làm chủ mẫu Vương phủ, bọn họ làm người hầu, sau này cũng đỡ phải nhìn sắc mặt người khác.

Những lời này, Tống Thanh Nhiễm đứng ngoài cửa rèm đã lâu đều nghe thấy hết.

Nàng giả vờ như không biết gì, đi vào bất đắc dĩ cười nói: "Thu dọn nhiều đồ như vậy làm gì, ta là về nhà, chứ có phải chuyển nhà đâu."

"Chẳng phải ba ngày sao?" Huệ Đông cười tủm tỉm nhìn nàng: "Nô tỳ không dám thất lễ với cô nương, nếu không Vương gia trách tội xuống, hai người chúng ta không gánh nổi đâu."

"Được rồi, đi ăn cơm thôi!"

Tống Thanh Nhiễm cất kỹ bạc, lại gấp giấy Tuyên Thành lại, bỏ vào bọc hành lý, lúc này mới ngồi xuống, rót cho mình một chén trà uống.

Hai nha hoàn kia ra ngoài không lâu, ngoài cửa bỗng nhiên xuất hiện một bóng dáng nhỏ nhắn.

Chính xác mà nói, là hai.

Ninh Tiểu Thuần chống nạnh, một chân hung hăng giẫm lên bậc cửa, hùng hổ trừng mắt nhìn Tống Thanh Nhiễm.

Đằng sau Ninh Tiểu Thuần, Ninh Tiểu Ngai bưng bát gỗ nhỏ của mình, từng thìa từng thìa xúc cơm bỏ vào miệng, khuôn mặt nhỏ nhắn nhồi đến phồng lên, đôi mắt đen láy thỉnh thoảng lại liếc về phía phòng Tống Thanh Nhiễm.

Vẻ mặt mờ mịt không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng ca ca đi đâu, hắn bưng bát nhỏ đi theo đó là được rồi.

Nhận thấy ánh mắt của Ninh Tiểu Thuần, Tống Thanh Nhiễm lười biếng nhìn hắn: "Lại làm sao nữa vậy nhị thiếu gia?"

"Đồ nữ nhân xấu xa!" Ninh Tiểu Thuần tức giận đến mức ngực phập phồng: "Ban ngày có phải vì ngươi muốn hoàn thành nhiệm vụ tiểu thúc thúc giao cho nên cố ý lừa ta không?"

"Đó làm sao gọi là lừa?" Tống Thanh Nhiễm nhướng mày: "Ta giúp nhị thiếu gia học giỏi, không liên quan gì đến lừa gạt, chỉ là ác ý thuần túy."

"Ta đã biết!" Ninh Tiểu Thuần nghiến răng nghiến lợi: "Ta lại không bắt nạt ngươi, vì sao ngươi lại có ác ý lớn như vậy với ta?"

"Bởi vì năm đó phụ thân ta chính là ép ta đọc sách biết chữ như vậy đấy!" Tống Thanh Nhiễm nói: "Ta thấy ngươi nhàn rỗi là không chịu được, ta từng bị dầm mưa, cho nên phải xé rách ô của người khác."

Ninh Tiểu Thuần: "!!!"

---

Hoàng cung, ngự thư phòng.

Tấn An Đế vừa phê duyệt xong tấu chương, đứng dậy hoạt động gân cốt một chút.

Lại hỏi thái giám tổng quản Thái Toàn đang khom người đứng bên cạnh: "Hôm nay sao Vĩnh Lạc không đến thỉnh an trẫm, nó đang làm gì?"

"Bẩm Hoàng Thượng." Thái Toàn nói: "Trưởng công chúa Vĩnh Lạc cho người mời lễ nghi cô cô đến, đang học cung đình lễ nghi ạ! Nghe nói bốn vị sư phụ cầm kỳ thi họa cũng đã đến, không bao lâu nữa sẽ bắt đầu dạy cho trưởng công chúa."

Tấn An Đế: "?"

Hôm qua Vĩnh Lạc ra khỏi cung một chuyến, trở về liền vội vàng tìm hắn ta, nói sống chết cũng không gả cho Ninh Trác, nàng ta không đồng ý hôn sự này.

Tấn An Đế chỉ cho rằng muội muội nghe được lời đồn đại bên ngoài về Ninh Trác nên nhất thời kích động tức giận nói.

Không ngờ nàng ta lại làm thật?

Tính tình Vĩnh Lạc xưa nay luôn tùy hứng kiêu ngạo, bắt nàng ta học những thứ đó, còn khó chịu hơn giết nàng ta.

Sự thay đổi đột ngột này, thật sự quá kỳ lạ.

Tấn An Đế nheo mắt lại, phân phó Thái Toàn: "Ngươi phái người đi điều tra, hôm qua Vĩnh Lạc ra khỏi cung gặp những ai, nói những gì."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc