: YuuTiết học còn chưa diễn ra được một nửa, nhưng tin mẹ anh ngất xỉu đối với Phó Cảnh Tri mà nói không khác gì sét đánh ngang tai. Anh nhớ rõ, thính giác của mẹ thiếu chút nữa là biến mất hoàn toàn sau một lần ngất xỉu.
Anh đứng ở ngoài phòng học, trên người đột nhiên nổi lên một đợt lạnh lẽo.
Không kịp nghĩ gì nhiều, Phó Cảnh Tri trước tiên gọi cho một giáo viên khác nhờ dạy thay, sau đó, anh trở lại phòng học.
“Xin lỗi, hôm nay nhà tôi có việc đột xuất nên không thể giảng bài hoàn chỉnh cho các bạn được.” Anh trịnh trọng xin lỗi, giống như anh trong buổi học đầu tiên của kỳ học mới đều nói, anh không thích có sinh viên lén lút trốn học trong giờ học của anh, mà anh cũng sẽ không vì bất cứ lí do gì, sẵn sàng đình chỉ sinh viên đó.
Trong lòng Phó Cảnh Tri vô cùng nôn nóng, anh cố nói chậm lại một chút: “Vài phút nữa sẽ có Ngụy lão sư tới thay tôi dạy nốt buổi học ngày hôm nay.” Anh giải thích.
Sở Mịch cũng ở trong lớp học, cô ấy kinh ngạc nhìn lên người con trai vẫn đang bình tĩnh đứng thẳng trên bục giảng. Gần đây Kiều An khá bận nên chắc không phải là vì cô, mà Sở Mịch cũng nhanh chóng nhận ra anh đang cố gắng che giấu sự khẩn trương và bất an.
Cô ấy không thể không để tâm tới, tầm mắt vẫn dừng trên người Phó Cảnh Tri.
Chưa đầy 5 phút sau, Ngụy lão sư mang theo sách giáo khoa đi vào phòng học, trên tay cầm theo túi của Phó Cảnh Tri. Phó Cảnh Tri đón nhận cái túi của mình, gật đầu nói cảm ơn, sau đó đem theo đồ dùng cùng sách giáo khoa sớm thu dọn lại, bình tĩnh đi ra khỏi phòng học.
Nhưng mà sinh viên trong phòng học đều không thể nhìn thấy, vừa mới ra khỏi phòng học được vài bước, Phó lão sư của bọn họ đã ôm sách giáo khoa chạy đi, chưa bao giờ có thể thấy sự chật vật và nôn nóng như vậy ở anh.
Phó Cảnh Tri dùng điện thoại đặt một chiếc xe taxi, khi anh vừa đến cổng trường, chiếc xe taxi màu cam đã sớm dừng ở đó.
“Tài xế, phiền anh đi nhanh một chút.” Anh dùng phương ngữ để nói, lại sợ tài xế không phải người Thượng Hải, dùng tiếng phổ thông nói lại một lần nữa.
Tài xế nhìn thấy địa chỉ, chỉ gật đầu, dẫm chân ga tăng tốc.
Bên ngoài cửa sổ là khung cảnh quen thuộc mà mỗi ngày đi làm Phó Cảnh Tri đều nhìn thấy, bây giờ lại chuyển động nhanh chóng trước mắt khiến anh hoảng loạn không thôi. Mà anh giờ phút này không thể bình tĩnh nổi, cũng không thích hợp lái xe, nên mới quyết định gọi taxi.
Đèn đỏ, xe lại dừng lại một lần nữa.
Cách bệnh viện còn xa, Phó Cảnh Tri thở dài, gọi điện thoại cho Kiều An.
“Phó lão sư!” Cô giòn giã gọi anh.
Tựa như một tia nắng ấm len lỏi vào trái tim anh.
Phó Cảnh Tri cúi đầu không nhìn cảnh vật bên ngoài nữa: “Đang làm gì đấy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
